watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1833 Lượt

Kiếm Si rút thanh kiếm cắm trên cổ tay của Vãn Đường rồi quay sang tấn công Phó Vãn Phi, bởi vậy máu trên tay Vãn Đường tuôn ra như suối, đau đến thấu tim, Vãn Đường lăn lộn dưới đất. Một thanh kiếm khác đâm vào bắp vế của Vãn Đường khiến Vãn Đường giãy giụa một hồi rồi nằm ngay đơ ra.

Thẩm Tinh Nam thở dài nói: “Đã biết có ngày hôm nay, sau ban đầu còn làm chuyện đó?” lúc này Vãn Đường đang rên rĩ, toàn thân yếu ớt, Thẩm Tinh Nam thở dài đánh sượt một tiếng.

Phải biết rằng trong số các đệ tử của Thẩm Tinh Nam, chỉ có võ công của Tống Vãn Đăng là được khoảng hai thành của Thẩm Tinh Nam, những đệ tử khác võ công đều chẳng bằng hai thập của đại sư huynh, song Thẩm Tinh Nam cũng biết rằng, những đệ tử của ông có thể ham chơi lười biếng một chút, hoặc tâm thuật bất chính nhưng nội công cũng thuộc hạng khá, có đâu mà mới vừa trúng hai kiếm đã kêu cha kêu mẹ thế kia.

Thẩm Tinh Nam trầm giọng nói: “Xem thử nó thế nào rồi?”

Kiếm Mê khẽ gật đầu, lướt tới bên cạnh Vãn Đường, rút thanh kiếm ra đánh soạt một tiếng, Vãn Đường giật nảy mình rồi nằm vật ra đó.

Kiếm Si vạch mái tóc của Vãn Đường lên, dùng ánh kiếm chiếu vào, đột nhiên kêu lên: “Trang chủ, ông xem…”

Thẩm Tinh Nam biết Kiếm Si, Kiếm Mê canh giữ Lạc Thần Lĩnh, tuy Kiếm Mê trẻ hơn Kiếm Si 40 tuổi, nhưng kiếm pháp thuộc loại cao cường quỷ dị trên giang hồ, tuyệt không phải là người nóng vội, nghe ông ta kêu hoảng lên như thế, rõ ràng chuyện này không tầm thường.

Thẩm Tinh Nam vội bước tới cúi xuống xem, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Ngay lúc này, ông ta chợt nghe sau lưng có cơn gió nhẹ phả tới, đồng thời, soạt một tiếng, một mũi nhọn đã đâm vào lưng ông ta.

Vật ở phía sau vốn đã rất gần lưng, cho nên khi tiếng gió nhẹ thoảng lên cũng là lúc vật đó đâm vào, nhưng trong khoảng sát na đó, Thẩm Tinh Nam cũng kịp lách người qua.

Nhát kiếm này vốn là đâm vào tim của Thẩm Tinh Nam từ sau ra phía trước, nhưng nhờ Thẩm Tinh Nam lách người kịp lúc nên trúng vào bả vai phải của ông.

Thẩm Tinh Nam trở tay tóm lấy thân kiếm, lưỡi kiếm cứa vào da ông ta, may mà vẫn chưa phạm vào xương, cũng trong lúc này, trước mặt lại một tia sáng loé lên.

Vì Thẩm Tinh Nam bước tới gần xem vết thương của Vãn Đường cho nên cách mũi kiếm của Kiếm Mê rất gần, ông ta đột nhiên bị tập kích từ phía sau lưng, trong lúc còn đang kinh hãi, chỉ trong một khoảng sát na như điện chớp lửa xẹt, mũi kiếm ở phía trước mặt lại đâm vào ngực ông ta.

Thẩm Tinh Nam kịp thời lách qua.

Mũi kiếm này vốn là đâm vào buồng tim ông ta, nhưng bây giờ đã cắm vào vai trái của ông.

Thẩm Tinh Nam hạ tay trái xuống, cũng chụp thân kiếm, mũi kiếm không đâm tới trước được nữa, ông cũng không đẩy lui nó được.

Hầu như trong cùng một lúc, Kiếm Si đâm trúng lưng Thẩm Tinh Nam, Kiếm Mê đâm trúng ngực Thẩm Tinh Nam, tuy cả hai thanh kiếm đã đâm trúng vào người ông ta nhưng không đến nỗi mất mạng, lúc bấy giờ Thẩm Tinh Nam đang khom người xuống nhìn vết thương của Vãn Đường, Kiếm Si cũng đang ở tư thế quỳ gối từ phía sau xuất kích, Kiếm Mê cũng quỳ gối từ phía trước đâm tới, hai người không thể rút kiếm được, cả ba đứng sững tại chỗ.

Lúc này, Phó Vãn Phi mới biết kêu hoảng.

“Các người… làm gì thế?”

Thẩm Tinh Nam vẫn không thay đổi thần sắc, mỉm cười nhìn Vãn Đường, nói: “Thì ra kiếm của các người có tẩm độc!”

Cánh tay Kiếm Si nổi gân xanh, trên trán toát mồ hôi hột, Kiếm Mê nói: “Hiêu Thần Nương, nếu ngươi muốn sống, hãy kiềm chế tên tiểu tử này!”

Hiêu Thần Nương Khuông Tuyết Quân cũng sửng sốt trước cảnh tượng đó, ả lắp bắp: “Các người…”

Kiếm Mê nói nhanh: “Sắc bản năng anh hùng đại duy”.

Kiếm Si tiếp lời: “Lưu phong tự sĩ danh chân thị”.

Khuông Tuyết Quân ngạc nhiên nói: “Thương hộ pháp? Nhan hộ pháp?”

Kiếm Mê nói: “Ta là Thương Đan Thanh”.

Kiếm Si nói: “Ta là Nhan Vị Cải”.

Khuông Tuyết Quân ngạc nhiên: “Thì ra…”

Thẩm Tinh Nam chợt cười lớn ba tiếng: “Tốt, tốt, tốt!”

Kiếm Si và Kiếm Mê đều thay đổi sắc mặt.

Mỗi tiếng cười của Thẩm Tinh Nam đều khiến Kiếm Si và Kiếm Mê rúng động toàn thân, tiếng cười thứ nhất, Kiếm Si và Kiếm Mê toé máu nơi cửa miệng, tiếng cười lần thứ hai, bàn tay cầm kiếm của Kiếm Si và Kiếm Mê nứt toát ra máu nhỏ thành dòng, sau tiếng cười lần thứ ba, tay và mũi của Kiếm Si và Kiếm Mê đổ máu như suối.

Thẩm Tinh Nam cười lớn ba tiếng, rồi lại quát lên một tiếng, hai tay vặn một cái, rắc rắc, hai thanh kiếm gãy đôi, Kiếm Si và Kiếm Mê mất đà té dúi ra phía sau, nhưng từ chui kiếm lại thò ra thêm một thanh trường kiếm mỏng manh đâm vào bụng Thẩm Tinh Nam.

Nhưng trong sát na này, Thẩm Tinh Nam đột nhiên biến mất.

Tách tách hai tiếng, hai mũi kiếm của Kiếm Si và Kiếm Mê đâm vào nhau, hai người đồng thời thối lui ra sau cả trượng, hạ người xuống thủ thế, xem ra rất căng thẳng.

… Thẩm Tinh Nam biến mất.

Kiếm Si và Kiếm Mê đều biết Thẩm Tinh Nam đã bị trọng thương, nhưng một con sư tử trọng thương còn đáng sợ hơn một con sư tử đang ngủ rất nhiều.

Thẩm Tinh Nam đột nhiên từ trên mái nhà lướt xuống như một con chim đại bàng.

Kiếm Mê vung kiếm phóng vọt lên.

Kiếm Si quát một tiếng, trầm người xỉa kiếm lên trên.

Trong khoảng sát na hai người đã bày xong kiếm trận, một trên một dưới, vây Thẩm Tinh Nam vào ở giữa.

Thẩm Tinh Nam vẩy tay phải, một thanh trường kiếm màu vàng mỏng manh như sợi tơ phóng vọt ra.

Thanh trường kiếm vừa rút ra, cả khoảng không tràn ngập như đốm ánh sáng như mưa sao, xung quanh vang lên tiếng kêu veo véo.

Kiếm Si, Kiếm Mê, một trên một dưới, những đốm tinh quang trong tay chớp loé không ngớt, lúc nhanh lúc chậm, lúc khoang lúc nhặt.

Ba người giao chiến với nhau bằng ba thanh kiếm, Kiếm Mê lúc nào cũng ở trên, Kiếm Si lúc nào cũng ở dưới.

Kiếm Si từ phía dưới tấn công lên Thẩm Tinh Nam.

Kiếm Mê từ phía trên dốc hết toàn lực tấn công xuống Thẩm Tinh Nam.

Họ đều biết rằng, nếu phen này họ không dồn Thẩm Tinh Nam vào chỗ chết được, họ chỉ có con đường mất mạng mà thôi.

Từ đầu đến cuối Thẩm Tinh Nam luôn ở giữa.

Kiếm Si Kiếm Mê đánh càng lúc càng gấp, thanh kiếm mỏng trong tay Thẩm Tinh Nam đánh càng lúc càng dữ.

Vãn Phi mở trố đôi mắt ra mà chẳng thấy ba người giao thủ như thế nào.

Chợt nghe một tiếng quát thật lớn, Kiếm Si bay ngược ra, lưng tán vào vách tường, vách tường đổ ập xuống, Kiếm Si cũng bật ra trở lại, bình một tiếng, va phải bậc đá, chẳng bò dậy nỗi nữa.

Thân người đang xoay gấp của Thẩm Tinh Nam từ từ ngừng lại.

Ánh tinh quang tắt hẳn.

Kiếm Mê thở hổn hển nói: “Phi Ngư kiếm pháp… danh đồn không ngoa!” y và Kiếm Si đã trúng mười bảy mười tám nhát kiếm, mắt, mũi, miệng, tứ chi đều trúng thương, tròng mắt trái của Kiếm Si suýt nữa đã lọt ra ngoài, mặt bê bết máu.

Còn Thẩm Tinh Nam vẫn chỉ bị thương ở trước ngực và sau vai, hai nơi đều có máu đỏ tươi.

Thẩm Tinh Nam thở dài, nói: “Lão Nhan, ngươi đã theo ta ba mươi năm rồi, tại sao không nói cho ta biết, ta có tệ bạc gì với ngươi không?”

Kiếm Si Nhan Vị Cải nói: “Không có!”

Thẩm Tinh Nam nói: “Ta có chuyện gì không công bằng với ngươi không?”

Kiếm Si thở hổn hển: “Không có!”

Thẩm Tinh Nam lại hỏi: “Ta sai ngươi canh giữ Lạc Thần Lĩnh, có phải ngươi cảm thấy thiệt thòi lắm không?”

Kiếm Si đáp ngay: “Không phải”.

Thẩm Tinh Nam lại hỏi: “Vậy có phải ngươi đã làm việc cho Phi Ngư Đường ba mươi năm mà chỉ được thăng lên đến lão đầu tử cho nên trong lòng thấy bất mãn không?”

Kiếm Si đáp ngay: “Không phải!”

Thẩm Tinh Nam nhìn y chăm chú, hỏi: “Hôm nay nếu chẳng phải ta tin ngươi, cũng đã không đến đây, càng không trúng mai phục, ta muốn hỏi ngươi, tại sao ngươi làm thế?”

Kiếm Si nói: “Ba mươi năm qua, ngươi đối xử với ta không tệ. Ngươi xử sự xưa nay công bằng, canh giữ Lạc Thần Lĩnh là trách nhiệm quang vinh của đệ tử Phi Ngư Đường. Được thăng làm lão đầu tử cũng đã là niềm vinh quang cực cao, ta rất hài lòng những chuyện này”.

Y lại lắc đầu nói tiếp: “Nhưng hài lòng không có nghĩa là vui vẻ. Ngươi đối xử với ai cũng như nhau, ta theo ngươi ba mươi năm, ngoại trừ việc công, dù cho ngươi có đôi lúc quan tâm hỏi han, ta vẫn cứ sống như thường, vẫn cứ tận trung canh giữ, cứ như thế già đi, nhưng đối với ngươi mà nói, ta chỉ là một thành viên trong Phi Ngư Đường mà thôi, chẳng hề có gì đặc biệt, chẳng hề được ưu đãi…”

Y lau máu trên con mắt, nhìn Thẩm Tinh Nam với con mắt còn lại, rồi nói lớn: “Ai cũng biết ngươi là anh hùng trong chốn bạch đạo võ lâm, còn bọn ta thì sao? Có ai biết đến bọn ta? Hễ thiên hạ nhắc đến Phi Ngư Đường là nhắc đến ngươi, tất cả mọi quang vinh đều do ngươi hưởng hết, còn ta? Chẳng qua ta chỉ là một lão già canh giữ ở đây ba mươi năm mà thôi.”

Thẩm Tinh Nam vuốt râu, khẽ nói: “Phi Ngư Đường giữ gìn chính nghĩa cho giang hồ, Phi Ngư Đường là của mọi người chứ đâu phải là của một mình Thẩm mỗ!”

Kiếm Si nói lớn: “Ta cũng là người, kiếm pháp của ta hay, chuyện ngươi có thể làm, ta cũng làm được. Ta giết

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT