watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2922 Lượt

tới cái gì, đuổi theo.
“Lão gia –” Cầu Mộ Quân chạy đến phía sau Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng gọi.
Đoàn Chính Trung quay đầu lại, mặt không chút thay đổi nhìn nàng.
Nhìn thấy biểu tình này của hắn, nàng có chút không nói nên lời, nhưng tên đã trên dây không thể không bắn ra, đành phải nói ra.

Chính văn Chương 33: Thư phòng Đại tổng quản
Editor: mèomỡ

Nhìn thấy biểu tình này của hắn, nàng có chút không nói nên lời, nhưng tên đã trên dây không thể không bắn ra, đành phải nói ra.
“Ta có thể đến thư phòng với ngươi không?” Cầu Mộ Quân ngẩng đầu giương mắt nhìn hắn, có chút lo lắng nói.
Thấy hắn không hề phản ứng, nàng lại lập tức nói:“Ta không quấy rầy ngươi, nhưng ở quý phủ không có việc gì làm, đi xem sách mà thôi, ta thật sự không……”
“Đi thôi.” Đoàn Chính Trung nói xong, xoay người đi nhanh về phía trước, bỏ lại Cầu Mộ Quân tại phía sau.
Sửng sốt một lúc lâu, Cầu Mộ Quân mới vui sướng phản ứng lại, kéo váy bước nhanh lên trước, khó khăn theo phía sau hắn.
Thư phòng Đoàn phủ quả nhiên rất lớn. Tổng cộng có năm giá sách lớn, có lẽ là thư phòng lớn nhất nàng từng nhìn thấy.
Đoàn Chính Trung vừa tiến vào liền ngồi ở thư án bên cửa sổ, xem văn thư.
Cầu Mộ Quân đứng bên giá sách đoán hắn đang làm gì?
Kỳ thật lúc đầu nàng còn tưởng rằng hắn không biết chữ.
Tiến cung làm thái giám bình thường đều là trong nhà cùng đường mới có thể đi đến bước này, đứa nhỏ nhà nghèo, bụng ăn không no, sao có thể đọc sách?
Tiến cung lại càng không dễ dàng, không có tiên sinh dạy, mỗi ngày công việc làm không xuể, cho dù có muốn học, cũng không có thời gian.
Huống hồ, đọc sách đều vì làm quan, tiến cung làm thái giám coi như chặt đứt đường quan trường, ai lại làm chuyện không có quan hệ với tiền đồ của mình?
Nàng suy nghĩ rất nhiều, lại biết đều là sai, bởi vì hắn biết chữ, còn có thể viết chữ.
Chẳng lẽ trước kia hắn có đọc sách, hắn là gia cảnh sa sút sao?
Cầu Mộ Quân sửng sốt nhận ra nàng lại bắt đầu nghiên cứu hắn.
Ai, thật là……
Cảm thấy mình thật không có tiền đồ, nàng rút một quyển sách trên giá xuống xem.
Mới ở thư phòng đợi nửa canh giờ, quản gia liền gõ cửa đi vào.
Đoàn Chính Trung buông bút, ngẩng đầu hỏi:“Chuyện gì?”
“Có một công công vừa đến, nói Hoàng Thượng mặt rồng không vui, ở trong cung phát giận, nhờ ngài đi qua giải vây.” Quản gia nói.
Đoàn Chính Trung lập tức đứng dậy ra cửa, khi đi tới cửa quay đầu nói với Cầu Mộ Quân: “Ngươi phải ở lại đây, ta tiến cung .”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu, đi ra cửa, nhìn theo hắn rời đi.
Thường nghe nói, gần vua như gần hổ, hắn không sợ Hoàng Thượng – con hổ kia trút giận lên người hắn sao?
Quản gia đưa hắn ra cửa, Cầu Mộ Quân xoay người lại trở về thư phòng.
Ban đầu nàng vẫn đứng, sau lại an vị trên ghế của Đoàn Chính Trung. Đến buổi chiều, nhàm chán, liền lấy bút cùng giấy ra viết viết vẽ vẽ, lần này nàng không dám mắng hắn, chỉ tùy tay viết mấy câu thơ nàng thích.
Nhưng trong đầu đều là bộ dáng của hắn, là bộ dáng khi hắn tức giận.
Thật sự nhịn không được, Cầu Mộ Quân vẽ lên giấy, nghĩ rằng hôm nay không có gió, sẽ không bị thổi đi, trước lúc hắn về nàng đốt đi là được rồi.
Trên người hắn có mùi hoa nhài, thích phụng phịu, thích cười dối trá, còn thích cười âm hiểm, thích làm cao, thích giả vờ thần bí……

Chính văn Chương 34: Hắn cười
Editor: mèomỡ
Bức thứ nhất, hắn ngồi trên đại kiệu tám người kiêng, chống cằm, hai má phồng to, bộ dáng người xấu xấu xí điển hình. Hai mắt nhìn xuống người đang quỳ dưới chân, há miệng cười đắc ý. Trên người bay ra luồng khí, biểu trưng mùi hoa nhài.
Bức thứ hai, hắn cầm tờ giấy hỏi: Ai mắng ta?
Trên có đống lửa, trên mặt lại cười âm hiểm, mắt híp, miệng lại nhếch lên thật cao. Người chung quanh đều quỳ trên mặt đất, bên cạnh đều vẽ mấy đường cuộn sóng cùng điểm chấm, vừa thấy chính là mồ hôi lạnh chảy ròng phát run.
Bức thứ ba, hắn đưa tay chống ở phía sau đầu, cũng đang nhe răng cười, lông mày dương cao, đắc ý nhìn người phía dưới quỳ rạp trên mặt đất bị đánh.
……
Càng ngày vẽ càng hăng say, khi vẽ đến bức thứ sáu, ánh tịch dương màu vàng chiếu đến trên bàn, Cầu Mộ Quân lúc này mới phát giác phải ăn cơm chiều. Sợ hắn trở về, liền buông bức vẽ, cầm ngọn nến trên bàn đi tới góc tường sau giá sách.
Ngồi xổm xuống đang định châm lửa, cửa liền “Cạch” một tiếng bị đẩy ra, tiếng bước chân đi đến.
Đúng là tiếng bước chân của Đoàn Chính Trung!
Thôi chết!
Cầu Mộ Quân buông ngọn nến, từ sau giá sách đi ra thì thấy hắn

đã ngồi xuống ghế, không tự giác lại rụt trở về.
Vụng trộm vươn đầu nhìn tình huống bên ngoài, lại vừa khéo nhìn thấy ánh mắt hắn chuyển qua đống giấy trước mắt.
Nhưng sau đó

nàng lại ngoài ý muốn thấy được hắn đang cười.
Nụ cười này không mang theo cảm xúc âm u, mà phát ra từ nội tâm. Mi cùng ánh mắt đều hơi hơi nâng lên, môi tạo thành một độ cong hoàn mỹ, dường như có ánh mặt trời từ khóe miệng nở rộ ra, thực đẹp mắt, cũng thực ấm áp.
Ánh tịch dương từ cửa sổ chiếu vào, tạo thanh một viền vàng xung quanh người hắn, khuôn mặt tươi cười đắm chìm trong ánh hoàng kim, mông lung lại thẳng nhập lòng người.
Trong chớp mắt, nàng ngây người.
Trong một cái chớp mắt, nàng đột nhiên tìm được nơi dừng chân cho trái tim mình.
Lòng của nàng dường như có một căn phòng cũ kĩ, tối tăm u ám, nhiều năm không thấy một tia ánh sáng. Đột nhiên có một ngày, trên đường đi qua nơi đây, hắn nở nụ cười, liền giống như ánh mặt trời chiếu vào căn phòng, làm cho căn phòng bỗng tràn ngập ánh sáng ấm áp.
Đột nhiên khôi phục thanh tỉnh.
Trước mắt, đã không thấy tươi cười trên mặt hắn, sớm thay bằng khuôn mặt bình tĩnh mà không nhìn ra tâm tư ngày thường.
Nụ cười kia, chỉ trong một cái chớp mắt.
Bởi vì hắn không còn cười, cho nên nàng tỉnh lại. Nhìn khuôn mặt hắn như vậy giống như muốn trừng phạt người, nàng nhớ ra chính mình vừa mới lại gây tai họa.
Chậm rãi từ sau giá sách đi ra, vẻ mặt tươi cười, đi đến trước bàn nói với hắn:“Lão gia đã trở lại.” Thừa dịp hắn ngẩng đầu nhìn nàng, hai tay vụng trộm dò đến trên mặt bàn.
Đụng đến tờ giấy, nhanh chóng rút ra, sau đó xé đôi sáu tờ giấy, lại có chút gian xé thêm một lần, sau đó nhìn hắn ngượng ngùng cười.
Khi chợt nhìn thấy nàng, hắn hơi hơi lắp bắp kinh hãi, sau đó lại bình tĩnh trở lại, xem động tác nhỏ của nàng, cúi đầu làm việc của mình, không để ý đến nàng.
Nhìn hắn có vẻ như sẽ không truy cứu, Cầu Mộ Quân chỉ e có biến nói:“Lão gia, ngươi bận, ta đi ra ngoài trước.” Sau đó không đợi hắn đáp lời ngay lập tức rời khỏi cửa phòng, vội vàng rời đi thư phòng đến thẳng phòng ngủ.
Tiến phòng ngủ, châm lửa đốt mấy bức họa.
Nhìn tất cả “Chứng cớ” bị đốt thành tro tàn, trong lòng Cầu Mộ Quân rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nếu sau này hắn lại đến truy cứu, vậy nàng có chết cũng không thừa nhận, không có chứng cớ, xem hắn làm được gì!

Chính văn Chương 35: Hội hoa xuân

Edit: mèomỡ (Yuki no Hana)
Đoàn Chính Trung thế nhưng lại không truy cứu.
Lúc ăn cơm chiều hắn không hỏi nàng cái gì, tâm tình cũng không có dấu hiệu không tốt.
Điều này làm cho Cầu Mộ Quân cũng đã quên mình lại phạm sai lầm, nhưng rốt cuộc quên không được nụ cười của hắn dưới ánh tịch dương kia.
Hình như nàng đã thích hắn mất rồi.
Ngày hôm sau, Đoàn Chính Trung tiến cung từ sớm, một mình nàng đứng ở trong hoa viên, cảm thấy không có hứng trí làm bất cứ chuyện gì. Giống như…… Hắn ở thư phòng làm việc của hắn, nàng ở một bên đọc sách, đó mới là chuyện vui vẻ nhất .
Trong vườn Mẫu Đơn nở diễm lệ, khắp nơi bướm lượn, Cầu Mộ Quân ngồi xổm xuống ngửi mùi hoa, thuận miệng hỏi nha hoàn bên người:“Hôm nay ngày bao nhiêu ?”
“Hồi phu nhân, hôm nay 24.” Nha hoàn đáp.
“Ừ……24?” Cầu Mộ Quân đột nhiên hỏi ngược lại.
Nha hoàn nói:“Đúng vậy, phu nhân, 24.”
Cầu Mộ Quân đứng dậy, vỗ tay một cái, vui mừng nói:“Vậy hôm nay không phải ngày hội hoa Mẫu đơn bắt đầu sao!”
“Đúng vậy, phu nhân, hôm nay người ở phòng bếp đi mua đồ ăn về đều nói bên ngoài thực náo nhiệt!” Nha hoàn cười nói.
Cầu Mộ Quân động lòng, từ khi đi vào Đoàn phủ trừ bỏ ngày lại mặt nàng chưa từng ra ngoài, giống như ngồi tù. Hội hoa Mẫu đơn hàng năm nàng đều đi ra ngoài, sau đó mua một đống Mẫu Đơn mình thích về. Năm nay…… Năm nay nàng thật sự cũng muốn đi ra ngoài.
Nhưng nếu bị hắn biết…… nha hoàn trong Đoàn phủ chưa được phép đã ra ngoài còn bị phạt, huống chi là nàng, nàng……
Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân đột nhiên cao hứng, lập tức đi đến phòng nghỉ.
Thay một bộ váy nhẹ nhàng, nàng liền đi tới cửa.
“Phu nhân.” Quả nhiên thủ vệ ngăn nàng lại.
Cầu Mộ Quân hỏi:“Sao thế? Không cho ta ra ngoài sao?”
Thủ vệ cúi đầu nói:“Phu nhân, lão gia phân phó, không thể tùy tiện ra vào.”
“Vậy sao?” Cầu Mộ Quân nhìn chằm chằm thủ vệ hỏi:“Lão gia khi nào, lúc nào, chỗ nào nói ta — phu nhân của hắn, không thể tự do ra vào Đoàn phủ ?”
“Này……” Thủ vệ ngây ngẩn cả người.
Nha hoàn, hạ nhân không thể tùy tiện đi ra ngoài, mà phu nhân so với nha hoàn hạ nhân lại càng không cần phải nói. Hạ nhân thủ vệ trong quý phủ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT