|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đao kiếm chạm nhau, chàng thấy Kỷ Quảng Kiệt và bọn hộ viện đã trao đổi hơn hai mươi chiêu.
Vẫn bất phân thắng
bại.
Lúc này đen đuốc từ phía bắc theo con đường nhỏ càng lúc càng đến gần.
Kỷ Quảng Kiệt vung kiếm thoái lui mấy bước. Sau đó phi thân đằng không vọt người qua suối. Tiểu Nhạn đã sớm chui vào trong rừng, Kỷ Quảng Kiệt cũng chạy vào rừng. Bọn hộ viện ngừng bên này suối không dám vào trong rừng mà tìm kiếm.
Tiểu Nhạn thoáng chốc đã về Mễ gia điếm Chính Dương huyện thấy dân nghèo vẫn nằm ngổn ngang ở đó mà chờ đợi. Chàng vọt lên nóc nhà nhưng lúc này cảm thấy không nhận biết đâu là phòng của Quảng Kiệt, bèn đặt hai bao ngân lượng trên mái nhà ngồi chờ.
Không đầy mười phút, Tiểu Nhạn thấy một bóng người từ phía đông vượt tường mà vào, chàng biết Quảng Kiệt đã trở về. Thế là chàng lấy hai bao ngân lượng ném xuống.
“Bịch! Bịch!”.
Hai bao ngân lượng đã nằm cạnh Quảng Kiệt.
Tiểu Nhạn đứng thẳng trên nóc nhà cười ha hả.
Kỷ Quảng Kiệt “vút” một tiếng phóng người nhảy lên đuổi theo những tung tích Tiểu Nhạn đã không còn thấy đâu nữa.
Tiểu Nhạn trở về phòng của mình, lòng khoan khoái dễ chịu nên chàng mau chóng ngủ say.
Không bao lâu bên ngoài có tiếng động ồn ào khiến chàng sực tỉnh. Trời đã sáng tỏ. Tiểu Nhạn trở dậy ra khỏi phòng thấy cửa điếm vẫn còn đóng, chàng vội mở ra, nhìn thấy đám dân nghèo vẫn chen chúc đi về phía trước. Có người nhận được tiền thì chạy về hớn hở.
Tiểu Nhạn nhận ra bà lão bồng hài tử hôm qua trên tay đã cầm ngân lượng, gương mặt già nua héo hắt giờ thật rạng rỡ vui mừng. Tiểu Nhạn biết Kỷ Quảng Kiệt đã đem hai bao ngân lượng mình trộm hôm qua mà phân phát cho người nghèo đói nên có chút sung sướng.
Lúc này, dân nghèo được số tiền ngoài ước mong của họ, gương mặt sầu khổ bao lâu nay của bọn họ giờ thay vào nét vui vẻ hạnh phúc.
Chợt từ phía nam đi đến ba con ngựa, Kỷ Quảng Kiệt, Chí Viễn và người một mắt, bọn họ đã bố thí xong ngân lượng liền đi ngay.
Có nhiều người đói rách mọp người dưới đất bên đường xưng tụng Kỷ Quảng Kiệt là Bồ Tát. Tuy nhiên nét mặt Quảng Kiệt không được vui.
Tiểu Nhạn trở về phòng thu thập hành lý, thanh toán tiền điếm phòng rồi dắt ngựa ra cửa.
Hiện giờ, trên đường đám đông dân nghèo cũng dần dần tan đi hết. Các điếm phổ cũng đã mở cửa rồi.
Tiểu Nhạn thúc ngựa đi về phía bắc, thì bắt gặp một đám người nghèo khổ đang túm tụm, có người đang rao bán bánh. Chàng dừng lại hỏi thăm:
- Thiếu niên bố thí đâu rồi?
Bọn người đó chỉ:
- Ba vị thiên nhân đó đi về phía nam.
Tiểu Nhạn vội thúc ngựa chạy về phía nam, hơn mười hai dặm nhưng không thấy Quảng Kiệt đâu. Tiểu Nhạn chợt nghĩ lại:
“Ta đuổi theo họ làm gì? Trước kia ta muốn cùng Quảng Kiệt tranh tài cao thấp chỉ vì hận hắn đã bố cáo khắp nơi đòi tróc nã ta, giờ thấy hắn là một tay hiệp khách hà tất phải hơn thua với hắn làm chi, cứ để hắn truy tầm ta. Tiểu Nhạn hãy mau trở về Trường An để gặp A Loan, rồi đến Trấn Ba báo thù đó mới là việc chính”.
Chàng cảm thấy đói bụng, thấy trước mặt có một tòa thị trấn nên ghé vào tìm một tửu điếm gọi cơm rượu.
Vừa ăn xong, chợt nghe ngoài cửa có người quát mắng:
- Ngựa này của ai?
Tiểu Nhạn vội bước ra cửa thấy có bốn người dắt ngựa trong đó có hai người là quan nhân.
Hai quan nhân gặp Tiểu Nhạn đứng đó chỉ vào hắc mã hỏi:
- Ngựa này của ai?
Tiểu Nhạn hỏi lại:
- Quan gia, có việc gì?
Hai người trả lời:
- Không có việc gì.
Nói dứt, lại cố ý muốn động thủ. Có một người thân thể không cao, mặc áo lụa, ôm quyền nói với Tiểu Nhạn:
- Các hạ có biết vị họ Kỷ bố thí ở Chính Dương huyện hôm qua chạy về đâu không?
Tiểu Nhạn giả vờ không biết trả lời:
- Tại hạ không biết. Tại hạ cũng không biết người này.
Người đó gật đầu muốn đi. Tiểu Nhạn lại hỏi:
- Hừ! Tại hạ đang uống rượu, các hạ gọi tại hạ ra đây chỉ hỏi những câu suông này sao?
Hai quan nhân trợn mắt hỏi:
- Thế nào? Ngươi muốn đền tiền à?
Người thấp vừa rồi nói:
- Xin lỗi, vì bọn ta thấy trên ngựa các hạ có treo thanh bảo kiếm nên cho rằng đây là của họ Kỷ, bởi vì họ Kỷ là tặc nhân, hôm qua đến Chính Dương huyện vào gia trang Cổ Bách Vạn trộm hơn bảy trăm lượng vàng để bố thí. Xong việc hắn đã chạy đi.
Còn ta là Dương Công Cửu ngoại hiệu Nhữ Châu Hiệu, còn đây là Hoa Báo Tử Lưu Anh, cả hai huynh đệ ta đều là hộ viện của Cổ gia, Hai vị này là nha môn của Chính Dương huyện Long đại gia, Khương tứ gia, Bọn ta đang theo bắt họ Kỷ đây.
Bốn người lại cưỡi ngựa chạy về phía nam. Tiểu Nhạn giờ mới biết hai người giao thủ với Kỷ Quảng Kiệt bên bờ suối đêm qua là Dương Công Cửu và Lưu Anh, trong lòng cười thầm rồi nghĩ:
“Võ nghệ hai người này khá lắm, lại có quan nhân theo họ. Nếu họ bắt được Kỷ Quảng Kiệt vào nha môn thì thật oan cho hắn. Ngân lượng của Cố Bách Vạn gia do ta lấy, nếu phải gặp quan nha cũng phải do ta lộ diện, không nên để người khác thay ta lãnh tội, vậy không đáng mặt anh hùng”.
Thế là, Tiểu Nhạn đi vào tửu điếm uống tiếp mấy ngụm rượu, trả tiền rồi chàng bước ra dắt ngựa lên đuổi theo bọn người đó về nam.
Chạy ước khoảng năm, sáu mươi dặm thì đến Tín Dương châu. Tiểu Nhạn vẫn chạy theo sau lưng bọn Lưu Anh bốn người. Đến Tín Dương, bốn người vào trong tiêu điếm Trại Hoàng Trung Lưu Khuông.
Tiểu Nhạn đã từng tỷ võ với Lưu Khuông ở Tín Dương châu cũng đã mấy ngày, nên không ít người biết chàng. Vì vậy Tiểu Nhạn sợ gặp người quen lộ tung tích của mình, thế nên chàng không vào thành, muốn dừng chân ở một quán trà nghỉ một lát.
Nhưng chợt thấy trên đường phía đông môn, bên vách tường một khách điếm, có một bang đã đã viết “tróc nã Giang Tiểu Nhạn”. Xem thấy, bất giác Tiểu Nhạn lại nổi giận, tìm điếm chủ chỉ vào những chừ hỏi dò hỏi:
- Ai viết những chữ này?
Điếm chủ nói:
- Không phải hắn viết không, mà khi viết ở đâu hắn cũng lấy hai ngân lượng cho nơi đó.
Tiểu Nhạn càng nổi giận thầm nghĩ:
“Hay lắm! Ta lấy tiền ở Cố Bách Vạn gia cho hắn để bố thí, không ngờ hắn dùng tiền này đến khắp nơi mà khinh thị ta, thật khó nhịn nổi”.
Tiểu Nhạn trợn mắt hỏi:
- Xóa hết mấy chữ này cho ta. Nhà ngươi vốn không biết Giang Tiểu Nhạn quen biết với Trại Hoàng Trung Lưu Khuông đại chưởng quỹ ở Lưu gia tiêu điếm sao? Tháng rồi, Tiểu Nhạn đã từng đến đây đánh bại Trại Hoàng Trung.
Điếm chủ nói:
- Trên tường Lưu gia tiêu điếm cũng có những chữ này, nhưng hiện giờ có lẽ đã rửa rồi. Họ Kỷ vừa đến bái kiến Lưu đại chưởng quỹ. Lúc họ Kỷ viết chữ này, Lưu gia cũng ở bên cạnh mà xem. Dường như người có vẻ giao tình thâm trọng với họ Kỷ lắm.
Tiểu Nhạn vừa nghe lòng thêm giận dữ, thầm nhủ:
“Thì ra họ Lưu này đáng ghét như vậy. Ta sẽ tìm đánh hắn”.
Đang hầm hừ định đến Lưu gia tiêu điếm, chợt thấy bốn con tuấn mã lướt qua chạy về phía nam, trên ngựa chính là Nhữ Châu Hiệp Dương Cửu Công, Hoa Báo Tử Lưu Anh và hai quan nhân.
Tiểu Nhạn vội lên ngựa rượt theo ra khỏi Tín Dương đi về phía nam, đuổi không quá ba mươi dặm thì bốn người phía trước dừng lại.
Dương Công Cửu quay nhìn Tiểu Nhạn, hỏi:
- Bằng hữu, người chạy theo ta bảy, tám mươi dặm để làm gì?
Tiểu Nhạn cười nói:
- Tại hạ cũng chỉ muốn xem náo nhiệt thôi. Tại hạ xem các người làm sao bắt được Kỷ Quảng Kiệt. Tại hạ cũng từ Chính Dương huyện đến đây, cách đây hai ngày Kỷ Quảng Kiệt ở đó bố thí cho dân nghèo làm sao lại không biết hắn, nhưng lại không ngờ hắn là một tặc nhân, nên muốn theo chư vị để xem huyên náo.
Hoa Báo Tử Lưu Anh trợn mắt rít lên:
- Mi chắc là tặc nhân. Nhất định mi là đồng đảng của Kỷ Quảng Kiệt. Bọn ta phải bắt tặc tử này trước.
Dương Công Cửu khoát tay với Lưu Anh. Gã thấy bên yên ngựa của Tiểu Nhạn có bao kiếm, bèn hỏi:
- Bằng hữu quý tính là gì? Trước kia vì sao lại phát tài?
Tiểu Nhạn cười nói:
- Tại hạ họ Hà ở Giang Nam có tiêu điếm. Hiện giờ đến phương bắc để nhàn du, không có việc gì gấp.
Đương Công Cửu nói:
- Như vậy, xét ra chúng ta đều là bằng hữu giang hồ. Lời đã nói hết rồi, giờ bọn ta phải đi bắt Kỷ Quảng Kiệt. Nghe nói hắn đi về phía tây, có lẽ hắn đi Tương Dương vào Hán Trung. Bất luận hắn đi hướng nào, bọn ta cũng phải bắt hắn. Chỉ cần gặp mặt thì sẽ khuất phục được hắn. Kỳ thực các hạ đi theo xem bọn ta hạ thủ thế nào, cũng không có gì trở ngại, nhưng nếu các hạ có việc gấp tốt nhất nên giải quyết cho xong, theo bọn ta mất thời giờ, có ích lợi chi.
Nói dứt, gã cười nhạt thúc ngựa đi. Hoa Báo Tử Lưu Anh và hai quan nhân thấp giọng mắng chàng.
Đi về phía tây ban hai, ba dặm nữa, nào ngờ cũng gặp Giang Tiểu Nhạn lẽo đẽo theo sau Lưu Anh tuốt đao phẫn nộ mắng:
- Tên này thật đáng ghét, thật hắn không có hảo ý. Phải dạy cho hắn bài học.
Hai quan nhân cũng tuốt đao, cầm dây xích hậm hực nói:
- Bắt lấy hắn. Bắt lấy hắn.
Dương Công Cửu ngăn ba người lại, hắn nói:
- Đừng nên lỗ mãng, Người này có thể biết võ công, không chừng hắn là Giang Tiểu Nhạn. Vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




