watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2864 Lượt

gã Hỏa Đăng Giáo thoạt đầu kinh ngạc, nhưng lập tức bình tĩnh trở lại.

Gã đứng giữa cười ghê rợn:

- Mi bằng vào đâu mà dám bảo như thế?

Nữ lang áo đỏ lặng lẽ thò tay vào túi áo lôi ra một chiếc mặt nạ máu, nho nhỏ lạnh lùng đáp:

- Bằng vào món này được chăng?

Chợt thấy lệnh phù của Hỏa Đăng Giáo trên tay nữ lang áo đỏ, ba gã cùng giật bắn mình vội quỳ rạp xuống, lấm lét sợ hãi.

Nữ lang áo đỏ lanh lảnh tiếp lời:

- Còn chưa mau động thủ, mỗi tên hãy tự móc lấy một mắt mau!

Ba gã Hỏa Đăng Giáo cùng cất tiếng yêu cầu:

- Chúng tôi lúc gia nhập bổn giáo đã móc đi một mắt rồi, nếu giờ đây hủy thêm một mắt nữa tất sẽ thành mù hẳn, mong người thương xót cho!

Nữ lang áo đỏ vẫn lạnh lùng gần như tàn nhẫn:

- Ai bảo các ngươi trước giáo lệnh dám giở thói hung hăng? Niệm tình cầu xin của các ngươi, ta rộng mở lòng nhân phần nào. Vậy thì trước mặt giáo lệnh, các ngươi hãy đem võ công ra tỷ thí, kẻ thắng sẽ được tha khỏi hủy mắt, nhưng phải tự chặt lấy một chân, hai kẻ kém tài kia đành phải chịu số phận với hình phạt tự hủy một mắt còn lại, và phải dìu nhau mà cút khỏi nơi đây.

Nữ lang áo đỏ vừa dứt lời, gã Hỏa Đăng Giáo quỳ ở giữa giật đôi tay sang hai phía đồng bọn, khiến hai tên trong cơn bất phòng đều ngã quỵ xuống đất hết chỗi dậy nổi.

Nữ lang áo đỏ hừ lạnh nhạt:

- Nhãi con! Thủ đoạn khá lang độc đấy! Cho mi tự chặt lấy một chân, kỳ dư hai tên kia phải tự hủy mắt ngay.

Gã Hỏa Đăng Giáo đứng giữa mím môi đứng rút phăng thanh kiếm sau lưng, nâng lên chiếc chân chém mạnh xuống.

“Phập!”.

Cùng theo tiếng động rợn người ấy, người gã thoáng lảo đảo, nhưng gã nghiến răng gượng lại ngay, tay run run với chiếc chân vừa rời khỏi cơ thể, máu chảy thành dòng, gã ném vút về phía nữ lang áo đỏ.

Không một vẻ chi xúc cảm, nữ lang áo đỏ giơ tay ra đón lấy và thản nhiên bỏ vào chiếc túi ở bên hông.

Hai tên Hỏa Đăng Giáo còn lại sau một phút chần chừ, cũng vội thọc mạnh ngón tay vào mắt mình, ngoáy trọn tròng mắt ra cùng ném về phía nữ lang áo đỏ.

Gã Hỏa Đăng Giáo đứng ở giữa hét lên một tiếng lanh lảnh, quái dị, đoạn kẹp lấy hai tên đồng bọn, khập khểnh lẩn mất sau những mỏm đá chập chùng.

Qua kẽ áo, Trầm Miên Tích chứng kiến không sót một chi tiết cảnh tượng hãi hùng vừa xảy ra.

Cậu ta rùng mình nghĩ thầm:

“Giáo lệnh của Hỏa Đăng Giáo ghê gớm thật, tàn khốc thật! Không lẽ tất cả giáo đồ khi nhập giáo đều bị hủy hoại một mắt cả sao?”.

Và chiếc mặt nạ máu đeo phủ bên ngoài của mỗi tên giáo đồ, phải chăng là để che giấu bộ mặt bị hủy hoại trở thành gớm ghiếc của mình?

Vậy thì nữ lang áo đỏ kia là ai? Phải chăng là một giáo đồ cao cấp của Hỏa Đăng Giáo hay không?

Thế sao nàng lại cứu Trầm Miên Tích?

Nếu bảo rằng nàng không phải giáo đồ của Hỏa Đăng Giáo, làm sao nàng có được tấm lệnh phù kia?

Trầm Miên Tích đang chìm sâu trong dòng suy nghĩ, đang vắt óc tìm một câu trả lời thích đáng, nhưng một tiếng hừ to của nữ lang áo đỏ đã khiến cậu ta nhớ lại thực trạng.

- Ngốc con, còn chưa chui ra, làm gì mà cứ ôm ta mãi thế?

Kèm theo đó, một luồng kình lực đẩy tuột cậu ta trôi ra phía ngoài.

Trầm Miên Tích mặt sượng sùng vòng tay cảm tạ:

- Ơn cứu mạng của cô nương, tại hạ xin khắc ghi vào dạ!

Nữ lang áo đỏ sừng sộ:

- Ta mà là cô nương à? Coi chừng ta vả nát chiếc miệng thối của mi ra!

Trầm Miên Tích cười tủm tỉm:

- Mùi thơm trên da thịt của cô nương đủ chứng tỏ cô nương là một nữ nhân, vậy tại hạ phải xưng hô thế nào đây?

Nữ lang áo đỏ nghiêm nghị bằng ánh mắt:

- Cấm mi nhiều lời, cút ngay!

Trầm Miên Tích lại vòng tay thi lễ:

- Ơn cứu mạng của người rất trọng đại, tại hạ quyết có dịp báo đáp sau này! Giờ đây xin người vui lòng tháo đi vuông lụa đỏ kia, cho tại hạ được chiêm ngưỡng dung nhan để khắc ghi vào lòng.

Nữ lang áo đỏ bật cười khanh khách:

- Tên ngốc này sao mà dai nhách khó đuổi lắm thế?

Trầm Miên Tích thấy đối phương có vẻ xuôi lòng, vừa định lên tiếng nài nỉ tiếp, thình lình từ hướng trái vệ đường bỗng vọng lại một giọng nói âm trầm:

- Sao chưa chạy đi, còn ở đấy mà lắm trò màu mè thế?

Nghe giọng lạ, nữ lang áo đỏ giật bắn mình, vội quay đầu nhìn lại …

Cách xa chỗ nàng về phía trái độ hai trượng, chẳng biết từ lúc nào đứng đấy một nữ lang áo đen bịt mặt.

Nữ lang áo đỏ vội gạt Trầm Miên Tích ra xa và như một đóa hoa hồng, thân hình nàng bắn vọt lên cao mất hút.

Trước sự xuất hiện của nữ lang áo đen bịt mặt, Trầm Miên Tích thoáng sững sờ, nhưng lấy ngay lại sự bình tĩnh.

Vì cậu ta đã nhận ra nữ lang bịt mặt nọ chính là thiếu nữ áo đen bịt mặt mà cậu ta đã gặp nơi lâu đài hoang phế hôm qua.
Chương 4 :U Linh Huyết Kiếm Khách

Cùng khi ấy …

Từ trên đỉnh Lệ Huyết Trần cao vút, bỗng vang lên một giọng hú lanh lảnh, kèm theo một bóng người vạch thành một đường đỏ loáng với tốc độ hơn nhanh hơn cả tia sét giăng lao bắn xuống trước mặt cậu ta.

Vừa nhìn thoáng qua bóng máu nọ, Trầm Miên Tích giật mình thối lui luôn ba bước ra sau.

Vì bóng nọ chính là Tế Đài Hán Tử. Lão là kẻ thù mà cậu ta ghi sâu trong dạ không thể quên, là hung thủ đã sát hại sư phụ của cậu ta.

Chiếc mặt nạ máu của lão, cậu ta vẫn nhớ rõ mồn một từng góc cạnh đặc biệt, chỉ nhìn qua là nhận ra ngay.

Vì màu sắc chiếc mặt nạ của lão đỏ hồng hơn tất cả các đồng bọn, thứ nhất là điểm trắng bằng hột đậu nơi giữa mi tâm.

Thêm vào đấy, thân hình của lão to lớn khác thường, đôi giày của lão cũng cao hơn mọi người.

Nhìn thấy thần sắc biến đổi không ngừng của Trầm Miên Tích, Tế Đài Hán Tử ngửa cổ cười khoái trá:

- Nhãi con có phải là Trầm Miên Tích, đệ tử của Thất Độc Thần Chưởng lọt lưới đấy chăng? Thật là mòn nhẵn gót giày tìm chẳng thấy, bỗng dưng gặp phải chẳng phí công. Ha ha … ha ha … ha ha …

Lồng trong tiếng cười, cánh tay lão vụt vươn dài ra chộp vào đầu vai của Trầm Miên Tích.

Trước cái chết đã hiện rõ trước mắt, Trầm Miên Tích cắn răng than dài:

- Hết rồi! …

Bỗng nhiên một giọng quát to vang lên:

- Dừng tay!

Tế Đài Hán Tử khẽ giật mình, buông rơi ngay thế chộp, ánh mắt lia nhanh về hướng tiếng quát, miệng không khỏi bật lên tiếng ồ kinh ngạc:

- Ngươi là ai? Sao cứ mãi tìm cách chống đối lão phu thế?

Thiếu nữ áo đen không vội đáp, trỏ tay về hướng phiến đá to, cách đấy hơn trượng lạnh lùng bảo:

- Ác tặc, mi tự tin là thân hình mình cứng rắn hơn tảng đá kia chăng?

Năm ngón tay nàng đồng thời xòe ra xỉa vào hướng tảng đá lồi nọ.

Động tác của nàng trông ra rất chậm chạp, lại không nghe tỏa ra một luồng gió kình nào, thế nhưng phiến đá to lại chầm chậm lung lay.

Tiếp theo đấy, từng miếng rơi lả tả xuống đất, khoảnh khắc sau, phiến đá to hơn hai vòng tay ôm đã hoàn toàn biến thành một khối thể vụn vằn lấp trắng mặt đất.

Tế Đài Hán Tử thầm rúng động kinh mang, đứng trơ cả buổi một nơi chẳng nhúc nhích.

Thiếu nữ áo đen bỗng bật ra một tiếng thở dài và chỉnh ngay sắc diện:

- Ta mở lòng rộng lượng dung cho nữa đấy! Cút ngay.

Tế Đài Hán Tử qua giây phút sửng sốt lia tia mắt căm hờn về phía đối phương, đoạn hú lên một tiếng to, nhấc bổng người lên mút cao như một cây pháo xẹt, lao đi mất dạng.

Thiếu nữ áo đen nhìn theo bóng Tế Đài Hán Tử đi khuất, mới lẩm bẩm lấy mình:

- Sao Hà Ngô Vỹ vẫn chưa đoạt được chiếc chìa khóa ngọc? Trước khi chiếc chìa khóa ấy chưa lọt vào tay đại ca, ta chưa có thể giết lão được!

Trầm Miên Tích trước cảnh tượng vừa diễn tiến, cậu ta đứng thộn người ra một nơi, muốn nói gì nhưng ngập ngừng lại thôi.

Thiếu nữ áo đen sau tiếng thở dài, quay sang bảo cậu ta:

- Các hạ mau tìm vào động đá nơi bờ núi này, để thăm u hồn cô đơn đáng thương nọ!

Trầm Miên Tích vòng tay cảm tạ:

- Đa tạ ơn dày của cô nương đã hai lần cứu mạng!

Nhưng đến khi cậu ta ngẩng đầu lên, thiếu nữ áo đen nọ đã biến mất từ lúc nào rồi!

Chỉ không hơn cái nháy mắt mà nàng đã đi mất như biến, thuật khinh công ấy khiến Trầm Miên Tích vừa khiếp hãi vừa khâm phục cực cùng!

Bao nhiêu đầu mối nghi nan bỗng ùn ùn kéo về một lúc quay cuồng trong đầu cậu ta:

- Thiếu nữ áo đen tại sao luôn hai lần buông tha lão Tế Đài Hán Tử? Giữa nàng và hắn có liên quan chi với nhau chăng? Hay là …

Nhưng một ý nghĩ khác đã gạt ngay nghi vấn trước.

Vì nếu như giữa thiếu nữ bí mật áo đen cùng Tế Đài Hán Tử có quan hệ với nhau, tại sao nàng lại hai phen ra mặt cứu ta? Trong động đá dưới bờ Lệ Huyết Trần này có nhân vật nào trú ẩn? Thiếu nữ áo đen vì sao lại bảo là rất đáng thương?

Suốt bao nhiêu ngày nay, bao nhiêu vấn đề, bao nhiêu sự việc tới tấp dồn dập đến, khiến Trầm Miên Tích phải điên đầu nghĩ ngợi …

Giữa lúc cậu ta đang moi óc để trả lời những câu hỏi hóc búa đang quay cuồng như tơ rối trong đầu, thì từ dưới Lệ Huyết Trần, giọng hát thê thiết nọ lại nhè nhẹ vọng vang vào không khí, não nùng quái đản như một giọng rên than của một oan hồn vương mang nhiều hận uất.

Cậu ta nhìn lên sắc trời, vầng thái dương chói chang như mâm lửa

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT