|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Liên nghiêm giọng :
– Vì phụ thân ta chính là Kiếm Tiên!
Tám gã nọ cùng nhảy lùi lại, một gã cất giọng sang sảng :
– Đây là con gái của địch nhân. Chưởng môn của chúng ta dặn dò gặp nó thì tự không được hành động. Vậy hôm nay ta cứ biết thế đã.
Bảy gã kia lập tức gật đầu :
– Đại ca nói phải lắm.
Đinh Bảo Liên cười nhạt :
– Các ngươi đã giết bao nhiêu mạng người trong thành, bây giờ tính đi dễ dàng như vậy sao?
Thiên Tàn Bát Cổ đồng nói :
– Cô nương đừng bức bách người ta như vậy chứ.
Đinh Bảo Liên trừng mắt, gằn giọng :
– Muốn bọn ta cho đi cũng được thôi. Nhưng các ngươi phải nhận hai điều kiện.
Tên đứng đầu trong bọn hỏi :
– Điều kiện gì?
Đinh Bảo Liên dõng dạc :
– Điều thứ nhất, kể từ nay, các ngươi không được tiếp tục giết người nữa. Điều thứ hai là cả tám người phải bỏ mạng che cho ta thấy mặt thật của các ngươi. Hai điều kiện này nếu các ngươi đáp ứng thỏa mãn thì ta cho đi an lành, bằng không…
Bọn Thiên Tàn Bát Cổ hết sức phẫn nộ, nhưng tỏ ra đã lâm vào trường hợp bất đắc dĩ, liền nói :
– Cái điều thứ nhất bọn ta còn xem lại, nhưng điều thứ hai thì không thể. Vì bất cứ kẻ nào nhìn rõ mặt bọn ta đều phải trả giá bằng mạng sống đấy.
Hùng Văn bật cười khinh thị :
– Ta không tin ở trên đời này lại có việc lạ lùng như thế. Kẻ nào thấy mặt các ngươi thì sẽ bị các ngươi giết, hay họ tự chết?
Thiên Tàn Bát Cổ đáp ngay :
– Họ tự chết.
Đinh Bảo Liên lướt tới nhanh như tia chớp, giật mạng che mặt của một tên và cười :
– Ta phải thử xem.
Thân pháp của Đinh Bảo Liên rất nhanh, vừa lướt tới, quơ tay đã giật phắt được mạng che mặt của một gã kéo mạnh.
Gã ấy thét to một tiếng, xuất chưởng chặt ngay cổ tay Đinh Bảo Liên, còn một tay giữ chặt lấy mạng che.
Khi đó bảy gã còn lại đều đồng loạt xuất chưởng, thân hình di động, một lúc giáng liền bảy chiêu. Chưởng ảnh đầy trời, chưởng phong ào ào ngã cây, bay đá.
Đinh Bảo Liên dù có võ công cao, nhưng cũng không kịp tự bảo vệ, đành phải bắn mình lùi lại, đứng cạnh Hùng Văn. Cả hai xoay chuyển thân thể tránh luôn một loạt chưởng dữ dội.
Khi chưởng ảnh của bọn đối thủ đã tan, Đinh Bảo Liên nhìn tám gã nọ và nói lớn :
– Các ngươi đừng vội đắc ý. Hãy thưởng thức thân pháp Bách Quỷ Biến Ảnh của ta đây…
Dứt lời Đinh Bảo Liên đảo mình bay vút tới, quả nhiên hình ảnh như quỷ mị nhắm thẳng một gã để ra tay. Gã kia chỉ thấy mắt hoa lên, chưa kịp nghiêng đầu tránh thì khăn che mặt đã bị giật phắt ra rồi.
Hùng Văn hết sức ngạc nhiên. Chàng vốn tự tin võ công của phái Vân Hải không thua kém Đinh Bảo Liên, nhưng nhìn thân pháp Bách Quỷ Biến Ảnh của Đinh Bảo Liên cũng phải thán phục.
Hùng Văn đang miên man nghĩ ngợi, bỗng nghe tiếng thét lanh lảnh của Đinh Bảo Liên. Chàng giật mình quay lại nhìn thì chỉ còn kịp thấy Đinh Bảo Liên ôm lấy mặt và ngã lăn ra đất, bất tỉnh luôn. Phóng vút tới như làn chớp, Hùng Văn cúi mình bế xốc Đinh Bảo Liên lên. Khi ấy nét mặt nàng tái mét, đôi mắt nhắm nghiền, không còn biết gì nữa.
Võ công của Hùng Văn rất thâm hậu, nhưng kinh nghiệm giang hồ quá ít, nên không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết những kẻ kia đã ám hại nàng. Bất giác chàng nổi cơn phẫn nộ, mặt đằng đằng sát khí, thét hỏi :
– Tên kia, ngươi đã sử dụng vật gì ám hại tiểu thư?
Gã nọ nghe giọng hỏi đầy tức giận của Hùng Văn thì sợ quá, toàn thân run lên, miệng lắp bắp :
– Đinh cô nương kiên quyết nhìn mặt tại hạ nên mới xả ra hậu quả như thế. Tại hạ đã báo trước.
Tiếng thét rợn người của Hùng Văn vang rền trong đêm tối, âm thanh chuyển động một vùng :
– Đồ quỷ quái, ta bắt các ngươi phải chết tại nơi đây.
Lời nói căm hận và kiên quyết của Hùng Văn khiến ai cũng phải tin, vì chàng quá đau khổ trước hiện trạng của người mình yêu quý.
Thiên Tàn Bát Cổ hoảng sợ, lùi lại mấy bước, run giọng :
– Khẩu khí của ngươi rất lớn, võ công của ngươi khá cao, nhưng Thiên Tàn Bát Cổ này cũng chẳng vừa gì. Vả lại dù sao ngươi cũng đang nằm trong thế trận Thiên Tàn Bát Cổ của chúng ta. Bây giờ chúng ta trở về trình báo với Chưởng môn nhân về sự việc xảy ra cho Đinh cô nương. Còn ngươi nên nhanh chóng đưa cô nương về đi.
Tức lộn ruột, Hùng Văn cảm thấy như lồng ngực muốn nổ tung ra, không thể nhịn thêm được nữa. Trong lòng chàng sục sôi căm hận, chàng trai đã rèn luyện võ công suốt mười năm dưới đáy biển, khi đã tức giận cực độ thì sẵn sàng tàn sát tất cả. Chàng nhanh chóng vận hành Vân Hải chân kinh tạo nên một luồng chưởng khí thật dữ dội.
Thiên Tàn Bát Cổ ngạc nhiên nhìn thấy Hùng Văn đang tuấn tú đẹp trai bỗng gương mặt trắng bệch nổi những đốm xanh, chứng tỏ Vân Hải chân kinh đã tập trung cực độ.
Khi đó Hùng Văn ôm lấy Đinh Bảo Liên, hữu chưởng từ từ đưa lên, trong cõi mông lung dường như có luồng khí ghê người thoát ra từ cơ thể, bầu trời đêm tĩnh mịch, phút chốc càng u ám nặng nề.
Chàng lạnh lùng gằn giọng bảo :
– Các ngươi chịu chết đi.
Hữu chưởng của Hùng Văn lập tức vạch ra những đường tròn không đều giữa màn đêm, phát ra bao tiếng rít điếc tai, chói óc.
Đây là chiêu Kinh Thao Liệt An uy lực ghê gớm trong Vân Hải Tối Linh chưởng pháp…
Đột nhiên chàng hét lớn một tiếng, quay vòng cực nhanh để Kinh Thao Liệt An kết hợp với Vân Hải chân kinh ập như muôn làn sóng đánh vào Thiên Tàn Bát Cổ…
Tám gã Thiên Tàn Bát Cổ biến sắc, vội vàng nhất loạt tung chưởng lực ra nghênh chiến…
– “Bình… Bình”
Chưởng khí chạm nhau nổ tung trong màn đêm tóe lửa tựa sao sa, kình phong cuốn ào ào, cả vùng rung chuyển như trời long đất lở, và những luồng chưởng lực của Thiên Tàn Bát Cổ bị cuốn hút vào đạo kình khí của Hùng Văn, tạo nên một tiếng thần lôi kinh hồn.
– “Rầm…”
Sau tiếng nổ khủng khiếp, không gian trở lại bầu không khí tĩnh mịch lạnh người, Hùng Văn thu chưởng, giương tròn đôi mắt trước cảnh tượng gớm ghiếc xảy ra.
Bọn Thiên Tàn Bát Cổ vẫn đứng yên như những pho tượng chung quanh Hùng Văn, nhưng mắt chúng nhắm nghiền, khóe miệng chúng máu tươi phọt ra, chảy dài xuống tận cổ.
Rồi đột nhiên “bịch” một tiếng, thân hình của tám gã nọ cùng đổ ụp xuống như những thân cây chuối thối, lục phủ ngũ tạng của chúng đã nát bấy như tương rồi.
Đôi môi của Hùng Văn uốn cong lên, tạo thành một nụ cười thỏa mãn. Nhưng đồng thời chàng cũng cảm thấy lồng ngực mình tức nghẹn, chàng oẹ lên một tiếng, ộc ra mấy búng máu tươi.
Thì ra chàng hạ được tám địch thủ chỉ bằng một chiêu, song chàng cũng bị chưởng lực của chúng đánh trọng thương nội tạng.
Thật ra vừa rồi Thiên Tàn Bát Cổ thi triển ngọn chưởng phong Bát Sắc Đạo Kình, tuy không mãnh liệt nhưng đã tạo ra một chất gì đó xuyên vào cơ thể Hùng Văn, khiến toàn thân chàng bị phủ một lớp dị vật.
Hùng Văn liếc nhìn Đinh Bảo Liên nằm trong vòng tay trái của mình, bỗng trên mặt chàng lộ rõ sự mừng rỡ.
Chàng nhận ra Đinh Bảo Liên đang mấp máy đôi môi, rõ ràng người yêu của chàng chưa chết, chỉ bị trọng thương thôi.
Vui mừng vô hạn, Hùng Văn quên cả nội thương trầm trọng của mình, vội vã đưa tay đè lên huyệt Mạch Môn của Đinh Bảo Liên, biến nội lực trong thân chàng thành dòng nhiệt lưu truyền vào cơ thể người yêu.
Lát sau Hùng Văn cảm thấy chóng mặt, toàn thân lảo đảo như muốn đổ vật xuống. Chàng vội bước lui hai bước mới ổn định được kinh mạch, đầu óc sáng suốt trở lại.
Quả thật Hùng Văn không nghĩ tới mình đã bị nội thương, còn tận dụng nội lực truyền cho Đinh Bảo Liên gần cạn kiệt, hao tổn quá nhiều chân khí, hầu như không thể chống đỡ được sự suy sụp cơ năng.
Vừa ổn định tinh thần chàng lại cảm thấy choáng váng, thở ra một hơi dài, cái đầu lúc lắc, đôi chân run rẩy như chỉ chực ngã xuống.
Song Hùng Văn cố gượng lại, miệng chàng lẩm bẩm :
– Không, ta không thể nằm ở nơi đây, cuộc sống của Liên muội đã gắn liền với ta rồi.
Chàng nặng nhọc lê từng bước, mắt liếc nhìn xác chết của bọn Thiên Tàn Bát Cổ nằm le liệt trên mặt đất, nhãn quang chàng ánh lên những tia tàn khốc rợn người…
Cứ ôm Đinh Bảo Liên trong tay, Hùng Văn chệnh choạng đi giữa bóng đêm hoang vắng lạnh lùng.
Thành Quảng Châu chìm trong giấc ngủ. Chỉ những người ở khu vực giao tranh là thao thức cả đêm. Họ chứng kiến một trận đấu chưởng dữ dội chưa từng thấy.
Đêm chuyển dần về sáng.
Tám xác chết nằm tênh hênh trên những vũng máu bầm. Những cái chết rợn người của bọn Thiên Tàn Bát Cổ được loan nhanh khắp thành Quảng Châu, làm chấn động cả võ lâm Giang Nam và vùng phụ cận.
Buổi sáng hôm đó, có hai tuấn mã từ trong thành đi ra. Một con bạch mã, màu lông trắng như tuyết, một con Ô Truy, lông đen tuyền.
Điều lạ là trên lưng ngựa trắng không có ai ngồi, nhưng trên mình ngựa đen có một đôi nam nữ. Chàng thanh niên tuấn tú, gương mặt xanh xao như vừa trúng thương, ôm cô gái ngồi gọn trong lòng. Một tay chàng giữ lấy nàng, tay kia cầm cương rong ruổi. Cô gái ngồi dựa đầu vào ngực chàng trai, chỉ nhìn nghiêng cũng biết là một trang tuyệt sắc.
Đôi nam nữ ấy chính là Vương Hùng Văn và Đinh Bảo Liên.
Dồn công sức suốt một đêm, Hùng Văn cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




