watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:22 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4862 Lượt

độc chưởng ấy lại tái xuất giang hồ? Có lẽ mấy tên ma đầu muốn tác yêu tác quái đây.
Ông vỗ nhanh vào những huyệt đạo của Trọng Thu mấy cái và hỏi :
– Nhưng Thu nhi đã có Ban Nhược thần công hộ thân, sao còn trúng độc Ô Ty được vậy?
Trọng Thu đỏ mặt, đáp khẽ :
– Dạ bởi con quá khinh địch nên không kịp vận Ban Nhược thần công.
Văn nhân trung niên gật đầu :
– Hèn gì con bị hại, lần sau không được nóng nảy sơ suất như thế nữa. Con mới hạ sơn đã bất lợi, theo đúng môn qui là phải phạt hai roi.
Ông vừa dứ

dứt lời đã dùng bàn tay phát vào mông Trọng Thu hai cái.
Cảnh tượng ấy làm Hùng Văn bật cười.
Vị văn nhân trung niên này quay nhìn chàng trai :
– Thiếu hiệp này tên gì?
Hùng Văn vội vòng tay đáp :
– Bẩm, tên của vãn bối là Vương Hùng Văn.
– Sư phụ của thiếu hiệp là ai?
– Dạ gia sư là Vân Hải Tiên Quân.
Người ấy lại trừng mắt :
– Thiếu hiệp nói gì thế? Vân Hải tiên phủ chẳng phải đã chìm sâu vào đáy biển hay sao?
Hùng Văn trả lời :
– Vãn bối đã may mắn gặp kỳ duyên nơi đáy biển!
Văn nhân trung niên bật cười hà hà :
– Hay lắm, ta có người huynh đệ đã dự đoán không sai, Vương huynh tuyệt học quả đúng là sẽ tái xuất giang hồ. Nào, hãy vào bên trong đi, để ta còn lo khử độc cho Thu nhi.
Trọng Thu bỗng đột ngột hỏi :
– Bẩm sư bá, sư phụ con đâu?
Người nọ phẩy tay :
– Sư phụ ra ngoài chưa về. Ta vào thôi.
Dứt lời, ông bồng Trọng Thu trên đôi tay, đưa vào tòa nhà lớn như ngôi cung điện. Hùng Văn đi sát theo sau.
Con huyết mã khôn ngoan hí lên một tiếng rồi chạy ra phía sau hoa viên, nơi có một dãy chuồng ngựa đủ màu lộng lẫy.
Chỉ mấy ngày sau, nhờ nội lực tuyệt đỉnh của sư bá, Trọng Thu đã bình phục như thường.
Chương 6: Huyền cơ trong thành cổ Lang Can

Những ngày này, Hùng Văn sống ở nơi linh sơn cảnh thần sơn, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Văn nhân trung niên mà Trọng Thu gọi là sư bá đã tìm hiểu về gia thế của Hùng Văn. Ông biết chàng có nỗi khổ riêng, nên không tiện truy hỏi, chỉ lắng nghe chàng thuật lại kỳ duyên và những ngày luyện được võ công dưới đáy biển.
Hùng Văn cứ thong dong dạo chơi với Trọng Thu giữa nơi cảnh đẹp, non cao cho thanh thản tâm hồn, trước khi tiếp tục lên đường tầm thù rửa hận.
Một ngày kia, Trọng Thu bỗng đưa cho Hùng Văn xem hai trái cây, nhỏ như trái mận, màu đỏ rực, mùi rất thơm.
Thấy lạ mắt, Hùng Văn hỏi :
– Trái gì vậy?
– Đây là trái Trợ Nhan Chu.
– Trợ Nhan Chu à?
Trọng Thu giải thích :
– Vâng, trợ nhan là giúp cho nhan sắc của mình được tốt, còn chu là màu đỏ. Thứ trái đỏ này là đặc sản của Thiên Ngoại thần sơn, mỗi năm chỉ cần ăn một trái, con trai sẽ tuấn tú, con gái luôn giữ được nhan sắc tuyệt trần, xinh đẹp mãi mãi.
Hùng Văn cầm lấy trái cây lạ ấy và bảo :
– Trên đời còn có thứ quả Trợ Nhan thật ly kỳ. Ta đã được mở rộng thêm điều hiểu biết. Nếu thật sự trái cây này có tác dụng như thế thì anh em mình mỗi người ăn một quả.
Trọng Thu vui vẻ :
– Trái này không thể để lâu, hái xuống thì phải ăn ngay, mà ăn nhiều cũng không tốt. Hai quả tại hạ vừa hái xong, anh em mình chia đôi là phải.
Trọng Thu liền ăn một quả, còn Hùng Văn vừa đưa trái lạ vào miệng là đã thấy tan ngay trong miệng, mùi thơm dễ chịu, tinh thần sảng khoái và cảm thấy cơ thể khỏe thêm.
Chàng liên tưởng một việc, liền hỏi :
– Trái Trợ Nhan này ở đây có nhiều không?
Trọng Thu hiểu ý Hùng Văn nên hỏi lại :
– Phải chăng Vương huynh định lấy giùm người khác?
Hùng Văn thật thà gật đầu :
– Đúng vậy, tại muốn xin cho kẻ khác, chứ bản thân dùng cũng đủ rồi.
Trọng Thu lại nháy mắt :
– Xin cho bạn trai hay bạn gái thế.
Hùng Văn chợt đỏ mặt bởi câu hỏi của Trọng Thu. Quả thật chàng vừa nhớ tới Đinh Bảo Liên. Nếu có trái này tặng nàng để người vợ mình ngày càng xinh đẹp thì hay biết mấy. Tánh Hùng Văn vốn thành thật, không biết nói dối bao giờ, nên cứ thẳng thắn gật đầu đáp :
– Vâng, đó là con gái.
Nở nụ cười tinh quái, Trọng Thu bảo :
– Loại quả Trợ Nhan này chỉ có một cây, nhưng có nhiều trái. Bao giờ trên cành cũng có mười quả. Vương huynh cứ yên tâm, lúc nào cần, tại hạ sẽ đưa huynh đi hái quả. Tuy nhiên, phải có điều kiện nhé.
Hùng Văn nhướng mắt :
– Điều kiện gì nữa vậy?
Trọng Thu bảo :
– Dễ lắm lúc đó Vương huynh phải giới thiệu cho Trọng Thu này biết mặt tẩu ấy thôi.
Cả 2 cùng bật cười vui vẻ. Chợt nghe hỏi phía sau :
– Hai đứa đang có chuyện gì vui thế?
Hùng Văn và Trọng Thu quay nhìn lại, thấy văn nhân trung niên xuất hiện tự bao giờ.
Trong đầu Hùng Văn nảy ra ý nghĩ :
– Đã nhiều lần ta muốn biết danh hiệu của ông này, mà chỉ sợ ông không nói. Nếu dễ dàng thì tại sao Trọng Thu học đã mười năm còn chưa biết tên sư phụ, sư bá là gì. Hay là nhân dịp này ta lừa thế hỏi xem sao.
Nghĩ như vậy, rồi chàng đáp :
– Bẩm tiền bối, anh em tại hạ đang nhắc đến tiền bối đấy.
Văn nhân trung niên chợt chau mày, nhưng lại cười hà hà :
– Gớm, mấy đứa nhỏ to gan, dám nói lén ta à? Nào hãy thú thật là đang nói gì về ta?
Hùng Văn đáp nhanh :
– Dạ thưa đang nói về danh hiệu của tiền bối chưa biết là gì.
Nhìn thẳng mặt Hùng Văn ông cười rộ :
– A nhóc con lõi đời bẻm mép. Đôi mắt ti hí của ngươi không giấu nổi ta đâu. Phải chăng các ngươi đang muốn biết danh hiệu của ta trước kia là gì. Đúng thế không nào?
Bị ông nói đúng thâm tâm, Hùng Văn đành cúi đầu, tỏ vẻ thú nhận ý muốn của mình.
Văn nhân trung niên vẫn cười và quay lại Trọng Thu :
– Thu nhi, thật ra sư phụ của ngươi và cả ta cũng không muốn giấu ngươi tên hiệu làm gì. Nhưng chỉ ngại ngươi chỉ dựa vào uy lực của sư môn mà ra ngoài tỏ ra kiêu ngạo quá mức, hậu quả khó lường hoặc gây nên những sự việc không hay.
Trọng Thu liền nói :
– Tính cách của con ra sao lâu nay sư bá đã biết rồi, vậy sư bá có thể cho con biết danh hiệu của sư phụ được không.
Văn nhân trung niên gật gù :
– Ta sẽ nói. Thật ra Thu nhi chưa biết tên sư phụ cũng chẳng sao, nhưng ta muốn Văn nhi được biết địa vị sư phụ của Thu nhi trong võ lâm giang hồ. Vậy sư phụ của Thu nhi chính là người đang được võ lâm giang hồ tôn trọng với danh hiệu Kiếm Tiên.
Chỉ nghe hai chữ mà Hùng Văn đã giật mình, chàng vội vàng nhắc lại :
– Ôi, Kiếm Tiên.
Người kia chậm rãi đáp :
– Đúng thế, mấy mươi năm về trước, sư phụ của bản môn đã là nhân vật đứng đầu võ lâm, cho đến nay, địa vị ấy cũng chưa ai thay thế được. Một vị tài cao đức trọng, người đứng đầu nhiều môn phái, mà sự kiện nào cũng trôi chảy, phái nào cũng lừng danh với võ công có sắc thái riêng, bởi vậy người mới được suy tôn là Kiếm Tiên uy danh đệ nhất thiên hạ. Ngay cả phái Vân Hải của Văn nhi cũng có một thời quan hệ sâu sắc với bản môn đấy.
Hùng Văn cảm thấy bàng hoàng vì sung sướng bất ngờ. Chàng vốn đã kính phục Kiếm Tiên từ lâu. Ông còn là nhạc phụ tương lai của chàng. Không ngờ lại là sư phụ của Trọng Thu. Hèn chi võ công của Trọng Thu rất cao cường, đặc biệt là môn khinh công vô cùng ảo diệu.
Nhớ trước đây, khi Bảo Liên thi triển thân pháp Thiên Long, Hùng Văn đã khen là tuyệt vời, nhưng nàng nói thân phụ Kiếm Tiên còn có khinh công kỳ diệu hơn, chàng cứ tưởng nàng khoa trương… Nay qua thân pháp của Trọng Thu, Hùng Văn hiểu ra là Bảo Liên nói rất thật.
Lần đầu Trọng Thu bôn tẩu giang hồ, thời gian của chuyến đi cũng chưa lâu nên tất nhiên chàng chưa nghe đến danh hiệu Kiếm Tiên. Tuy nhiên chàng cũng nói góp một câu :
– Võ công của sư phụ thần thông biến hóa, quả xứng với danh hiệu Kiếm Tiên của thiên hạ suy tôn.
Văn nhân trung niên nói ngay :
– Thu nhi đã biết đại danh của sư phụ, từ nay quyết không được làm gì để thương tổn sư môn nhé.
Trọng Thu vội nói :
– Sư bá yên tâm, con không bao giờ làm điều trái đạo hay hèn nhát. Nhưng sư bá chưa cho con biết danh hiệu của sư bá nữa.
Bật một tràng cười, người này nói :
– Danh hiệu của ta nghe không được êm tai lắm. Nhưng các con đã muốn biết thì ta cũng nói luôn. Trong võ lâm giang hồ thời trước đã từng biết đến cái tên Hải Ngoại Thần Quái của ta.
Cả Hùng Văn và Trọng Thu đều giật mình vì bốn chữ Hải Ngoại Thần Quái lọt vào tai nhân vật võ lâm nào đó chắc cũng phải thất sắc. Bởi vì, Hải Ngoại Thần Quái mấy chục năm trước đã là một đại ma đầu nổi bật về hành động đẫm máu, những người trong Hắc, Bạch lưỡng đạo trong võ lâm chẳng ai không sợ. Ông hành sự không phân biệt chính tà, lại cư ngụ ở Thiên Ngoại thần sơn, nên mới có cái tên đó.
Trọng Thu nhíu mày và nói :
– Ôi, cái tên không được đẹp. Phải đổi đi thôi.
Hùng Văn liền tiếp lời :
– Tốt nhất nên đổi là Hải Ngoại Thần Tôn.
Hải Ngoại Thần Quái chưa kịp trả lời, thì đã nghe vọng tới một tràng cười dài lộng óc, tiếp đó có tiếng nói :
– Hải Ngoại Thần Tôn đổi cái tên ấy hay lắm.
Vừa lúc đó một cái bóng như tia chớp xẹt về phía ba người.
Hải Ngoại Thần Quái liền cười khà khà :
– Lão già trời đánh thánh vật này đã lâu không tới đây. Ta tưởng lão đi chầu Diêm Vương rồi chứ.
Hùng Văn

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT