watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6326 Lượt

có hơn ta một chút, nhưng tỷ võ không xong, nên không dám đến”.

Thế rồi, Quảng Kiệt lại kêu to mấy tiếng, nhưng ngoài tiếng vọng của vách núi ra, không có ai đáp lời, ngoảnh xem đạo sĩ đã đi rồi.

Quảng Kiệt cảm thấy mất hứng, lòng nghĩ:

“Hay là ta đi lên xem võ nghệ bọn đạo sĩ xuất chúng thế nào?”.

Hắn cầm kiếm đi dần lên, thấy quanh đây nơi đâu cũng non xanh cỏ biếc, vô cùng yên tĩnh tịnh không bóng người.

Lại vượt qua một ngọn núi thấy thấp thoáng trước mặt lộ ra một bức tường đỏ.

Quảng Kiệt bước nhanh lên thì thấy đây là một miếu đình không to lớn lắm.

Hắn tìm đến sơn môn, thấy trên bảng khắc ba chữ “Huyền Vi Quan”. Sơn môn đóng rất chặt, tiếng chim kêu hót, lá thông vi vu, cảnh vật dường như chốn bồng lai.

Quảng Kiệt dùng kiếm gõ khóa hồi lâu cũng chẳng có người ra mở cổng. Quảng Kiệt tức giận, nhảy vút lên tường nhìn vào trong. Trong này cũng lặng yên không bóng người, không khí thật yên lặng.

Quảng Kiệt nhảy vào nội viên, cầm kiếm đến trước Đông Quảng điện, hỏi vội vào:

- Có ai ở đây không?

Không có tiếng đáp ở bên trong, Quảng Kiệt lại nghe tiếng chân nhè nhẹ ở sau lưng, hắn vội quay đầu thì thấy đạo sĩ râu dài lúc nãy, thân mặc áo ngắn, một tay cầm kiếm, một tay điểm vào sống lưng mình thế xuất nhanh như chớp.

Quảng Kiệt mau lẹ nghiêng người né tránh rồi vung kiếm. Chỉ nghe vang lên “keng” hai thanh kiếm chạm nhau. Kỷ Quảng Kiệt giận mắng:

- Hay lắm! Đạo sĩ mi dám ám toán ta!

Đạo sĩ râu dài lại vung kiếm bước tới phẫn nộ nói:

- Hai trăm năm chưa có ai dám cầm kiếm lên núi này. Mi là cường đạo ở đâu sao còn dám cuồng ngôn tự xưng là môn đồ Võ Đang. Xem kiếm đây!

Quảng Kiệt vội vung kiếm đón lấy kiếm đối phương. Phía sau lưng chợt nghe có tiếng cửa phòng mở. Quảng Kiệt quay lại nhìn thấy ở đông môn có một đạo sĩ trẻ tuổi bước ra, tay cầm bảo kiếm, hét lớn:

- Đi ngay!

Quảng Kiệt một mặt thi triển kiếm pháp, một mặt cười nói:

- Đã đến đây to không đi. Võ Đang sơn là nhà của ngoại công ta. Ta muốn thi triển võ nghệ cho bọn đạo sĩ các ngươi thưởng lãm.

Quảng Kiệt không chút sợ hãi, một thanh bảo kiếm biến hóa như rồng bay phượng múa, kiếm Quảng lấp loáng theo thân pháp uyển chuyển linh hoạt của hắn, khiến hai đạo sĩ tuy kiếm pháp tinh thục, nhưng vẫn không sao địch nổi hắn, bị hắn bức đến liên tiếp thoái lui sắp đến hậu viện.

Bất ngờ từ sau hậu viện bước ra ba đạo sĩ cầm kiếm, nhất tề xông lên tấn công Kỷ Quảng Kiệt. Năm kiếm trước sau phân ra vây chặt hắn vào giữa.

Quảng Kiệt với một thanh kiếm tung hoành trước đánh sau đỡ, trên đâm dưới chém ngang dọc. Thình lình Quảng Kiệt thay đổi chiến pháp vừa đánh vừa lùi, đi đến trước sơn môn, hắn vọt người phi thân lên đầu tường.

Thiếu niên đạo sĩ cũng cầm kiếm vọt lên theo, hai kiếm chạm nhau. Quảng Kiệt vội nhảy ra khỏi miếu, chạy ngược về đỉnh núi vừa rồi. Phía sau năm đạo sĩ rượt theo.

Quảng Kiệt nói:

- Các người có dám lên đây không?

Hắn đứng trên một vách núi nhìn xuống, cao ngạo cười nói.

Lão đạo sĩ và thiếu niên đạo sĩ chống kiếm chạy lên. Quảng Kiệt nghiêng người dùng kiếm đánh xuống. Qua lại hơn mười hiệp, không ai có thể lên vách núi đó. Còn Quảng Kiệt một tay cầm kiếm hộ thân, một tay bám vào vách núi tiếp tục bò dần lên.

Năm đạo sĩ không chịu thoái lui vẫn đuổi theo, đồng thời nhất tề kêu lớn:

- Chỉ cần mi buông kiếm xuống, bọn ta sẽ tha cho mi đi.

Quảng Kiệt vẫn cười nhạo, vừa thoái lui vừa cầm kiếm quơ quơ chọc cười mấy đạo sĩ. Mấy đạo sĩ tức giận cực Kỷ luôn bám theo sau.

Thoáng chốc đến một sơn lộ, Quảng Kiệt lại giao chiến với mấy đạo sĩ. Càng đánh hắn càng phấn chấn. Năm đạo sĩ bị bảo kiếm thần xuất quỷ nhập của hắn dồn cho không đường bước tới.

Lúc này, chợt Quảng Kiệt nghe phía sau có mấy tiếng chuông ngân hỗn tạp, dường như hai ba chuông đồng lúc đánh lên. Quảng Kiệt đoán là trên núi có thêm người đến, hắn bèn quay người chạy lên trên núi.

Vừa đến một ngọn núi cao hơn, thấy ở đấy đá núi nhấp nhô gập ghềnh, không nơi nào bằng phẳng. Phía sau núi là một tòa miếu núp sau gốc tùng, mây trắng đang bay lãng đãng, vương vấn trên ngọn tùng,tiếng chuông chấn động núi là từ nơi này phát ra.

Theo tiếng chuông bước ra hai đạo sĩ đều cầm bảo kiếm. Niên kỷ cả hai không nhỏ, một người trên bốn mươi, một người râu đã bạc trắng.

Đạo sĩ râu trắng mau lẹ đến gần Quảng Kiệt, hoành kiếm hét lớn:

- Không được đi lên phía trước nữa.

Năm đạo sĩ dưới núi giờ cũng đã lên tới. Bọn họ thấy đạo sĩ đã cung kính khom người thi lễ, đạo sĩ râu dài chỉ Quảng Kiệt nói:

- Tên này thật đáng ghét. Hắn tự xưng là tôn tử của Long Môn Hiệp, qua lại kiếm tuyền lại không chịu bỏ kiếm, đệ từng dùng lời khuyên hơn thiệt, nhưng hắn lại rất cao ngạo buông lời sỉ nhục tôn thần. Bọn đệ tử đuổi theo, nhưng không kịp, hắn đã chạy lên đến đây.

Đạo nhân râu bạc vừa nghe, ngắm nghía Quảng Kiệt một lượt, rồi nói:

- Không ngờ Kỷ Quân Dực còn có tôn tử như vậy. Thế thì mi càng phải tôn thủ quy củ của bổn phái, mau ném kiếm vào suối, bần đạo sẽ dẫn mi vào đốt nén hương cho tổ sư, cầu người tha thứ tội cho mi.

Kỷ Quảng Kiệt vẫn cầm kiếm nói:

- Lão nói rõ một chút, sư phụ các người là ai?

Đạo nhân râu bạc biến sắc, phẫn nộ nói:

- Tổ sư Võ Đang phái là Phổ Vi hiển hóa Trương chân nhân. Lẽ nào tổ phụ mi không nói điều này sao?

Kỷ Quảng Kiệt lại ngạo mạn hỏi:

- Trương chân nhân còn sống không? Lão mau nói lão đó ra gặp ta.

Nhưng đạo sĩ có mặt cực Kỷ phẫn nộ, giận dữ vung kiếm nói:

- Tên này vô lễ vậy nhị vị chân nhân bất tất nói nhiều với hắn.

Đạo nhân râu bạc cười nhạt nói:

- Trước đây mười năm, Thiết Trượng Tăng từng đến đây náo loạn một lần, bọn ta đã dựa vào oai linh của tổ sư gia mà đánh đuổi hắn xuống núi, về sau chẳng còn ai dám đến đây gây sự. Không ngờ, hôm nay lại ra một tên tiểu bối mới ra đời như mi. Lão đạo thử hỏi nếu mi là tôn tử của Long Môn Hiệp, mi có nghe tổ phụ nhắc đến Thất Đại Kiếm Tiên của Võ Đang không?

Quảng Kiệt cười nhạt:

- Không nghe qua. Ta không tin trên đời có cái gì gọi là kiếm tiên, dù có ta cũng muốn họ tỷ võ.

Đạo nhân râu bạc nghe Quảng Kiệt nói vậy càng cười nhạt nói:

- Hay cho một tên tiểu bối không biết trời cao đất dày là gì. Hôm nay lão đạo sẽ thay Kỷ Quân Dực để quản thúc tôn tử ngang ngược của lão. Ta cũng muốn báo danh tánh cho tiểu tử ngươi rõ, ta chính là Sở Kiếm Hùng đệ nhị kiếm tiên trong Thất Đại Kiếm Tiên của bổn phái.

Quảng Kiệt thách thức:

- Ai dám quản thúc ta? Chúng ta thử tranh hùng xem sao?

Dứt lời, một kiếm bổ tới như sao băng, Sở Kiếm Hùng tức khắc đưa kiếm lên đỡ, rồi chuyển thế xoay nửa vòng cắt vào cổ tay Quảng Kiệt.

Quảng Kiệt vội thu kiếm về, nhảy ra sau định tránh kiếm đối phương. Không ngờ, Sở Kiếm Hùng lại khua kiếm một vòng đổi thức bổ kiếm xuống đầu Quảng Kiệt.

Quảng Kiệt cấp tốc hoành kiếm lên đỡ. “Kẻng” hai kiếm chạm nhau tóe lửa. Nội lực của Sở Kiếm Hùng dũng mãnh, Quảng Kiệt ngăn không nổi, thoái lui mấy bước rồi xoay kiếm định đâm đối phương, nhưng kiếm của Kiếm Hùng đã bay đến nhất chiêu tam thức liên miên bất tận, như sóng cuộn triều dâêng, cứ lựa chỗ hiểm yếu trên người của Quảng Kiệt mà đâm vào.

Khó bề chống ngăn, Quảng Kiệt không dùng kiếm đỡ mà liên tiếp thoái lui, định quay người bỏ chạy.

Sở Kiếm Hùng đuổi theo, Quảng Kiệt xoay người, bảo kiếm ngang trán xỉa thẳng tới trán Kiếm Hùng.

Sở Kiếm Hùng vội rùn thấp mình xuống nhưng mặt vẫn ngẩng lên, hất mũi kiếm của Quảng Kiệt, rồi lão bước sang mấy bước nhanh như điện đâm vào hông phải của Quảng Kiệt.

Quảng Kiệt lại nhảy vọt lên một tảng đá cực lớn, thuận thế trên cao chống đỡ khiến Sở Kiếm Hùng đạo trưởng mấy lần tấn công cũng đều bị đánh bật trở lại. Lúc này, Quảng Kiệt càng được thể kiêu ngạo, kêu lớn lên:

- Đạo sĩ, chỉ cần lão lên được tảng đá này, ta sẽ ném kiếm bái lão làm sư phụ.

Sở Kiếm Hùng giận dữ mắng:

- Tiểu tử, ai thèm thâu mi làm đệ tử chứ?

Rồi bảo kiếm của lão như một con giao long trước sau tả hữu, bốn phương tám hướng uốn lượn cơ hồ muốn bay lên đánh bại Quảng Kiệt, nhưng bảo kiếm của Quảng Kiệt từ trên cao cứ đâm bổ, chém xuống, thân thể xoay chuyển, bảo kiếm như quấn lấy kiếm của Kiếm Hùng. Dẫu cho Kiếm Hùng đạo trưởng sử dụng chiêu thức gì, với sức mạnh thế nào cũng không thể vượt lên được tảng đá nơi Quảng Kiệt đang đứng.

Lão đạo trưởng tức giận chỉ về phía hắn thì tức thời các vị đạo sĩ bên cạnh nhất tề cầm kiếm xông lên, Kỷ Quảng Kiệt đành nhảy khỏi tảng đá, vung bảo kiếm mà ngăn trở đám đông.

Bảy thanh trường kiếm giao thủ với nhau. Thêm mấy chục hiệp Quảng Kiệt đã đánh ngã đạo sĩ râu đen dài. Lúc này, trong quan có tiếng chuông ngân, lại xuất hiện thêm bốn đạo sĩ tay cầm trường kiếm.

Chín người cùng huy động trường kiếm tiến gần đến Quảng Kiệt. Uy mãnh hơn cả là kiếm pháp của Sở Kiếm Hùng từng bước áp chế trường kiếm trên tay Quảng Kiệt.

Hắn biết khó bề chống cự lâu dài, nên đả thương thêm một người

Trang: [<] 1, 71, 72, [73] ,74,75 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT