watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:22 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4859 Lượt

chữa.
Hùng Văn nở nụ cười lạt, liếc nhìn xác chết, rồi ánh mắt quét sang Song Bút Đoạn Mệnh Triệu Vương, khi ấy sắc mặt đang tái mắt vì thất đảm kinh hồn, đứng không muốn vững.
Hùng Văn cười khẩy :
– Hừm, ngươi cũng không tránh khỏi ta đâu…
Kình khí phát nổ rợn người và đất đá bay tung, Triệu Vương kịp thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
Lão vội rút song bút sau lưng ra để toan liều mạng với Hùng Văn. Đôi bút thép này là khí giới lừng danh, giết người như ngoé, đã đưa tên tuổi Triệu Vương chấn động giang hồ, với danh hiệu Song Bút Đoạn Mệnh, song bút đã tung ra là hàng trăm người chết, nhưng bây giờ so cùng võ công của Hùng Văn thì Triệu Vương cảm thấy hai cây bút thép ghê gớm của lão chỉ như một đôi đũa tre trong quán mà thôi.
Song chẳng lẽ lão chịu bó tay nhận cái chết nhục nhã trước một gã hậu sinh? Thế là lão cứ thủ đôi bút thép, nhưng tim đập thình thịch, hoảng hốt vô cùng.
Ngó bộ tịch của lão già, Hùng Văn cảm thấy thương hại, mà lão cũng chẳng phải kẻ tử thù của chàng, vả lại cái chết nát thây của Độc Tâm Lang Quân đã làm chàng nguôi giận phần nào, nên Hùng Văn thầm nghĩ :
– Thanh thế của Hắc Y bang khá lớn, phạm vi hoạt động xuyên nhiều vùng, tại sao ta chẳng lợi dụng chúng là những kẻ tuyên truyền rộng rãi cho Thánh kiếm của ta đi khắp võ lâm?
Nghĩ như vậy rồi chàng ngừng tay, nhìn thẳng vào đôi mắt thất thần của Triệu Vương, rồi bảo :
– Ta tha chết cho ngươi, bởi kẻ thù chính của ta là Hắc Y Độc Tâm. Song ngươi phải về nói với Hắc Y bang rằng Thánh kiếm đã tái xuất giang hồ và hiện đang nằm trong tay ta. Rằm trung thu năm sau, ta sẽ chiếm được Tam kiếm Thập nhị chưởng của Nhất Tiên Sinh để lại và triệu tập quần hùng võ lâm trên đỉnh Hoa Sơn.
Dứt lời, Hùng Văn đi tới bên cạnh Trọng Thu, đỡ chàng ta lên ngựa rồi hai người cùng đi.
Song Bút Đoạn Mệnh Triệu Vương thoát chết, cũng như vừa được sinh ra lần thứ hai trên đời. Lão ngớ ngẩn chẳng khác sống trong mơ, miệng lắp bắp mấy lời :
– Thánh kiếm… Thánh kiếm… Hoa Sơn… Hoa Sơn…
Rồi lão nhìn theo bóng hai người trai trẻ bằng đôi mắt vô hồn.
Đỡ được Trọng Thu lên lưng huyết mã, Hùng Văn ngồi kèm, tay giữ dây cương rồi phóng nhanh ra khỏi thành, trước sự kinh ngạc của những người núp quanh đó xem trận đấu rung chuyển một vùng.
Ngựa càng chạy xa, Hùng Văn càng thấy cảnh vật chung quanh hoang vu, ảm đạm, chỗ nào cũng thấy gò nông, đất cát trơ trọi, rất ít hoa màu, cây cối.
Chàng lấy làm ngạc nhiên, buột miệng hỏi :
– Trọng huynh, ta đi đâu bây giờ?
Ý Hùng Văn muốn hỏi đi đâu để có thể chữa được thương tích nhiễm độc trầm trọng của chàng thư sinh áo xanh.
Sắc mặt Trọng Thu tái nhợt, chàng đau khổ đáp :
– Khó nói lắm huynh ơi…
Hùng Văn dịu giọng :
– Dù khó khăn ta cũng phải tìm ra phương cách, không lẽ Trọng huynh chịu chết với chất kịch độc này sao?
Trọng Thu chậm rãi đáp :
– Tại hạ nghe sư phụ thường nói Ô Ty chưởng này độc ghê gớm, khi đã vào cơ thể thì trên da nổi những vệt đen mảnh như sợi tơ màu đen, nên gọi là Ô Ty. Chất độc phát tán rất là khủng khiếp. Trên thế gian này chỉ có thứ Nhân Diện Thù là con nhện mặt người mới mong trị nổi, nhưng loài nhện đó rất hiếm, quý hơn vàng ngọc.
Hùng Văn kêu lên :
– Sao lại chữa bằng con nhện?
Trọng Thu lại nói :
– Kiếm được Nhân Diện Thù cứ đặt nó vào vết thương cho nó hút hết độc tố Ô Ty ra là xong. Bằng không tìm được loài nhện ấy, nạn nhân của chất độc này chỉ đành bó tay chịu chết.
Vốn đã có cảm tình với Trọng Thu, nay nghe chuyện khó khăn nguy hiểm này, Hùng Văn hoảng hốt hỏi lại :
– Ôi, thật thế sao?
Tuy dựa lưng vào mình Hùng Văn nên không nhìn thấy mặt chàng, nhưng chỉ nghe qua giọng nói, Trọng Thu cũng biết Hùng Văn lo lắng quan tâm đến người bạn mới tâm giao, điều này làm Trọng Thu cảm thấy được an ủi và hiểu ra rằng chàng không uổng công khi giao tiếp với Hùng Văn.
Xúc động trong lòng, Trọng Thu liền nói :
– Cũng không phải hoàn toàn vô phương cứu chữa, chỉ khó hơn một tí nữa thôi.
Tỏ ra nôn nóng, Hùng Văn hỏi ngay :
– Còn cách nào nữa?
Thở dài một tiếng, Trọng Thu bảo :
– Cách này chẳng dễ dàng gì. Bởi ta phải tìm được người có võ công đến mức thông huyền, dùng công lực nội gia tuyệt đỉnh mới hút hết chất độc ra để cứu chữa nạn nhân.
Hùng Văn tỏ vẻ phấn khởi :
– Vậy ta mau đi tìm tới người có công lực thông huyền đi.
Chàng chỉ buột miệng nói ra câu này trong tình thế quẫn bách. Thật ra Hùng Văn cũng đâu biết tìm người có công lực thông huyền ở nơi nào tại thế gian bao la, năm châu bốn biển? Càng nghĩ càng bí, nên bất giác im bặt luôn.
Đầu óc hoang mang, Hùng Văn không còn tâm trí điều khiển nữa, cứ buông lỏng dây cương cho con huyết mã phi tràn, như bẩm linh nó đã biết hết lối đi theo ý chủ.
Trọng Thu chợt nói :
– Bây giờ chúng ta đi tìm sư phụ của tại hạ. May ra công lực của sư phụ có thể trục được độc tố Ô Ty này.
Hùng Văn nghe có lý, bởi võ công của Trọng Thu đã khiến chàng nể phục, như vậy sư phụ của chàng ta hẳn đã đạt tới mức công lực thông huyền.
– Trọng Thu có thể cho biết quý danh của lệnh sư không?
Trọng Thu không trả lời, chỉ lắc đầu, lát sau mới nói :
– Từ thuở nhỏ, tại hạ đã được ân sư nuôi dạy cho tới lúc khôn lớn nên người, còn truyền dạy võ công, chưởng pháp, khinh công ảo diệu. Nhưng đã mấy lần hỏi tới danh hiệu của sư phụ… Thì ngài chỉ cười, không đáp, và nói rằng :
– Sau này sẽ biết. Ngay vị sư bá ở gần cũng rất kín mồm, kín miệng. Tại hạ đành chịu không thể nào biết tên họ hay đạo hiệu của ân sư.
Hùng Văn “ồ” lên một tiếng, trong đầu lấy làm lạ, sao lại có người dạy đệ tử hàng chục năm mà chẳng cho biết tên đạo hiệu gì hết.
Chàng đành phán đoán :
– Theo ngu ý của tại hạ, lệnh sư hẳn là người có võ công tuyệt thế, đã lâu ẩn tích giang hồ, không muốn người đời phát hiện nên mới giấu cả danh tánh, đạo hiệu với môn sinh.
Trọng Thu gật nhẹ :
– Tại hạ cũng suy gẫm như thế. Bây giờ Vương huynh cứ theo hướng của tại hạ chỉ mà đi, để chúng ta tới được nơi ân sư đang tu luyện.
Hùng Văn hăng hái :
– Phải đấy, ta cần đi thật nhanh, kẻo chất độc phát tán giữa đường sẽ vô cùng nguy hiểm.
Dứt lời chàng quất ngựa phóng tràn theo hướng chỉ của Trọng Thu, Trọng Thu đang ngã đầu vào ngực chàng thật mỏi mệt.
Con huyết mã khỏe mạnh phi thường, bốn vó cuốn nhanh, như nuốt chửng đường dài trước mắt.
Chừng nửa buổi, Hùng Văn bỗng kêu lên :
– Ô kìa, một ngọn núi nhọn hoắt.
Thì ra giữa vùng đất cát mênh mông thẳng tắp chân trời, duy chỉ có ngọn núi vừa xuất hiện, sừng sững thật hùng vũ phía trước. Núi này có sự lạ, đầu nhọn chúi xuống đất như mũi dùi, đầu lớn lại bằng phẳng phía trên như một mặt bàn vĩ đại. Kiểu ngọn núi chổng ngược này thật là hi hữu ở thế gian.
Hùng Văn cứ nhìn chằm chằm cảnh tượng ấy.
Trọng Thu nhếch mép nói chậm rãi :
– Núi này có tên là Thiên Ngoại thần sơn. Sư phụ và sư bá tại hạ tu luyện trong đó. Cảnh vật ở đây là một trong những linh cảnh kỳ quan của thế gian, thật là hiếm có trong trời đất.
Trước cảnh đẹp lạ lùng, Hùng Văn cứ trầm trồ khen ngợi và hỏi nhanh :
– Chúng ta tính sao đây?
Trọng Thu trỏ ngón tay :
– Vương huynh cứ dong ngựa thẳng vào trong đó.
Lát sau con huyết mã đã đưa hai người vào trong núi. Nơi đây chẳng hề có người qua lại, cảnh vật tốt tươi, nhưng địa thế cũng hiểm trở vô cùng, bầu không khí hết sức tĩnh lặng.
Ngựa phi thêm một quãng nữa thì chạy vào sơn động, lòng hang sâu hun hút, phải xuyên qua trong bóng âm u thật lâu mới qua khỏi lòng hang như ruột ngựa này để thấy được ánh sáng.
Hùng Văn nhận ra phong cảnh trước mặt rất kỳ thú mà trong đời chưa từng thấy, kể từ khi ở dưới đáy biển chui lên.
Dưới ánh sáng chan hòa là một quảng trường rộng, có xây những tòa nhà như cung điện nguy nga. Xung quanh có hoa viên, đầy kỳ hoa dị thảo và rất nhiều cây cao bóng mát cổ thụ sum xuê, có hồ rộng nước phun, núi giả và cầu vồng rực rỡ. Trên cành chim hót líu lo, dưới nước cá lội thanh thản.
Bất giác Hùng Văn buột miệng khen :
– Tuyệt vời, nơi đây chẳng khác gì tiên cảnh.
Nghe Hùng Văn khen, Trọng Thu nở nụ cười thích thú.
Bỗng Trọng Thu lại kêu lên :
– Sư bá, Thu nhi đã về đây.
Tiếng kêu của Trọng Thu làm Hùng Văn chú ý và nhận ra một văn nhân độ tuổi trung niên gương mặt tuấn tú, đang tươi cười nhìn hai người, Hùng Văn vội dừng ngựa lại và đỡ Trọng Thu xuống ngựa.
Văn nhân trung niên tỏ vẻ kinh ngạc, hỏi lớn :
– Thu nhi, con làm sao vậy?
Câu hỏi chưa dứt, Hùng Văn đã cảm thấy một luồng kình lực lướt tới, như giằng lấy Trọng Thu.
Chàng còn ngạc nhiên thì tay mình đã mở ra và toàn thân Trọng Thu chuyển gọn vào tay vị văn nhân ấy.
Hùng Văn sửng sốt nghĩ thầm :
– Võ công của vị văn nhân trung niên này thật cao cường, ngoài sức tưởng tượng của ta.
Lúc đó tiếng của Trọng Thu mới vang lên :
– Bẩm sư bá, con bị trúng độc bởi Ô Ty chưởng, nếu không nhờ có Vương huynh giúp đỡ thì đã tiêu mạng rồi.
Vị văn nhân trung niên nhướng mắt :
– Ô Ty chưởng à? Sao thứ

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT