|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
sốt còn chưa lui cũng tỉnh lại, còn chưa kịp thấy rõ tình huống phòng trong đã bị nghẹn, ho không ngừng.
Tuy rằng đau đầu, thậm chí bị khói hun khiến ý thức có chút mơ hồ, nhưng thấy cả phòng chìm trong ánh lửa, nàng vẫn biết chuyện nàng phải làm bây giờ chính là chạy thoát thân.
Thân thể giống bị hút hết khí lực, ngay cả từ trên giường đứng dậy đều khó khăn, Cầu Mộ Quân giãy dụa, rốt cục ngồi dậy.
Trước mắt tràn đầy khói đặc, trừ bỏ chút ý thức này, trong đầu nàng trống rỗng.
“Ngươi làm cái gì!” Đoàn Chính Trung đột nhiên từ trong làn khói đặc lao ra, chạy đến bên giường hét lớn một tiếng, sau đó ôm lấy nàng liền chạy trở về.
Lúc này trên người hắn không có mùi hoa nhài nồng mặc, mà là một loại hơi thở khác. Hơi thở kia nàng chưa từng ngửi qua, có cảm giác dương cương thực làm cho người ta lưu luyến, tiến sâu vào trong lòng nàng, khiến cho nàng muốn cứ như vậy mà bình thản ngủ.
Nàng nhanh chóng được ôm ra khỏi phòng, gió đêm thổi đến, làm cho ý thức của nàng dần dần rõ ràng.
Quản gia đã sai người múc nước đến, khẩn trương cứu cháy, Đoàn Chính Trung trực tiếp ôm Cầu Mộ Quân vào phòng hắn.
Lại an ổn nằm ở trên giường, Cầu Mộ Quân đã rất thanh tỉnh, mở to mắt nhìn Đoàn Chính Trung. Bởi vì Đoàn Chính Trung đang lấy ánh mắt tràn ngập
tức giận nhìn nàng.
“Thế nào? Muốn chết sao? Muốn vì hắn tự sát sao? Ta sao không thấy ngươi là một người dễ dàng liền muốn chết như vậy.” Đoàn Chính Trung nhìn chằm chằm
nàng hung hãn nói.
Chính văn Chương 26: Lại cầu xin tha thứ
Editor: mèomỡ
“Thế nào? Muốn chết sao? Muốn vì hắn tự sát sao? Ta sao không thấy ngươi là một người dễ dàng liền muốn chết như vậy.” Đoàn Chính Trung nhìn chằm chằm nàng hung hãn nói.
Cầu Mộ Quân lẳng lặng nhìn hắn, có chút ngoài ý muốn khi thấy hắn kích động, sau đó dung giọng nói suy yếu nói:“Ta không phải muốn chết, là sau khi uống thuốc, đầu óc có chút không tỉnh táo, không có sức lực chạy ra ngoài.”
Đoàn Chính Trung sửng sốt một chút, nhìn nàng, trên mặt dần dần khôi phục bình tĩnh như lúc trước. Sau đó nói:“Vậy…… Nếu không muốn chết là tốt rồi, dưỡng bệnh cho tốt đi.” ( Chết anh đi, ai bảo cứ thích suy đoán lung tung )
Cầu Mộ Quân trầm mặc một chút, nói:“Cám ơn ngươi tiến vào cứu ta.”
Đoàn Chính Trung không lên tiếng, xoay người đi ra cửa.
Lúc này một nha hoàn vừa khéo bưng thuốc lại, Cầu Mộ Quân đột nhiên nghĩ ra, muốn xuống giường, lại không thành công, cuối cùng chỉ có thể ngẩng đầu sốt ruột nói:“Ngươi tha cho Cận Nhi cùng mọi người được không?”
Trong phòng chủ tử cháy, sai lầm như vậy ở trong Đoàn phủ sẽ bị xử trí như thế nào đây?
Đoàn Chính Trung chậm rãi quay đầu lại, hắn vẫn bình tĩnh nói:“Vì sao ngươi luôn thích tự cho mình là đúng như vậy, luôn xen vào nhiều việc như vậy? Ngươi dù sao cũng là con gái của Cầu Vĩ, ta không muốn làm khó ngươi, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác đối chọi cùng ta, ngươi cho rằng làm như vậy có thể rời khỏi Đoàn phủ sao? Nói cho ngươi, khi ta có thể bỏ ngươi ta đương nhiên sẽ làm, nhưng ít nhất, bây giờ, trước khi Hoàng Thượng băng hà, ngươi đừng mơ tưởng.”
“Không phải, ta chưa từng muốn dùng phương thức đắc tội ngươi để rời khỏi Đoàn phủ!” Cầu Mộ Quân rốt cục ngồi dậy, lập tức nói:“Ta cũng biết bo bo giữ mình, nhưng việc này phát sinh trước mắt ta, không cố gắng, không ngăn cản, thật sự là ta không làm được. Có lẽ trừng phạt này ở trong cung là chuyện bình thường, có lẽ ngươi cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng ta không phải người trong cung, ta cũng không có được tư tưởng của ngươi, ta chỉ biết, nô tài cũng là người, bọn họ bán mình cho Đoàn phủ, ngươi có thể sai khiến bọn họ, có thể đánh chửi bọn họ, nhưng lúc ngươi trách phạt bọn họ không thể có chút trắc ẩn sao? Hơi chút liền bán đi thanh lâu, hơi chút liền đánh gãy chân, vậy khác gì giết bọn họ?”
Đoàn Chính Trung cười lạnh một chút, nói: “Ta chính là người như vậy, ta không coi bọn họ làm người, không có lòng trắc ẩn, vốn ngươi không cần phải nhìn thấy những điều này, nhưng ngươi lại tự cho là thông minh đắc tội Hoàng Thượng, đây chính là ngươi gieo gió gặt bão mà thôi!”
“Ta đắc tội Hoàng Thượng thì sao? Ta chỉ hối hận thủ đoạn của ta không đủ cao minh, cũng không hối hận không tiến cung. Cho dù gả cho ngươi thì sao nào, cho dù phải chịu đựng sự tàn nhẫn của ngươi thì thế nào, cũng tốt hơn so với làm tú nữ, tốt hơn so với việc trở thành một phần hậu cung của Hoàng Thượng!” Trong lúc xúc động, Cầu Mộ Quân nói ra lời nói lớn mật.
Đoàn Chính Trung nhìn nàng, thật lâu, ngữ khí bình tĩnh nói:“Đúng vậy, ngươi quả thật không thể vào hoàng cung, ở trong này ít nhất ta cam đoan ngươi sẽ không chết, nhưng nếu ở hoàng cung, chỉ bằng lời nói vừa rồi của ngươi, người khác có thể cho ngươi cùng Cầu gia rơi vào địa ngục.”
Cầu Mộ Quân im lặng ngồi ở trên giường, nhìn bóng dáng Đoàn Chính Trung đi xa.
Nàng muốn nói, nàng không phải không biết lời này không thể tùy tiện nói, nhưng…… Ở trước mặt hắn, nàng lại không có phòng bị, nói ra toàn bộ những lời trong lòng.
Hắn quả thật sẽ không hại nàng, bằng không hắn cũng sẽ không nói những lời vừa rồi.
Chính văn Chương 27: Hạ sốt
Editor: Mèomỡ
Hắn quả thật sẽ không hại nàng, bằng không hắn cũng sẽ không nói những lời vừa rồi.
Nhưng vì sao hắn không hại nàng? Hắn không phải cũng muốn bỏ nàng sao? Nếu hắn góp vài lời bên tai Hoàng thượng, tùy tiện thêm vài câu, Hoàng Thượng khẳng định sẽ tức giận, chắc chắn sẽ hạ lệnh xử tử nàng, như vậy hắn không phải có thể thoát khỏi nàng sao?
Thoát khỏi? Giữa bọn họ, rốt cuộc là ai muốn thoát khỏi ai đây?
Uống thuốc, Cầu Mộ Quân lại ngủ, ngủ thật sâu, thẳng đến ngày hôm sau tỉnh lại, nhìn thấy bóng dáng Đoàn Chính Trung cùng nha hoàn hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu rời khỏi phòng, nàng mới biết buổi tối Đoàn Chính Trung ngủ ở bên cạnh nàng.
Một tiếng sấm truyền đến, nói cho nàng bên ngoài trời đổ mưa, nàng đoán mình hẳn là bị tiếng sấm đánh thức .
Phòng bị tấm sa trướng rất dày chia thành hai gian, Cầu Mộ Quân đoán Đoàn Chính Trung được nha hoàn miễn cưỡng che đi vào trong mưa, sau đó nghe được tiếng động bên ngoài cửa.
Hắn rời giường, nàng còn chưa tỉnh, hắn cũng không có đánh thức nàng, là thấy nàng chướng mắt hay là……
Cảm giác cả người thoải mái hơn một chút, tay nàng từ trong chăn vươn ra, sờ sờ cái trán, cảm thấy không nóng lắm, hình như là hạ sốt rồi.
Đoàn Chính Trung thức dậy sớm như vậy hẳn là đi vào cung, nếu hôm qua hắn không xử phạt nha hoàn trong phòng nàng, vậy các nàng hôm nay chắc sẽ không có việc gì, nói cách khác nàng còn có chút thời gian.
Tuy rằng hắn nói đừng có tự cho mình là đúng, xen vào việc của người khác, nhưng…… Nàng quả thật không làm được, quả thật không thể giả câm giả điếc. Kỳ thật, nàng biết mình cũng không phải hoàn toàn không thể, nếu bây giờ nàng sống trong hoàng cung, nàng chắc chắn sẽ không lấy tính mạng của mình cùng an nguy Cầu gia ra đùa giỡn như thế, nhưng, tại Đoàn phủ, trước mặt hắn, nàng lại dám. Là vì nàng coi Đoàn phủ là nhà mình sao? Là vì nàng cũng không sợ hắn như nàng tưởng sao? Vì sao không sợ hắn? Là vì ỷ vào cha nàng, hay là vì hắn nói cam đoan nàng sẽ không chết? Hay là bởi vì cái gì khác?
Tự hỏi mình nhiều vấn đề như thế, nàng cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau, nhìn ra cửa sổ thấy trời vẫn tối đen như cũ, nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Lại tỉnh lại, Cầu Mộ Quân đã không còn chút buồn ngủ, vừa dậy không bao lâu, nha hoàn liền bưng đồ ăn nhẹ tới.
Bên ngoài mưa vẫn rơi, tiếng sấm vẫn ầm ầm như cũ, tia chớp từng tia đánh xuống, Cầu Mộ Quân vừa ăn, vừa hỏi:“ Lão gia có nói gì về chuyện mấy người Cận Nhi không?”
Nha hoàn hồi đáp:“Lão gia đêm qua chỉ đem các nàng nhốt vào phòng củi, sáng sớm hôm nay liền tiến cung, không phân phó, các nàng bây giờ còn ở phòng củi.”
Cầu Mộ Quân uống xong một ngụm cháo, lại hỏi:“Vậy lão gia có cho người đưa cơm cho các nàng không?”
Nha hoàn hồi đáp: “Lão gia chưa nói, nhưng lúc trước người bị nhốt thì không được ăn cơm, cho nên lần này quản gia cũng không sai người đưa.”
Cầu Mộ Quân nói:“Mang cơm cho các nàng đi, đêm qua lão gia đồng ý rồi.”
Nha hoàn cười nói:“Phu nhân, người thật tốt! Ta lập tức nói với quản gia, cho người đi đưa cơm cho các nàng.”
“Được.” Cầu Mộ Quân cúi đầu làm như không có việc gì tiếp tục uống cháo, trong lòng lại đoán. Hắn trở về, không biết sẽ phản ứng thế nào đâu? Nàng lại cảm giác được, hình như mình lấy việc chọc giận hắn làm mục tiêu thì phải, giống như không làm trái ý hắn sẽ không vui vẻ, từ khi nào nàng lại tùy hứng như vậy?
Cả một ngày ăn hai bữa cơm uống hai chén thuốc, cũng không xuống giường, cũng không ngủ, ngồi trên giường nghe tiếng mưa rơi, thấy trong phòng có bản “Quỷ Cốc tử” (1), liền lấy đến xem. Sách này nàng chỉ nghe nói qua, cũng chưa đọc, nhưng thật ra Quỷ Cốc tử có một quyển sách khác là “Kinh âm phù thất thuật”(2). Ở nhà, tuy rằng cha cũng không nghiêm khắc với nàng, nhưng loại sách nói về quyền thế âm mưu như “Quỷ Cốc tử” cha vẫn không cho phép nàng xem, cho nên lúc này không có việc gì mới đọc. Cũng chỉ là đại khái nhìn qua, cảm thấy nhàm chán lật lật vài trang rồi không đọc nữa.
Người như Đoàn Chính Trung có phải cả ngày nghiên cứu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




