|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đau một lúc lâu.
Cũng may chân không bị thương, cái mông đau đớn qua một lúc cũng giảm bớt một chút, Cầu Mộ Quân có thể đứng lên chầm chậm đi về phía trước.
Trong Đoàn phủ có rất nhiều người tuần tra ban đêm, nàng chỉ có thể tránh ánh mắt những người tuần tra, lén lút đi không thấy rõ đường.
Không nghĩ tới ngay cả cửa sau cũng có đến bốn người gác. Cửa sau không được, cửa trước đương nhiên cũng không được. Nàng lại chạy đến bên tường viện nhìn một chút, cao cao, nhẵn bóng, nàng không có khả năng trèo qua. Người tuần tra ban đêm đi tới bên này, nàng lại tìm nơi trốn, chui vào một bụi hoa núp.
Sau lưng đột nhiên sáng ngời, nàng sợ tới mức vội vàng ngồi sụp xuống, sau đó một chậu nước dội lên người nàng.
Cửa sổ lại đóng lại, nàng cảm thấy nước vẫn còn ấm.
Trong nháy mắt, Cầu Mộ Quân có chút muốn khóc.
Thật vất vả trốn được, lại bị tường cao ngăn cản, nếu như bị người ta bắt được, bị Đoàn Chính Trung biết nàng còn muốn trốn, nàng thật sự toi đời.
Người tuần tra ban đêm tiếp tục đi về phía trước, nàng ngồi tại chỗ cảm thụ gió thổi lạnh lẽo, nghĩ bây giờ nên làm cái gì.
Đột nhiên thấy được viện của Đoàn Tử Thông.
Có thể nói Đoàn Tử Thông là người duy nhất nàng quen ở Đoàn phủ. Hơn nữa hắn có vẻ là người tốt. Mà bây giờ, mặc kệ hắn có phải là người tốt hay không, nàng cũng chỉ có thể đặt cược trên người hắn.
Bây giờ cả người nàng đều bị ướt sũng, trời tối rất lạnh, nếu còn ở ngoài một đêm chắc chắn nàng sẽ bị đông chết mất, dù không bị đông chết cũng không bị người phát hiện thì chỉ cần đến hừng đông ngày mai thôi nàng cũng chỉ còn một con đường chết.
Rơi vào đường cùng, Cầu Mộ Quân nhìn quanh bốn phía, xác định không có người thấy liền nhanh nhẹn chạy vào viện của Đoàn Tử Thông.
Nơi ở của Đoàn Tử Thông ít người tuần tra hơn bên ngoài, nàng dễ dàng chạy được tới trong viện, nhưng nàng không biết đâu là phòng của Đoàn Tử Thông.
Tìm gian phòng lớn nhất, sau đó nàng vui mừng phát hiện đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Từ từ đến gần gian phòng, chậm rãi ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ, quả nhiên thấy Đoàn Tử Thông đang đọc sách.
Cầu Mộ Quân cao hứng vô cùng, muốn gọi hắn, lại không biết nên gọi thế nào.
Con? Đoàn công tử? Đoàn Tử Thông? Tử Thông? Thông Nhi?
Cân nhắc một lúc lâu nàng mới nhẹ giọng gọi Đoàn Tử Thông.
Trong phòng rất im ắng, Đoàn Tử Thông lập tức nghe thấy tiếng gọi, nhìn về phía cửa sổ thì thấy nửa khuôn mặt của Cầu Mộ Quân. Giật mình gọi:“Mẫu thân người……”
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng nói nhỏ:“Mở cửa nhanh, ta vào rồi sẽ nói cho người.”
Đoàn Tử Thông mặc dù thấy kì lạ, vẫn đi mở cửa, sau đó Cầu Mộ Quân chui vào.
Bộ dạng của nàng lúc này làm Đoàn Tử Thông hoảng sợ, đỏ mặt nói:“Mẫu thân người sao lại……”
Thấy hắn đỏ mặt, Cầu Mộ Quân nhìn lại mình, phát hiện y phục ẩm ướt dán vào da thịt, cánh tay thậm chí còn trở nên trong suốt, dưới ngọn đèn, cực kỳ giống một bộ xuân cung sống.
Chính văn Chương 21: Hiểu lầm
Editor: Mèo mỡ
Thấy hắn đỏ mặt, Cầu Mộ Quân nhìn lại mình, phát hiện y phục ẩm ướt dán vào da thịt, cánh tay thậm chí còn trở nên trong suốt, dưới ngọn đèn, cực kỳ giống một bộ xuân cung sống.
Cầu Mộ Quân theo bản năng ôm lấy cánh tay, cúi đầu nói:“Ta từ Tây lâu trốn tới.”
“A?” Đoàn Tử Thông nhìn nàng, trong mắt lộ ra ngạc nhiên. Hắn không thể tưởng tượng được, thiên kim phủ Hầu gia, có thể trốn ra khỏi Tây lâu, thậm chí dám trốn tới đây.
Cầu Mộ Quân nói tiếp:“Ta muốn về nhà, sau đó để cho cha cùng nương ta đưa ta về hoặc là để hắn đi Cầu phủ đón ta trở về, như vậy hắn chắc sẽ không lại phạt ta, ta không biết làm cách nào đi ra ngoài, cho nên muốn ngươi giúp ta. Ngày mai ta cải trang thành gia đinh hoặc là nha hoàn, ngươi mang ta đi ra ngoài, được không?”
Đoàn Tử Thông nhìn nàng một lúc lâu, sau đó nói ba chữ:“Ta đồng ý.”
Cầu Mộ Quân vui sướng nói:“Cám ơn ngươi!”
Đoàn Tử Thông cười cười, lại nhìn quần áo ướt sũng của nàng, lại ngượng ngùng nhìn chỗ khác, sau đó lại nhìn về phía nàng, nói:“Ngươi mặc như vậy sẽ sinh bệnh”
Cầu Mộ Quân chú ý hắn nói ‘ngươi’, không phải ‘người’. Nàng thấp cúi đầu, nói: “Vừa rồi bị người ta hắt vào .”
Đoàn Tử Thông do dự hơn nửa ngày, nói:“Có cần…… Tạm thời thay quần áo của ta không.”
Cầu Mộ Quân do dự một chút, nhẹ giọng nói:“Được.”
Đoàn Tử Thông từ trong rương lấy ra một bộ quần áo đưa cho nàng, sau đó nhìn bình phong trong phòng, đỏ mặt nói: “Ngươi…… ra sau bình phong thay đi.”
Cầu Mộ Quân lại “Được” một tiếng, cầm quần áo đi ra đằng sau bình phong, đứng một hồi mới bắt đầu chậm rãi cởi quần áo.
Cởi quần áo ướt sũng trên người ra, đang chuẩn bị mặc quần áo Đoàn Tử Thông, cửa “Rầm” một tiếng mở ra. Sau đó Cầu Mộ Quân nghe được tiếng Đoàn Tử Thông nơm nớp lo sợ: “Phụ thân.”
Bình phong trước mặt đột nhiên bị người đẩy ra, Đoàn Chính Trung cùng với hạ nhân hắn mang đến liền thấy được Cầu Mộ Quân ở bên trong cuống quít dùng quần áo của Đoàn Tử Thông che thân thể, dưới chân nàng, còn có một đống quần áo nữ nhân.
Cả phòng yên lặng, chỉ nghe Đoàn Chính Trung gằn từng chữ từng chữ: “Lôi tên nghịch tử này ra ngoài thiến, ngay lập tức!”
“Nghĩa phụ!” Đoàn Tử Thông thất thanh kêu lên.
Cầu Mộ Quân cũng chấn động, hồi lâu mới tìm được giọng nói của chính mình, kinh hoảng nói:“Ngươi……”
Lúc này hạ nhân bên cạnh hắn còn đứng , Đoàn Chính Trung hô:“Mau, thiến, ngay lập tức thiến hắn!”
Vài hạ nhân run mạnh lên như bị điện giật, sau đó nhanh chóng tiến đến chỗ Đoàn Tử Thông.
Đoàn Tử Thông sợ hãi lui về phía sau vài bước, nhưng lập tức bị người bắt lấy.
Quản gia đưa chủy thủ trong tay cho một thị vệ bên cạnh Đoàn Chính Trung, sau đó có người đi qua cởi quần Đoàn Tử Thông.
Cầu Mộ Quân rốt cục khôi phục chút thần trí, lắp bắp nói:“Đừng…… Đừng mà……”
“Nghĩa phụ, con không có, không có!” Giọng của Đoàn Tử Thông đã run run.
Cầu Mộ Quân lập tức nói:“Là ta tìm hắn, là ta muốn hắn giúp ta trốn, quần áo ta ướt nên mượn quần áo hắn mà thôi.”
Đoàn Chính Trung đưa lưng về phía nàng xem động tác bên kia, dưới cái nhìn chăm chú của Đoàn Chính Trung hạ nhân đã cởi áo ngoài của Đoàn Tử Thông.
Chính văn Chương 22: Liên lụy
Editor: mèomỡ
Đoàn Chính Trung đưa lưng về phía nàng xem động tác bên kia, dưới cái nhìn chăm chú của Đoàn Chính Trung hạ nhân đã cởi áo ngoài của Đoàn Tử Thông.
Cầu Mộ Quân không thể nhịn được nữa, ở phía sau Đoàn Chính Trung nói:“Ngươi dựa vào cái gì đối xử với hắn như vậy, bởi vì chúng ta có gian tình sao? Vậy ngươi lại dựa vào cái gì cho rằng chúng ta có gian tình?”
Đoàn Chính Trung quay đầu lại, lạnh lùng nói:“Đêm hôm khuya khoắt, ngươi không mặc gì trốn ở trong phòng nam nhân, ngươi dựa vào cái gì chứng minh hắn không phải gian phu, ngươi không phải dâm phụ?”
Cầu Mộ Quân nghẹn lời, Đoàn Chính Trung lại quay đầu đi, chỉ thấy hạ nhân đã cởi quần Đoàn Tử Thông.
“Ngươi tìm người đến kiểm tra!” Cầu Mộ Quân la lớn:“Nếu ta là tấm thân xử nữ, ngươi tha hắn!”
Đoàn Chính Trung quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn nàng không nói một lời.
Cầu Mộ Quân nói:“Nếu…… Nếu ta là trong sạch, vậy chứng minh chúng ta không phải gian phu dâm phụ, chứng minh ngươi không có lý do gì trừng phạt hắn.”
Đoàn Chính Trung chậm rãi nói:“Tìm người, nghiệm thân nữ nhân này !”
Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn về phía Đoàn Tử Thông, vừa khéo nhìn thấy ánh mắt hắn.
Đoàn Chính Trung phái ba nữ nhân đến, đều là bà đỡ tìm từ bên ngoài .
Từ nhỏ có thân phận đại tiểu thư, chưa chịu qua một chút ủy khuất, Cầu Mộ Quân lại phải trần trụi nằm ở trên giường nhục nhã để ba người kiểm tra.
Khi Cầu Mộ Quân mặc quần áo đi ra, cũng là lúc ba bà đỡ bị tiễn bước. Nàng nhìn Đoàn Chính Trung nói:“Hiện tại có phải ngươi nên thả hắn hay không?”
Đoàn Chính Trung cười lạnh nói:“Ngươi nói, ngươi từ Tây lâu trốn tới, sau đó bảo hắn giúp ngươi?”
“Đúng, không liên quan đến hắn, là ta muốn chạy trốn trừng phạt.” Giờ phút này Cầu Mộ Quân cũng bất chấp an nguy của mình, chỉ hy vọng Đoàn Tử Thông không bị liên lụy.
Đoàn Chính Trung nhìn về phía Đoàn Tử Thông nói:“Cho nên ngươi liền giấu nàng trong phòng ngươi?”
“Là tự ta muốn……”
“Câm miệng!” Đoàn Chính Trung quát Cầu Mộ Quân. Sau đó lại nhìn về phía Đoàn Tử Thông.
Đoàn Tử Thông cúi đầu ấp úng nói:“Con……”
Đoàn Chính Trung mở miệng nói:“Nuôi ngươi là để ngươi phản kháng ta, khiến Đoàn Chính Trung ta mất mặt sao? Coi rẻ uy nghiêm của ta, làm hỏng quy củ của ta, không một ai có thể bình yên vô sự ra khỏi Đoàn phủ !”
Trong lòng Cầu Mộ Quân cả kinh, đã đoán trước được sự tình không ổn, chỉ nghe hắn hạ lệnh :“Đánh gãy chân hắn, trục xuất ra khỏi Đoàn phủ!”
“Đừng mà!”
“Nghĩa phụ đừng mà!”
Cầu Mộ Quân cùng Đoàn Tử Thông đồng thời hô lên, cũng đồng thời bị hạ nhân kéo ra.
Lại một lần nữa, bốn năm hạ nhân đưa tay bắt lấy Đoàn Tử Thông.
Cầu Mộ Quân cũng bị vài người kéo ra, nàng chỉ có thể lại cầu xin Đoàn Chính Trung :“Ngươi đánh ta là được, cứ đánh ta, tất cả đều là sai lầm của ta, hắn là nghĩa tử của ngươi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




