watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6330 Lượt

đến đó, chàng chợt mỉm cười, có vẻ hả dạ. Thoáng chốc dùng cơm xong, chàng ra ngoài dạo bước nhàn du tất cả khắp nơi trong thành, thấy thương điếm trên đường rất nhiều, khách bộ hành qua lại đông đảo.

Đến cửa nam thì thấy một người thấp bé mặc áo lụa trắng, lưng mang bảo kiếm, chạy ngược về phía mình. Tiểu Nhạn nhận ra đó là Kỷ Quảng Kiệt, lòng thấy hưng phấn.

Chàng theo dõi thấy Kỷ Quảng Kiệt chạy vào một tửu điếm ven đường, Tiểu Nhạn cũng theo vào.

Lúc này, trong tiểu điếm đã lên đèn, tửu khách ở bên trong cũng không đông.

Tiểu Nhạn chọn lấy một cái bàn khuất tối mà ngồi. Quảng Kiệt ngồi cách chàng hai cái bàn, hắn tháo kiếm đặt lên bàn gọi rượu tự mình rót uống.

Tiểu Nhạn nghĩ:

“Chốc nữa hai người của Côn Lôn phái sẽ đến. Chí Viễn biết mình, nếu lão ta nhận ra mình tất sẽ xảy ra ác chiến, dù mình không muốn đánh với họ cũng không được”.

Nhưng chờ hồi lâu cũng chẳng thấy ai đến.

Tiểu Nhạn vừa uống rượu vừa nhìn Kỷ Quảng Kiệt, thấy Quảng Kiệt đứng dậy, cao giọng nói:

- Tiểu bảo, mang bút mực đến đây, ta muốn viết ít chữ lên tường.

Tiểu bảo đứng trên quầy nói:

- Đại gia, tường vừa sơn đó, viết chữ lên không được đâu. Đại gia muốn viết chữ thì nơi này có giấy, viết xong tiểu nhân sẽ dán lên tường. Ở đây cũng có mấy vị tú tài làm thơ viết lên đó, có lúc khách nhân hoặc người qua đường thấy thơ hay, cho tiền bạc tiểu nhân rồi gỡ lấy bài thơ đem về.

Quảng Kiệt cười nhạt nói:

- Mi sợ ta viết lên tường à? Mi muốn có tiền không? Đến đây ta cho hai lượng coi như tiền giấy bút.

Tiểu bảo vừa nghe hai lượng liền mau mắn đem bút mực tới, mài mực cho hắn.

Tiểu Nhạn lúc này càng giận dữ biến sắc, đứng dậy thấy rõ Kỷ Quảng Kiệt cầm bút viết lên tường những chữ “Tróc nã Giang Tiểu Nhạn”. Chàng giận quá muốn tung quyền đánh hắn, nhưng rán nhẫn nại chờ xem thì thấy Kỷ Quảng Kiệt viết xong năm chữ lại đề ba câu thơ:

Bảo kiếm xuất phong trần, Tứ phương thôi hiệp khí, Nghĩa long môn Kỷ tài, Phong mang thương vị.

Hung thủ thiên kim trân, Dương tiên vạn thần du, Mạo hí Giang Tiểu Nhạn, Hà năng dữ ngã đấu.

Huề kiếm lai Võ Đang, Yên vân cái thương bôn, Dao hữu tâm nhân, Vi ngã ảo mộng tưởng.

Tiểu Nhạn đứng xem buột miệng khen:

- Hay lắm!

Kỷ Quảng Kiệt định viết tiếp câu thư thì nghe Tiểu Nhạn nói, cảm thấy mất hứng khởi, nhìn chàng nửa mắt. Nhưng vì Tiểu Nhạn không có mang kiếm, lại ăn mặc giản dị nên hắn không chú ý, ném tiền bước ra ngoài. Tiểu Nhạn cũng vội trả tiền rượu, rồi đi theo Quảng Kiệt đến một khách điếm.

Tiểu Nhạn để ý nhìn rõ cửa phòng của hắn trú ngụ, chàng mới thủng thẳng đi ra về phòng mình.

Tối đến, Quảng Kiệt ở trong phòng chuẩn bị bút mực định nghĩ ra một bài thơ hay đểû khi thành thân cùng A Loan sẽ đưa nàng xem, chứng tỏ mình là kẻ văn võ toàn tài, nhưng bất luận hắn cấu tứ thế nào, câu thơ thứ tư lúc sáng cũng không viết ra. Trước mắt chỉ có phảng phất bóng hình diễm lệ yêu kiều của A Loan, lòng thật đắc ý, thầm nghĩ:

“Mình thật không uổng kiếp đời này. Trong lúc vô ý qua Quang Trung tình thế khiến xui để mình quen biết với một nữ hiền tài mạo song toàn như vậy để kết tình phu phụ. Thực là thiên phối lương duyên. Lần này, mình về Nam để tìm và đả bại Giang Tiểu Nhạn cho nàng bái phục. Tuy nhiên, đã đi mấy trăm dặm, chữ tróc nã Giang Tiểu Nhạn đã viết mấy trăm lần vẫn không kinh động được Tiểu Nhạn lộ diện, đủ rõ hắn sợ mình. Hơn nữa, việc mình đã đem chuyện hôm đó một hiệp khách không rõ danh tánh đã giúp cho hai bao ngân lượng cho mình bố thí cho Chí Viễn, Chí Diệu nghe. Từ hôm đó, bọn họ không dám ở chung phòng của mình, trên đường cứ hết sức đề phòng lo sợ, đủ thấy bọn Côn Lôn phái đã bị Giang Tiểu Nhạn làm cho táng đởm kinh tâm hết rồi, dù mình có gặp Tiểu Nhạn thì Chí Viễn cũng không dám chỉ ra. Như vậy tìm Tiểu Nhạn cả đời này, e rằng cũng không thấy. Chi bằng ngày mai lên Võ Đang ngoạn một lần, chiều sẽ trở về Quang Trung tổ chức hôn lễ cùng A Loan. Sau đó nghĩ cách đối phó với gã họ Giang, đồng thời cũng phải điều tra để tìm ra vị hiệp khách giúp mình lúc đó là ai?”.

Quảng Kiệt nghĩ ngợi hồi lâu, cảm thấy mỏi mệt, hắn không thu dọn bút mực, chỉ tắt đèn mặc chiếc áo lụa trắng lên giường, giây lát sau đã ngủ say.

Trải qua đêm đó thật yên tĩnh chẳng có việc gì.

Hôm sau, vừa mở mắt đã thấy ngoài kia nắng hồng sáng rõ, trời đã sáng rồi, cửa phòng vẫn đóng. Quảng Kiệt ngồi dậy nhận thấy áo mình dính mực, cứ nghĩ vì hôm qua mình làm thơ trên tay dính mực nên mới lưu lại áo, nên chẳng để ý. Mở cửa phòng bảo tiểu nhị mang nước cho hắn rửa mặt.

Điếm nhị vừa vào đã trợn mắt nhìn chăm chăm vào phía sau lưng Quảng Kiệt, khiến hắn tức giận nói:

- Mau đem nước rửa mặt đến đây, còn đứng nhìn cái gì? Mi điên à?

Điếm nhị mang thau nước đem vào, rồi mau mau đi ra, nhưng chốc chốc cứ ngoảnh đầu lại nhìn. Quảng Kiệt cảm thấy vừa giận vừa tức cười.

Lúc này, Chí Viễn cũng đã thức dậy vào phòng Quảng Kiệt hỏi:

- Quảng Kiệt, hôm nay chúng ta lên Võ Đang sơn không? Ta nghĩ bất tất …

Đột nhiên, Chí Viễn cũng trợn mắt nhìn thẳng, kinh ngạc hỏi:

- Tại sao trên lưng áo của thiếu hiệp cũng viết chữ nữa vậy?

Kỷ Quảng Kiệt hoảng hốt, cởi chiếc áo lụa trắng đang mặc ra, thì thấy sau lưng viết năm chữ ” Tróc nã Giang Tiểu Nhạn”. Hắn đổ mồ hôi hột, cảm thấy lạnh mình, lòng nghĩ:

“Đây là do ai làm? Đêm qua thừa lúc ta ngủ say, trộm vào phòng đùa cợt ta như vậy?”.

Tức thì từ hoảng sợ hắn biến thành phẫn nộ, gương mặt trắng bệch.

Chí Viễn ra vẻ tiếc nuối:

- Thiếu hiệp xem chiếc áo lụa đẹp đẽ thế kia, sao lại viết chữ lên làm chi?

Quảng Kiệt giả ý cười nói:

- Những chữ này ta viết mãi đến độ thuộc nằm lòng. Đêm qua ta uống rượu có chút say sưa, nghĩ đến tên tiểu tặc tử Giang Tiểu Nhạn, cảm thấy tức tối nên mới viết vào.

Nói rồi, giận đùng đùng cầm lấy chiếc áo vò trong tay. Sắc mặt Chí Viễn có phần thay đổi, lòng thấy nghi hoặc, nhưng giả ý không biết gì, nói:

- Giang Tiểu Nhạn có lẽ là chạy xa. Bọn ta bất tất còn phải đuổi theo truy tầm hắn, trở về Trường An đi. Nếu chúng ta đi quá lâu, nơi ấy sợ xảy ra chuyện.

Quảng Kiệt giả ý như không biết gì, hắn chỉ bực dọc nói:

- Chờ một lát chúng ta hãy thương lượng.

Nghe Quảng Kiệt nói vậy, Chí Viễn lui ra về phòng mình.

Quảng Kiệt cứ mải hậm hực, đứng hồi lâu hắn lại lấy chiếc áo ra nhìn hàng chữ viết phía sau, thấy bút tích rất lạ không biết là của ai. Lòng buồn bực, cầm chiếc áo đó xé nát, rồi thay áo khác, cầm bảo kiếm rời khỏi điếm.

Quảng Kiệt hầm hầm đi trên đường nhưng không thấy ai có vẻ khả nghi, thầm nghĩ:

“Mình nhất thế anh hùng, sao lại bị người bỡn cợt đến nỗi này?”.

Hắn đi vào tửu điếm nơi hôm qua đã đề thơ, lớn giọng:

- Đem rượu ra đây!

Chợt hắn thấy phía dưới ba câu thơ của mình đã viết lên tường hôm qua, lại còn thêm một câu nữa, chữ viết đã to lại đầy châm chọc:

Tác dạ nhược phi lư tình diện, Thử thời nhữ tảo tang dư sinh.

(Uổng tự xưng hào kiệt, Kỷ thực người bình bình ) Quảng Kiệt nhìn hàng chữ mà nộ khí đùng đùng, gọi điếm nhị la lớn:

- Tai sao mi dám để người khác viết lên thơ của ta.

Tiểu bảo nói:

- Người đó cũng cho tiểu nhân hai lượng. Tiểu nhân cũng không biết hắn viết gì nữa.

Quảng Kiệt vung quyền hỏi:

- Người đó là ai? Hình dáng ra sao?

Tiểu bảo sợ sệt trả lời:

- Là một thiếu niên trẻ tuổi, hắn vừa mới viết xong.

Đang nói chuyện chợt nghe ngoài cửa có tiếng cười ha hả nói:

- Kỷ Quảng Kiệt, nếu mi có bản lãnh hãy theo ta đến núi Võ Đang hội diện.

Kỷ Quảng Kiệt không chần chờ, như mũi tên phóng ra khỏi điếm, tay cầm bảo kiếm, giận dữ mắng:

- Tiểu tặc, đừng chạy!

Hắn nhìn thấy một con hắc mã, cưỡi trên lưng là một người mặc áo xanh, không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về phía nam.

Quảng Kiệt chạy đuổi theo một đoạn nhưng biết không thể đuổi kịp, nên trở vào điếm kéo ngựa ra không kịp để yên lên, cấùp tốc rượt theo.

Lúc này Chí Viễn, Chí Diệu hay được chạy đến trước đầu ngựa Quảng Kiệt hỏi:

- Kỷ thiếu hiệp chạy đi đâu vậy?

Quảng Kiệt tức tối nói:

- Các vị đừng chen vào.

Dứt lời vung roi cho ngựa phi như bay về phía nam, rồi chuyển sang tây chạy thẳng lên Võ Đang sơn.

Kỷ thực, Tiểu Nhạn đã ẩn núp lại nơi rừng tùng rậm rạp. Chàng thấy hắn cầm kiếm, cưỡi ngựa chạy về phía tây, nên quay ngựa đi trở lại nơi khách điếm mà Quảng Kiệt trú ngụ, lớn tiếng kêu:

- Lưu Chí Viễn ra đây!

Chí Viễn, Chí Diệu hai người đang ở trong phòng buồn bã, lo lắng. Cả hai cho rằng có một người có bản lãnh siêu quần đang âm thầm theo Kỷ Quảng Kiệt. Xét theo tình hình thì người này có lẽ không có ác ý, nhưng cũng chẳng có hảo ý. Đang luận đàm chợt nghe

nghe trong viện có tiếng gọi tên mình.

Chí Viễn nhìn ra đó là một thiếu niên mặc áo bố xanh, dắt hắc mã đang đứng trước cửa, lòng cảm thấy ngạc nhiên, bước ra trước hỏi:

- Tiểu huynh đệ đang tìm Chí Viễn sao? Bằng hữu quý tính là chi? Tìm Chí Viễn có việc gì?

Nhưng khi đến gần, Chí Viễn chợt

Trang: [<] 1, 69, 70, [71] ,72,73 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT