watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2923 Lượt

đại tiểu thư ngươi còn nhớ đến phu quân đã chết kia?” Cả người hắn tản ra một loại hơi thở nguy hiểm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng tựa như ngay sau đó hắn sẽ bóp chết nàng.
Cầu Mộ Quân thở dốc, không khỏi có chút e ngại, lại vẫn nghênh diện hắn, hợp lý hợp tình nói:“Ta nhớ rõ, người thay đổi là ngươi, mấy ngày hôm trước ta đã suýt chết, ngươi không nhớ rõ sao?”
Lực trên tay Đoàn Chính Trung giảm dần, nắm mặt nàng tìm tòi nghiên cứu nhìn rất lâu, trên mặt không nhìn ra cảm xúc thay đổi, đột nhiên đá nàng lên trên giường.
Cầu Mộ Quân ngã xuống giường, cằm bị nhéo hồng hồng, nhìn hắn chậm rãi lui đến sát mép giường.
“Không cần làm chuyện khiến ngươi hối hận.” Đoàn Chính Trung cảnh cáo.
Cầu Mộ Quân tuy rằng tránh ở mép giường, cuộn thành một đống, lại vẫn lớn mật trả lời: “Ngươi sợ ta cho ngươi đội nón xanh sao? Như vậy chỉ sợ ngươi phải đuổi hết nam nhân trong quý phủ của ngươi thôi!”
“Hừ!” Đoàn Chính Trung hừ lạnh một tiếng, chậm rãi cởi thắt lưng, chống tay trên giường nhìn Cầu Mộ Quân nói:“Không cần, mà nếu cần, cứ một tháng ta lại cho người tới nghiệm thân ngươi một lần.”
“Ngươi!”
Cầu Mộ Quân tức đỏ mặt, hít sâu mấy hơi nói:“Ngươi nghiệm đi, nghiệm đi, ta thì không sao, chỉ cần phu — quân ngươi cũng chịu đựng được là tốt rồi.”
Đoàn Chính Trung cười rộ lên quỷ dị lại nguy hiểm nhìn Cầu Mộ Quân, khiến nàng lập tức hối hận chính mình nói mà không nghĩ đến hậu quả.
Hắn đột nhiên vươn một tay bắt lấy vạt áo của nàng, kéo nàng đến trước mặt, sau đó đặt một chân lên giường, quỳ gối trên giường, một tay ấn nàng, một tay cởi quần áo của nàng.
Lòng của nàng kịch liệt nhảy dựng lên, lại kìm chế để mặc hắn xé quần áo, trừng mắt nhìn hắn.
Đoàn Chính Trung lại đột nhiên đưa tay vào giữa hai chân nàng.
“A –” Cầu Mộ Quân phút chốc cả kinh, ngăn cổ tay hắn lại, vội vàng lùi ra phía sau.
Đoàn Chính Trung lại giữ chặt chân của nàng, nàng điên cuồng mà đánh trả, sau đó lập tức lui vào góc khuất nhất, dùng chăn bao lấy mình, mở to mắt, sợ hãi nhìn hắn.
Đoàn Chính Trung đứng lên, nhìn nàng cười, sau đó bắt đầu chậm rãi cởi quần áo.
Sau khi cởi đai lưng, hắn vung về phía sau, Cầu Mộ Quân sợ tới mức run lên, nhịn không được co rụt vào trong chăn.
Trơ mắt nhìn hắn cởi đai lưng, áo ngoài, quần áo trong, tim Cầu Mộ Quân như muốn ngừng đập, một khắc kia nàng vô cùng hối hận.
Nàng chế nhạo hắn, chế nhạo hắn là thái giám, thê tử ai cũng không phải là tấm thân xử nữ, chỉ có thê tử thái giám.
Kỳ thật nàng cũng không coi thường hắn, chỉ là dỗi mà thôi.
Hắn đã cứu nàng một lần, thế nên nàng đã quên hắn là loại người nào, hắn dung túng một hai lần không có nghĩa là nàng có thể không ngừng chọc giận hắn.
Sau tối nay, chỉ sợ ngay cả xương cốt của mình cũng chẳng còn.

Chính văn Chương 31: Quẫn bách
Editor: mèomỡ
Sau tối nay, chỉ sợ ngay cả xương cốt của mình cũng chẳng còn.
Đoàn Chính Trung cởi xong quần áo, cúi người kéo Cầu Mộ Quân ra khỏi chăn, Cầu Mộ Quân sợ hãi hét lên một tiếng, liên tục xin lỗi nói:“Thực xin lỗi, ta sai rồi, lần sau ta cũng không dám nữa, kỳ thật ta không có ý gì khác, ta chỉ là…… chỉ là……”
Trong lúc Cầu Mộ Quân còn đang liều mạng nghĩ nên nói như thế nào Đoàn Chính Trung liếc nàng một cái, thổi tắt ngọn nến, kéo chăn nằm xuống.
Hắn ngủ.
Hắn cứ thế mà ngủ ở trên giường!
Cầu Mộ Quân vẫn sững sờ co rúm ở trong góc, nhất thời còn không biết đây là tình huống gì.
Hắn không đối phó nàng, hắn không phải muốn trói nàng, tra tấn nàng sao?
Cứ như vậy mà tha cho nàng?
Hay hắn vốn chỉ muốn dọa nàng một chút, căn bản không muốn làm gì nàng?
Hắn có thể cố ý đùa nàng, tựa như mèo vờn chuột, chờ nàng thả lỏng cho rằng không có việc gì, lại cho nàng một “niềm vui bất ngờ” hay không?
Hắn hẳn là sẽ không nhàm chán như vậy đi?
Cầu Mộ Quân ngồi nửa ngày, đoán nửa ngày, Đoàn Chính Trung cũng không có động tĩnh. Quần áo trên người bị xé không còn lại bao nhiêu khiến nàng thấy có chút lạnh, trong bóng đêm nhìn nhìn thân hình Đoàn Chính Trung trên giường, thử chậm rãi động đậy thân thể, không thấy hắn có động tĩnh gì mới dám nằm xuống, sau đó kéo một góc chăn đắp lên người.
Lén lút, nhẹ nhàng dịch vào bên trong, đến khi cả người đều nằm trong chăn ấm áp mới bắt đầu bình tĩnh lại.
Giường lớn thật tốt, khoảng cách giữa bọn họ gần như còn có thể nằm thêm một người.
Bình tĩnh nằm trên giường, Cầu Mộ Quân nghĩ rằng, kỳ thật vừa rồi hắn làm vậy nàng cũng không sợ.
Nàng gả cho hắn, cũng không có ý định tái giá với người khác, hắn cũng nhìn thấy thân thể của nàng rồi, hai người còn đồng giường cộng chẩm (ngủ cùng giường) mỗi ngày, cho dù hắn không phải thái giám, thật sự động tay động chân với nàng thì sao nào? Cũng không phải không thể chấp nhận?
Là do lúc ấy quá đột nhiên.
Đúng, chính là quá đột nhiên.
Cầu Mộ Quân lẳng lặng ngắm hắn, nghĩ rằng, nàng vừa rồi sợ hãi như vậy là do nhất thời lung túng mà thôi, kỳ thật nàng không sợ. Thật ra hắn vốn không có gì đáng sợ.
***
Không nghĩ tới buổi sáng tỉnh lại nàng lại ôm cánh tay hắn ngủ, đầu còn gối lên vai hắn.
Tình hình kia khiến nàng sợ tới mức thiếu chút nữa hét lên.
Ông trời, bọn họ không phải cách rất xa sao? Hơn nữa theo tình hình này xem ra trăm phần trăm là nàng từ bên kia lăn qua ôm lấy hắn, hắn vẫn ngủ ở vị trí ngày hôm qua không thấy nhúc nhích chút nào.
Đoàn Chính Trung lúc ngủ khuôn mặt điềm tĩnh, hoàn toàn không giống bộ dáng khi hắn tỉnh.
Tuy rằng bộ dáng hắn lúc này thực an toàn, thực mê người, rất đẹp, nhưng nàng hoàn toàn không có tâm tình tiếp tục thưởng thức.
Chậm rãi buông cánh tay hắn ra, lặng lẽ nằm dịch ra mép giường, tuy rằng mép ngoài chăn rất lạnh, chứng tỏ nàng lăn qua bên kia từ rất sớm, nhưng nàng vẫn cố gắng cách xa hắn một chút, để tránh khi hắn tỉnh lại bị phát hiện.
Rốt cục chuyển qua khoảng cách an toàn, thấy Đoàn Chính Trung còn ngủ, Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Thật may mắn, đột nhiên nghĩ tới buổi sáng ngày hôm qua.
Hôm nay hình như hắn không cần tiến cung cho nên không dậy sớm, nhưng ngày hôm qua hắn rời giường rất sớm. Ngày hôm qua hắn tỉnh dậy trước nàng, có lẽ nào…… ngày hôm qua khi hắn tỉnh lại nàng cũng đang ôm hắn hay không?

Chính văn Chương 32: Tâm tư
Editor: mèo mỡ
Hôm nay hình như hắn không cần tiến cung cho nên không dậy sớm, nhưng ngày hôm qua hắn rời giường rất sớm. Ngày hôm qua hắn tỉnh dậy trước nàng, có lẽ nào…… ngày hôm qua khi hắn tỉnh lại nàng cũng đang ôm hắn hay không?
Không thể nào!
Trong lòng Cầu Mộ Quân kêu to không tốt, cố gắng nhớ lại ngày hôm qua khi tỉnh lại mình ngủ ở bên nào, nhưng thế nào cũng không nhớ nổi.
Trời ạ, nếu Đoàn Chính Trung tỉnh lại, phát hiện nàng ôm hắn, hắn sẽ có biểu tình gì?
Dù cho nàng nghĩ thế nào, cũng không tưởng tượng ra được bộ dáng hắn lúc đó.
Nhưng chính nàng cũng thực quẫn bách, quẫn bách đến nỗi muốn kiếm cái lỗ mà chui vào.
Đang lúc nàng nghĩ như vậy thì Đoàn Chính Trung tỉnh.
Nàng lập tức giả vờ ngủ.
Hắn không nằm ở trên giường bao lâu liền dậy, sau đó nha hoàn tiến vào hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu.
Kỳ thật lúc này Cầu Mộ Quân cũng nên dậy, nhưng bởi vì không muốn mặt đối mặt với Đoàn Chính Trung, cho nên nàng cố gắng nằm tiếp, chờ hắn đi ra ngoài mới dậy.
Lại nói tiếp, nàng sướng hơn phu nhân bình thường.
Giống như mẫu thân nàng, lúc nào cũng ngủ sau cha nàng, dậy trước cha nàng? Mà nàng, lúc Đoàn Chính Trung rời giường còn vẫn ngủ ở trên giường.
Dù sao chỉ cần hắn không nói, cũng không có cha mẹ chồng bất mãn, nàng muốn thế nào chả được.
May mà hắn không phải người chậm chạp, không bao lâu liền sửa soạn xong, ra cửa, đợi hắn vừa ra khỏi cửa, Cầu Mộ Quân liền ngồi dậy.
Bữa sáng, Đoàn Chính Trung ăn luôn luôn đơn giản, điểm ấy Cầu Mộ Quân còn có vẻ đồng ý.
Trừ bỏ quẫn bách ban sáng, trong lòng ngờ vực vô căn cứ, Cầu Mộ Quân phát hiện mình đã quên chuyện buổi tối.
Có một số lúc, nàng cảm thấy nàng sợ hắn, nhưng lại có khi nàng phát hiện mình cũng không đến nỗi sợ hắn như vậy.
Lúc ban đầu vào Đoàn phủ, nàng không biết gì về hắn, khiến nàng tin vào những lời đồn đại bên ngoài.
Sau đó, nàng nhận định hắn là kẻ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác, thủ đoạn cay độc), hỉ nộ vô thường, quyết định ở Đoàn phủ thật cẩn thận sống đến già.
Tiếp đó, nàng lại cảm thấy, mình không nhìn thấu hắn.
Vì thế, không biết bắt đầu từ khi nào thì, nàng thích vụng trộm nhìn hắn, quan sát hắn, sau đó thầm đoán trong lòng xem hắn rốt cuộc là loại người như thế nào.
Sau đó suy nghĩ trong lòng nàng, dường như tất cả đều là hắn.
Có đôi lúc, nàng thậm chí cảm thấy mình thích hắn, bằng không sao có thể chú ý hắn như vậy?
Tựa như hiện tại, hắn rõ ràng đang chuyên tâm ăn điểm tâm, ngồi ở đối diện xa xa, nhìn qua nàng cũng đang chuyên tâm ăn, nhưng trong đầu vẫn nghĩ về hắn.
Cuối cùng, Đoàn Chính Trung ăn xong buông xuống bát đũa, Cầu Mộ Quân lại chỉ ăn non nửa bát.
“Quản gia, giúp ta đem văn thư đến thư phòng.” Đoàn Chính Trung nói.
“Dạ, lão gia.” Quản gia gật đầu ra cửa, Đoàn Chính Trung đứng lên đi ra ngoài.
Cầu Mộ Quân ngồi lại trên ghế trong chốc lát sau đột nhiên nhớ

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT