watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:22 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4839 Lượt

:
– Văn ca ca, Tây Vực còn ở xa xôi tận biên thùy. Giờ này đã quá ngọ, chỉ đi một buổi đã tối. Chi bằng chúng ta vào thành Quảng Châu nghỉ một đêm, sáng mai hãy tiếp tục hành trình.
Hùng Văn gật đầu :
– Liên muội bàn phải đấy, sự thật ngu huynh cũng đang đói cồn cào, bao tử gào thét đòi ăn rồi đây.
Miệng tươi cười, tay vẫy roi ngựa, Đinh Bảo Liên nói :
– Vậy chúng ta đi thôi.
Hai người sóng đôi ngựa phi thẳng vào thành Quảng Châu.
Quảng Châu vốn nổi tiếng cả nước về các món ăn. Hùng Văn và Đinh Bảo Liên vào một khách điếm thuê phòng ngủ qua đêm. Hai người thuê hai phòng kề nhau. Dùng cơm xong, Hùng Văn bảo Bảo Liên :
– Còn sớm lắm, ta vào trong phố bách bộ một lúc cho vui.
Đinh Bảo Liên ưng thuận ngay, hai người cùng sóng bước ra khỏi khách điếm dạo mát. Thành Quảng Châu về đêm thật tưng bừng náo nhiệt, những món ăn thức uống cũng đa dạng vô cùng.
Mười năm ở dưới đáy biển, Hùng Văn chỉ ăn trái lạ, uống Vân Nhũ, không ăn các món của thế gian. Thời gian ở nhà Trình Vân và lúc ở chỗ Ngân Kiếm phu nhân chàng đã ăn nhiều món ngon, song vẫn cảm thấy chưa đủ.
Bây giờ tới Quảng Châu có nhiều thứ lạ, chàng chọn các món ăn rất thú vị. Đinh Bảo Liên tính cũng còn trẻ con, thấy Hùng Văn ăn ngon lành cũng thi đua dùng món lạ, cả hai ăn uống thật vui vẻ.
Cứ nắm tay nhau lang thang qua những quán hàng ăn uống, Hùng Văn và Bảo Liên vừa tới một quán nọ định vào ăn tiếp thì đã thấy chủ quán dẹp tiệm.
Hai người ngạc nhiên, bởi đêm chưa khuya mà sao quán dẹp sớm thế.
Hùng Văn liền hỏi ông già chủ quán :
– Thưa lão bá, lâu nay thành Quảng Châu này vẫn buôn bán dẹp sớm thế này sao?
Lão chủ quán thấy Hùng Văn và Đinh Bảo Liên ra vẻ phong lưu sang trọng, nên vội đáp :
– Công tử và tiểu thư chắc ở nơi khác đến nên chưa rõ. Xưa nay ở đây bán đêm rất náo nhiệt, quán xá tới quá nửa đêm mới dần dần đóng cửa. Song mấy ngày gần đây trong thành liên tiếp xảy ra án mạng. Ai có bảo kiếm trong mình là thế nào cũng bị giết, gây nên bao cái chết khủng khiếp. Quán hàng chúng tôi muốn yên thân, tốt nhất cứ dẹp sớm là êm. Công tử mới ở nơi khác tới thì…
Đang nói, lão chợt nhin thấy thanh kiếm bên hông Hùng Văn bỗng sợ quá, líu cả lưỡi, không nói được nữa.
Trong đầu Hùng Văn bỗng lóe lên một ý nghĩ nên chàng quay lại nhin Đinh Bảo Liên nói nhỏ :
– Này Liên muội, không chừng một số người muốn tìm Thánh kiếm, nên đã cố ý gây ra sự kiện này. Nhưng không hiểu tại sao chúng lại chọn thành Quảng Châu này để hạ thủ? Lẽ nào chúng biết Thánh kiếm đang ở trong thành?
Đinh Bảo Liên gật gù :
– Không ngờ cây Thánh kiếm này có ma lực như vậy, khiến lòng người điên loạn. Tiểu muội không tin Tam kiếm Thập nhị chưởng do Nhất Tiên Sinh sáng tạo ra có thể đánh bại võ công bách phái. Võ công của thân phụ tiểu muội được gọi là Kiếm Tiên, vậy mà cũng chưa thể xưng là vô địch, so với bất kỳ phái nào.
Vương Hùng Văn nhẹ gật đầu, rồi quay sang lão chủ quán :
– Lão phu đừng nên vội vàng như vậy. Tại hạ xin hỏi một câu, lão bá đã nhin thấy những kẻ giết người cướp của kia chưa?
Chủ quán thất kinh, vội xua tay :
– Chưa, chưa… Phàm những ai đã trông thấy những người đó thì không còn cơ hội sống nữa.
Đinh Bảo Liên và Hùng Văn biết lão chủ quán này hiểu biết phần nào, nhưng vì sợ hãi không dám nói ra. Bởi thế cả hai không tiện hỏi nữa. Đành đi ra khỏi quán mà cứ nghi hoặc trong lòng.
Chàng và nàng lại dạo qua các phố khác, nhưng tới đâu giờ này cũng đều chung một cảnh ảm đạm thê lương.
Cứ bước từ từ mà trong đầu chàng và nàng đều có những nghi vấn hết sức rối rắm.
Bỗng hai người có cảm giác lạ, nên cùng ngừng bước.
Hùng Văn không quay mặt lại, chỉ lạnh lùng nói :
– Các ngươi bám theo ta làm gì, hãy xuất đầu lộ diện ra thôi.
Có những tiếng cười gằn, rồi tám người từ trong bóng tối phóng vút ra, vây Hùng Văn và Đinh Bảo Liên vào giữa.
Đinh Bảo Liên và Hùng Văn vẫn điềm nhiên, không hề tỏ vẻ sợ hãi, chỉ nhin kỹ bọn người kia thì thấy chúng toàn mặc đồ đen, chân không giầy, đầu trần, nhưng lại có mạng che kín mặt.
Một kẻ trong bọn lên tiếng :
– Ngươi quả là có đôi tai và cặp mắt lợi hại, nên phát hiện ngay hành tung của tám anh em chúng ta. Và hẳn đã biết mục đích chúng ta đến đây có việc gì rồi?
Hùng Văn nhếch mép :
– Các ngươi đến đây vì cây Thánh kiếm phải không?
Kẻ kia gật đầu :
– Đúng thế…
Vừa nghe những kẻ kia xác nhận mục đích, Hùng Văn ngửa mặt lên trời cười gằn, trong bóng đêm tĩnh mịch, tiếng cười của chàng vang lên thật xa…
Thái độ của Hùng Văn quả là không coi tám người nọ ra gì. Bọn kia đã mang những tấm mạng che mặt, không thể thấy sắc diện ra sao, nhưng hẳn là cả bọn đều tức tối.
Chúng gầm lên cùng một lúc :
– Nhà ngươi cười gì?
Hùng Văn thôi cười và nghiêm giọng :
– Các ngươi chỉ có tám người, sức lực được bao nhiêu mà dám đòi gỡ cây kiếm trên lưng ta?
Tám gã kia cùng lúc chuyển mình và nhìn nhau. Cả bọn không ngờ Hùng Văn đã ở giữa vòng vây mà còn gan góc, nói năng cứng cỏi như vậy, chắc phải là người có võ công tuyệt học. Những cái liếc mắt của bọn người kia như có ý bảo nhau đề phòng.
Đinh Bảo Liên tằng hắng một tiếng, quay nhìn Hùng Văn :
– Này Văn ca, bọn chúng có mắt cũng như mù, chấp chúng làm gì, ta đi thôi.
Vừa nói Đinh Bảo Liên vừa kéo tay Hùng Văn toan bỏ đi.
Nhưng một tên trong bọn đã phá lên cười :
– Ha ha, đã ở giữa vòng vây của bọn ta mà các ngươi còn muốn đi thong thả thì thật ngây thơ quá cô em ạ. Biết điều hãy trình rõ tên họ, rồi nạp Thánh kiếm cho bọn ta, có thể vì đức hiếu sinh bọn ta sẽ tha cho toàn mạng đấy.
Lẹ như những chiếc bóng, cả tám người cùng sấn tới, xiết nhỏ vòng vây.
Hùng Văn như không thèm để ý, chỉ lạnh lùng bảo :
– Sao các ngươi không bỏ mạng che mặt xuống? Ta không muốn giết những kẻ giấu mặt hèn nhất như vậy.
Tên đứng đầu trong bọn gầm lên :
– Thật là thằng con nít chẳng biết gì. Nói cho ngươi rõ, bất cứ kẻ nào nhìn thấy mặt bọn ta cũng bị mất mạng trong nháy mắt.
Hùng Văn lại đủng đỉnh hỏi :
– Các ngươi cần kiếm của ta làm gì?
Gã nọ gầm thét dữ tợn :
– Đừng có nhiều lời, chịu nộp kiếm không?
Đập nhẹ vào vai Hùng Văn, Đinh Bảo Liên nhíu mày :
– Văn ca ạ, bọn người này thật chẳng biết đạo lý, nói với chúng làm gì cho phí hơi. Cứ hỏi cho rõ rồi cho chúng chầu Diêm Chúa.
Đôi nam nữ cứ thản nhiên nói chuyện khiến tám gã kia tức điên lên. Một gã trong bọn dường như nhịn không nổi, phóng người tới xòe chưởng quất một chiêu vào đầu Hùng Văn như sét đánh :
– “Bình…”
Hùng Văn lập tức phẩy tay.
– “Rầm…”
Chưởng lực của gã nọ bị hóa giải, còn gã ta bị trúng ngọn kình của Hùng Văn khiến gã văng xa năm trượng.
Đinh Bảo Liên bật cười :
– Đáng đời một tên ngoan cố nhé.
Bảy gã còn lại vẫn không nhúc nhích, một gã nói lớn :
– Ngươi có thân thủ kinh người thật đấy, nhưng so với Thiên Tàn Bát Cổ của bọn ta thì chẳng nhằm gì đâu. Tốt nhất hãy trao cây kiếm đây.
Chàng trai trẻ mỉm cười :
– Thiếu Lâm tam lão ta còn chẳng ngán, lẽ nào sợ Thiên Tàn Bát Cổ gì đó của ngươi.
Tên kia nhếch mép :
– Thiếu Lâm tam lão làm sao so được với bọn ta, cứ thử sức sẽ biết!
Dứt lời, gã vung chưởng xuất liền mấy chiêu, chưởng lực đùng đùng xô ập tới, kình phong cuốn rào rào.
Miệng gã thét to :
– “Kim Hát”
Hùng Văn chưa biết chúng sử dụng võ công gì, chàng vận nhãn lực nhìn rõ trong đêm tối, chỉ thấy bàn tay gã vàng ánh, kình phong tuôn ra một mùi tanh ói, như cá sình thật lợm giọng.
Khi đó, Đinh Bảo Liên chợt la lớn đĩnh đạc :
– Hãy dừng tay!
Gã kia thu chưởng, liếc nhìn Đinh Bảo Liên :
– Cô nương, hối hận rồi à?
Nàng nhướng mắt :
– Các người là đệ tử phái Nam Cương Thiên Cổ phải không?
Cả tám gã nọ đều rùng mình, ngẩn mặt. Dường như chúng ngạc nhiên bởi Đinh Bảo Liên đã phát hiện được lai lịch của chúng.
Một gã nghiêm giọng hỏi :
– Bản môn đã từ lâu không xuất hiện giang hồ, sao cô nương có thể nhận biết?
Nguyên từ mười năm trước phái Thiên Cổ đã ẩn tích, từ đó tới nay, họ không bôn tẩu giang hồ. Nay vừa tái xuất đã bị Đinh Bảo Liên nhận ra, khiến cả bọn giật mình.
Đinh Bảo Liên vuốt nhẹ mái tóc, chậm rãi nói :
– Phái Thiên Cổ hơn mười năm về trước đã chấn động Nam Cương, thanh thế lẫy lừng, nhưng bỗng nhiên tuyệt tích, người trong giang hồ phần lớn đều không hiểu nguyên nhân… Riêng ta biết rất rõ…
Tám gã kia vẫn lặng yên, dừng như không tin lời cô gái. Đinh Bảo Liên hiểu ý chúng, nên nói tiếp :
– Nguyên nhân vì cuốn kỳ thư của phái Thiên Cổ các ngươi bị mất đi một nửa. Tại sao mất ư? Đó chỉ là vì Chưởng môn nhân của các ngươi bị thua cuộc.
Một gã trong bọn dường như rúng động, phải lên tiếng :
– Cô nương biết nhiều thật đấy. Nhưng có biết vị thắng cuộc Chưởng môn là ai không?
Đinh Bảo Liên gật gù :
– Nếu ta không lầm thì người ấy là Kiếm Tiên.
Tất cả đều giật mình, tám người kia cùng hỏi lớn :
– Tại sao cô nương biết được chuyện này?
Bảo

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT