|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nọ lăn mấy vòng rồi hôn mê.
Những tên đại hán còn lại có ba tên thấy Tiểu Nhạn tài nghệ phi phàm nên ra sức vung roi mà chạy. Còn tám tên không lượng sức quây ngựa vây lấy chàng.
Bảo kiếm của Tiểu Nhạn ào ạt như gió thổi lá rơi, chẳng phải thi triển chiêu thức gì, chỉ dựa vào sự nhanh nhẹn của tai mắt mà thôi. Chớp mắt đã có sáu tên ngã ngựa, hai tên còn lại phi ngựa chạy mất.
Tiểu Nhạn không đuổi theo, thu kiếm nhìn bảy người nằm dọc ngang trên mặt đất. Nhớ lời sư phụ, không được sát hại mạng người nên dụng kiếm rất nhẹ nhàng vì thế bọn người này bị thương cũng không trầm trọng, thậm chí có tên còn ngồi dậy được.
Còn đại hán cưỡi hoàng mã nửa người toàn thân là máu nhưng hắn cũng dần dần tỉnh dậy chỉ không ngừng rên rỉ.
Tiểu Nhạn bắt được ngựa của mình cưỡi lên rồi quay trở lại trước đám thọ thương, chàng cười nhạt nói:
- Đừng nói bọn ngươi có mười hai người, với bản lãnh như vậy một trăm hai mươi người vây chặt ta cũng đả thương hết thảy mà chẳng cần đổ một giọt mồ hôi, bằng không ta chẳng phải họ Giang. Ta vốn muốn giết người như thủ đoạn bọn ngươi quá ác độc. Nếu là hảo hán thì một đao một người đối nhau có đâu một đám người vây lấy một người, cho dù thắng cũng là hành vi của tiểu nhân. Vừa rồi, nếu là kẻ khác đã bị bọn ngươi đạp chết rồi. Thật ra cường đạo cũng không ác độ như vậy.
Dứt lời, mặt giận bừng bừng, chẳng muốn xuống ngựa giết bọn này.
Có mấy người chạy đến quỳ xuống đất van cầu:
- Giang gia, vì bọn tiểu nhân có mắt không tròng nhưng Giang gia cũng đừng oán trách Trương tứ gia nhà ta, Mọi việc đều do Kỷ Quảng Kiệt làm ra. Hắn không những dán cao thị bắt Giang gia khắp nơi mà còn kích nộ Tứ gia. Tứ gia chỉ muốn cho ngựa đạp Giang gia bị thương để thấy bản lĩnh của người. Tứ gia nhà ta là ngoại biểu đệ của Long Môn Hiệp Kỷ lão gia. Kỷ Quảng Kiệt chính là điệt tử của người.
Tiểu Nhạn gấp rút hỏi:
- Kỷ Quảng Kiệt hiện giờ đi đâu?
Người quỳ dưới đất vội đáp:
- Kỷ Quảng Kiệt đã đi từ hôm kia, đến nhà của Thanh Khổng ở Dịch Thủy huyện để tìm Giang gia đó.
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Được! Ta sẽ lập tức đi tim Kỷ Quảng Kiệt.
Dứt lời, chàng bỏ mặc mấy người bị thương nằm đó, thúc ngựa chạy về phía đông nam, lòng không ngớt sôi sục căm hờn, lẩm bẩm nói:
- Sư phụ tuy dặn ta không được tùy ý giết người nhưng Kỷ Quảng Kiệt tội thật khó tha, hắn ép ta quá đáng. Gặp hắn, kiếm ta quyết chẳng dung tình.
Buổi tối, chàng đã đến Dịch Thủy huyện. Lưu Thanh Khổng tuy không là một tài chủ lớn những cũng có một trang viện nho nhỏ.
Tiểu Nhạn vừa vào xuống ngựa thì mấy đệ tử của Lưu Thanh Khổng vòng tay cung kính nói:
- Giang sư thúc trở lại rồi.
Mấy tháng trước, Tiểu Nhạn đến đây tỷ võ với Lưu Thanh Khổng dùng quyền đả thương họ Lưu. Hai người kết làm bằng hữu, Tiểu Nhạn lưu lại đây mấy hôm được họ Lưu tiếp đãi nồng hậu nên bọn đệ tử đều biết chàng.
Tiểu Nhạn hỏi nhanh:
- Có ai đến đây tìm ta chăng?
Bọn đệ tử đáp:
- Hôm qua có Kỷ Quảng Kiệt đến tìm sư thúc. Họ có ba người.
Tiểu Nhạn nghe nói, trợn mắt:
- Họ hiện đi đâu?
Có người nói:
- Hôm qua bọn họ đi rồi vì nghe bọn đồ đệ nói sư phụ đã đi về Tín Dương châu, nên đoán chắc sư thúc cũng đi theo. Trước khi đi, hắn còn viết năm chữ “tróc nã Giang Tiểu Nhạn” ở trên cánh cửa. Bọn sư điệt tuy nổi giận nhưng vì hắn võ nghệ cao cường, sư phụ lại không có ở nhà nên bọn sư điệt không dám sinh sự, chờ hắn đi khỏi mới dám xé giấy tróc nã ra.
Tiểu Nhạn nghe nói:
- Ta đuổi theo bọn chúng, Đồng thời, phóng lên ngựa ra khỏi trang đi suốt đêm. Sáng sớm đã đến Giang Nam phủ Chính Dương huyện.
Lúc này, Tiểu Nhạn vừa đói vừa khát thấy trước mặt là bác môn của Chính Dương huyện.
Quán trà không thấy chỉ gặp một đám nông dân hành khất rách rưới, nam phụ lão ấu đều có, quần áo xốc xếch, mang bát đi về phía nam.
Tiểu Nhạn sợ đụng nhầm họ nên nép ngựa sang bên, rồi hỏi:
- Các người làm gì vậy?
Một người hành khất trả lời, nhưng chàng không nghe vì họ nói thổ ngữ, bèn hỏi một người ra dáng là người buôn bán ở đâu.
Người đó đáp:
- Đây đều là dân nghèo đói rách. Vì năm nay sông Hoài vỡ đê, dân nơi đây chịu nạn thủy tai, ruộng lúa hư hại, bọn họ đều chạy về Hà Nam. Hôm nay, nơi đó có người bố thí nên họ rủ nhau đến xin tiền.
Tiểu Nhạn gật đầu, lòng nghĩ:
“Người nào bố thí nhất định là người thiện nhân sẵn tiền”. Dân nghèo càng lúc càng đông đến hơn mấy trăm người tranh nhau đi chật cả đường. Có mấy chiếc xe ngựa cũng đậu nép sang bên nhường đường.
Tiểu Nhạn cũng không dám đi, may chàng nhìn thấy bên đường một điếm khách, chàng la to:
- Tránh đường!
Rồi chen lấn mà đi vào điếm phổ.
Chàng giao ngựa cho điếm gia chăm sóc, rồi ăn cơm uống nước, xong chàng ra tựa cửa nhìn đám đông.
Điếm gia, tiểu nhị, cũng tựa cửa nhìn náo nhiệt. Có một khách nhân cảm khái nói:
- Đây có thể nói là thiện môn khó thở, thiện môn khó đóng, hiện giờ có một khách quan trẻ tuổi ở trong Mễ Gia điếm phía nam, thấy dáng cũng không phải người có tiền, vì vừa rồi hắn lấy ra năm lượng vàng đổi ra tiền nhỏ phát cho dân nghèo, rồi từ một đồn mười, mười đồn trăm, dân nghèo lũ lượt kéo nhau đến càng lúc càng đông. Mễ Gia điếm chật cứng cả người. Khách nhân đó chỉ còn cách biến hóa ra tiền, chứ dẫu có năm, bảy trăm lượng cũng không đủ để mà bố thí.
Tiểu Nhạn nghe nói nổi tính hiếu kỳ muốn đến xem thiếu niên này là người thế nào, có thể là thế gia của một nhà quyền quý, quan thân nào đó. Thế là chàng chen chúc trong đám người theo chân mà đi.
Đấm đông đến nỗi khó thể còn khe hở mà chen vào. Giang Tiểu Nhạn nhờ sức khỏe nên chẳng bao lâu cũng đến được trước cửa điếm Mễ gia.
Chàng thấy trước cửa điếm đầu người lô nhô kêu khóc van xin:
- Bồ Tát lão gia cứu mạng!
Còn có một bà lão tay ôm một hài tử ốm như que quỉ một tay giơ cao kêu gào:
- Cứu mạng! Cứu mạng!
Nhưng cửa Mễ Gia điếm đã đóng chặt. Có một thiếu niên đứng trên lầu xua tay nói với đám đông xôn xao phía dưới:
- Hiện giờ ta một đồng cũng chẳng có. Hơn một trăm lượng đã bố thí hết rồi, ngay cả tiền của bằng hữu ta cũng lấy đem cho cả rồi.
Tuy nhiên, bọn dân nghèo phía dưới đâu chịu đi cứ luôn miệng kêu gào:
- Bồ Tát cứu mạng!
- Bồ Tát cứu mạng!
Tiểu Nhạn thấy thiêu niên này niên kỷ cũng khoảng tuổi mình. Người tuy hơi thấp và đen mặc áo lụa xanh, thắt lưng lụa xanh, nhưng thân thể rắn chắc ra vẻ người luyện võ.
Tiểu Nhạn thầm cảm phục, chàng giơ tay về đám đông:
- Hắn hết tiền rồi nhưng ta còn mấy trăm lượng, các người theo ta, ta sẽ phân phát hết cho các ngươi.
Chàng liên tiếp gọi ba, bốn lần nhưng thanh âm hỗn loạn cứ kêu gào van xin át cả tiếng chàng nên không ai nghe chàng nói gì. Họ còn cho rằng chàng cũng đang kêu xin như họ.
Tiểu Nhạn thấy bọn họ cứ kêu xin, lòng nóng nảy, tự trách sao không đem theo tiền. Nếu có chúng sẽ dùng sức ném lên thiếu niên nọ đó để hắn thay mình phân phát cho họ.
Nhưng rồi chàng lại nghĩ mình chỉ có ngân lượng lớn lại thêm ngân phiếu, nếu không đổi ra tiền lẻ thì làm sao phân phát cho đủ.
Lúc này, thiếu niên ở trên lầu thấy đã hết cách bèn hét lớn:
- Hôm nay ta đã hết tiền rồi, ngày mai bọn ngươi hãy đến ta nhất định sẽ cho mỗi người hai tiền.
Tiểu Nhạn nghe thế cho rằng người này hào phóng như vậy nhất định có tiền.
Lúc này, trong điếm lại có hai người trèo lên tường đồng thời nói:
- Các ngươi còn chưa đi, ngày mai đến quyết có tiền cho các ngươi.
Hai người này một ốm yếu chỉ có một mắt, một người mập mạp, mặt đen có chút râu đen.
Tiểu Nhạn cảm thấy người này quen, nghĩ một lúc rồi thêm kêu:
“Ây da! Thì ra là Lưu Chí Viễn”.
Vậy là chàng đã hiểu thiếu niên bố thí chính là Kỷ Quảng Kiệt nhưng lúc này Tiểu Nhạn có chút mến phục Kỷ Quảng Kiệt bèn quay người vẹt đám đông mà đi khỏi.
Trở về điếm, uống trà dùng cơm xong đang nằm trên giường nghỉ ngơi thì nghe tiểu nhị và khách nhân ngoài sân đang bàn về chuyện bố thí. Có người nói:
- Thiếu niên này có lẽ là bổ đầu nổi tiếng đến đây để biện án. Hiện giờ hắn dẫn theo người đến các nơi dán cáo thị tróc nã Giang Tiểu Nhạn.
Tiểu Nhạn ở trong phòng nghe rất rõ ràng nhưng lòng không nổi giận nghĩ thầm:
“Cứ để hắn dán đi. Kiếm của Tiểu Nhạn ta quyết không giết người nghĩa hiệp”.
Cả ngày hôm đó chàng không ra cửa. Tối phái một tiểu nhị đi thám thính thì quả nhiên đó là Kỷ Quảng Kiệt, hiện giờ vẫn còn ở Mễ Gia điếm. Còn dân nghèo vì chờ ngày mai để nhận bố thí, tất cả tập trung bên ngoài cửa điếm mà chờ qua đêm.
Tiểu Nhạn đột sinh nghi vấn, nghĩ:
“Kỷ Quảng Kiệt tuyệt nhiên không phải tay cự phách. Hôm nay hắn đã cho cạn hết ngân lượng, ngày mai ở đây mà hắn bố thí chứ?”.
Chờ tiểu nhị mang đèn vào, chàng hỏi:
- Nơi này nhỏ như vậy làm sao có đại tài chủ.
Tiểu nhị vội lên tiếng:
- Sao không có đại tài chủ, phía bắc có Cổ Bách Vạn ở Cổ gia trang ai mà giàu bằng.
Tiểu Nhạn hỏi dò:
- Họ Cổ khá giàu nên mới
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




