watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2930 Lượt

ngươi sao có thể làm như vậy!”
Đoàn Chính Trung cũng không quay đầu lại, giống như không nghe thấy nàng nói.
“Đoàn Chính Trung, ta cầu xin ngươi được không? Ngươi phạt một mình ta, đừng làm liên lụy đến người vô tội…… Ta xin ngươi!” Cầu Mộ Quân thấy hạ nhân giơ cây gậy thật lớn lên, la to.

Chính văn Chương 23: Không thể trả nợ

Editor: mèomỡ
“Đoàn Chính Trung, ta xin ngươi mà. Ngươi hãy phạt một mình ta, đừng liên lụy đến người vô tội…… Ta xin ngươi!” Cầu Mộ Quân thấy hạ nhân giơ cây gậy thật lớn lên, la to.
“Đừng mà…… Đừng mà……” Cầu Mộ Quân bất lực rơi nước mắt, Đoàn Chính Trung vẫn thờ ơ như cũ.
“Nghĩa phụ……”
“Đoàn Chính Trung…… Lão gia……”
“A –” Tiếng thét chói tai của Cầu Mộ Quân cùng tiếng kêu thảm thiết của Đoàn Tử Thông đồng thời vang lên, gậy đánh mạnh vào trên đùi Đoàn Tử Thông.
“Tiếp tục đánh.” Đoàn Chính Trung bình tĩnh nói.
Sau đó lại là một đòn thật mạnh giáng xuống.
Hạ nhân buông tay, Đoàn Tử Thông ngồi phịch trên đất, đau đến muốn ngất đi.
Cầu Mộ Quân sớm không nói được lời nào, nàng luôn luôn kiên cường giờ cũng thất thanh khóc lên.
“Lôi ra ngoài.” Đoàn Chính Trung ra lệnh một tiếng, hạ nhân lôi thiếu gia ngày xưa ngoài cửa, trên mặt đất lưu lại hai vết máu thật dài.
Cầu Mộ Quân nhìn vết máu, ngây ngốc không có biểu cảm, không có thanh âm.
Đoàn Chính Trung chậm rãi quay đầu lại, nhìn nàng một cái, nói:“Đưa phu nhân đến Tây lâu.”
“Đoàn đại tổng quản –” Cầu Mộ Quân đột nhiên mở miệng nói.
“Ngươi bỏ ta đi, ta không phải người an phận, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi xấu hổ, để tránh đến lúc đó ngươi ở kinh thành này mất hết mặt mũi, bây giờ ngươi vẫn nên bỏ ta đi.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng, trên mặt vẫn bình tĩnh như trước.
Bốn mắt nhìn nhau, trầm mặc hồi lâu, Đoàn Chính Trung nói:“Hoàng Thượng ban hôn, ngươi cho là hưu thư có thể dễ dàng viết sao?”
“Vậy ngươi cứ lấy một trong ‘Thất xuất’ (1) cho ta là được, là dâm, ghen tuông hay trộm cướp tùy ngươi!” Cầu Mộ Quân dứt khoát nói.
Môi Đoàn Chính Trung vẫn nhếch lên, trên mặt vẫn không có biểu tình, nhưng đã không còn bình tĩnh, mà ẩn ẩn lạnh lẽo, ẩn ẩn giận.
Hồi lâu, hắn nói:“Quản gia, sai hạ nhân bịt kín cửa sổ Tây lâu.” Sau đó xoay người, rời khỏi tầm mắt của nàng.
Cầu Mộ Quân lại một lần bị mang vào Tây lâu, lần này có cảm giác tâm như tro tàn.
Quản gia sai người lấy nến đến, nhìn cơm trên đất, phân phó hạ nhân dọn dẹp sạch sẽ, sau đó khóa cửa, không lâu sau lại có người đưa đồ ăn tới. Hai món ăn một bát cơm.
Nhưng Cầu Mộ Quân cũng không có tâm tư ăn.
Đắc tội Hoàng Thượng, nàng không để ý; Bị toàn bộ người trong thành trào phúng gả cho thái giám, nàng cũng không khổ sở. Chỉ cần nàng nghĩ, dù sống ở chỗ nào, phải ở bên cạnh người như thế nào đi nữa, nàng đều có thể khiến cho mình sống thật tự tại. Nhưng theo phương thức sống của nàng, theo vui buồn của mình mà làm, lại hại người khác.
Nàng rốt cục mắc nợ, thiếu một ân tình không thể trả lại.
Hơi nóng lượn lờ trên đồ ăn dần dần giảm bớt, sau đó mất hẳn, cơm đã lạnh lẽo. Đêm đen dần lui, tia nắng ban mai từ khe nhỏ chiếu vào nói cho nàng: Trời đã sáng.
Trong đầu Cầu Mộ Quân vẫn nghĩ đến gương mặt của thiếu niên cùng tuổi nàng lại hay đỏ mặt kia ,hắn luôn cung kính gọi nàng ‘mẫu thân’, bộ dáng luôn ngượng ngùng, nhưng lại to gan giúp nàng, hắn như vậy, bị đánh gãy hai chân, ném vào bóng đêm.
(1)Thất xuất: Bày cớ để bỏ vợ trong thời phong kiến.
Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa

Chính văn Chương 24: Phát sốt
Edit: mèomỡ
Trong đầu Cầu Mộ Quân vẫn nghĩ đến gương mặt của thiếu niên cùng tuổi nàng lại hay đỏ mặt kia, hắn luôn cung kính gọi nàng ‘mẫu thân’, bộ dáng luôn ngượng ngùng, nhưng lại to gan giúp nàng, hắn như vậy, bị đánh gãy hai chân, ném vào bóng đêm.
Hai vết máu trên mặt đất khiến người ta chấn động kia, khiến nàng không ngừng nhớ lại, nhắm mắt không nổi.
Bình minh đến rồi lại đi, trời đã tối, cơm đưa qua cái khe đã được thay đổi hai ba lần, đến lần thứ tư đã là ba món ăn mặn, Cầu Mộ Quân không để ý đến — từ đầu đến cuối, nàng cũng không nhìn qua bên kia.
Trời tối, nàng không thắp nến, trong phòng tối đen, không biết chỗ nào lại vang lên thanh âm giống tiếng nữ nhân khóc, ô ô ô, giống như tùy lúc sẽ bay tới bên tai.
Trong đầu Cầu Mộ Quân từ bộ dáng Đoàn Tử Thông, đến vết máu khủng bố, sau lại vô cùng hỗn độn, cuối cùng trước lúc ngã xuống trong đầu nàng trống rỗng.
Người đưa cơm nói với quản gia tin Cầu Mộ Quân một ngày hai đêm chưa động vào đồ ăn, quản gia liền đi tới Tây lâu, đứng ngoài cửa gọi hai tiếng không có người đáp, mở cửa tiến vào mới phát hiện nàng sốt cao hôn mê.
Sau khi được Đoàn Chính Trung cho phép, giữa trưa ngày hôm sau Cầu Mộ Quân được đưa ra khỏi Tây lâu.
Ăn cháo, uống thuốc, nàng vẫn bất tỉnh, cũng không hạ sốt.
Đoàn Chính Trung đi tới trước giường nàng, đưa tay sờ trán nàng sau đó khẽ nhíu mày, nói:“Đổi đại phu.”
Lập tức lại có đại phu được đưa đến, sau đó cúi đầu, run giọng nói:“Đại nhân, chỉ sợ…… Chỉ sợ chỉ có thể châm cứu.”
Đoàn Chính Trung không nói một câu nhìn hắn, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán đại phu.
Trị không hết bệnh cho Đoàn phu nhân, chỉ sợ không ra nổi khỏi cửa, dùng châm cứu, lại càng đắc tội hắn.
“Người đâu –” Đoàn Chính Trung kêu lên.
Cận Nhi cùng một nha hoàn đi đến trước mặt hắn.
“Giúp phu nhân cởi áo.” Đoàn Chính Trung nói.
Đại phu đi ra ngoài cửa, nha hoàn cởi áo cho Cầu Mộ Quân, sau đó lật người nàng lại, chỉ chừa lưng ở bên ngoài.
Đại phu lại đi vào, chậm rãi đi đến bên giường, nhìn nữ nhân trên giường, tấm lưng lõa lồ trơn bóng, run run mở bao châm ra. Muốn thi châm nhưng khi tay đặt ở trên lưng vẫn run, không thể đâm xuống.
Đoàn Chính Trung trầm mặc rời khỏi cửa.
Đại phu thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên đầu, chậm rãi đâm châm vào huyệt vị của Cầu Mộ Quân.
May mắn cho đại phu là Đoàn Chính Trung cũng không nói gì, để cho người ta thanh toán bạc rồi đưa hắn ra cửa. Tuy rằng thân mình Đoàn phu nhân hắn không có gan nhìn cũng không có tâm trí đâu mà nhìn, nhưng nghĩ đến bộ dáng bình tĩnh không nói lời nào của Đoàn Chính Trung lại làm cho hắn sợ đến mức tự muốn mua cho mình một cái quan tài.
Khi Cầu Mộ Quân tỉnh lại thấy Đoàn Chính Trung đứng ở đầu giường, hắn cũng nhìn nàng, mặt không chút thay đổi, sau đó xoay người rời đi. Cầu Mộ Quân cũng quay đầu vào bên trong.
Cầu Mộ Quân vừa tỉnh, Cận Nhi liền bưng cháo tới. Nàng lắc đầu, nói:“Ăn không vào.” Giọng nhỏ mà khàn khàn, giống người bệnh nặng.
Cận Nhi sốt ruột nói:“Phu nhân, không thể không ăn, không ăn thì không thể uống thuốc.”
Cầu Mộ Quân không lên tiếng, cũng không có sức lên tiếng.
“Phu nhân……” Cận Nhi còn nói thêm:“Cận Nhi xin người, đây là lão gia đặc biệt giao phó.”
Nghe thế, Cầu Mộ Quân nghiêng đầu.
Đúng vậy, lão gia giao phó. Có lẽ không ăn cơm không uống thuốc, phu nhân Đoàn phủ, thiên kim Hầu gia là nàng đây sẽ không chết, mà người mất mạng lại là các hạ nhân. Nàng dựa vào cái gì tùy ý liên lụy nhiều người như vậy.

Chính văn Chương 25: Cháy
Editor: mèomỡ
Đúng vậy, lão gia giao phó. Có lẽ không ăn cơm không uống thuốc, phu nhân Đoàn phủ, thiên kim Hầu gia là nàng đây sẽ không chết, mà người mất mạng lại là các hạ nhân. Nàng dựa vào cái gì tùy ý liên lụy nhiều người như vậy.
Cầu Mộ Quân cố gắng chống người muốn ngồi xuống, Cận Nhi vui sướng ra mặt, đi tới nâng nàng dậy.
Máy móc uống xong chén cháo, nằm một lát, sau đó lại uống thuốc, cuối cùng nghe lời lại nằm xuống.
Đầu thật đau, không bao lâu, Cầu Mộ Quân lại ngủ say.
Buổi tối trời đầy mây đen che kín ánh trăng, gió rất lớn, chứng tỏ thời tiết ngày mai không tốt.
Đêm khuya, Cận Nhi ở phòng bếp nấu thuốc ngủ gật, trong phòng chỉ còn một mình Cầu Mộ Quân.
Gió “cạch” một tiếng thổi mở cửa sổ, thổi sa mạn dài mà nhẹ phất phơ khắp phòng. Một mảnh lụa mỏng bị thổi tới bên trên ngọn nến trong chụp đèn, rất lâu mà không hạ xuống.
Lụa mỏng ở phía trên ngọn nến dần dần bị đốt biến hình, sau đó bùng lên, cuối cùng phát ra ánh lửa khi mờ khi rõ.
Lửa dần lan ra bốn phía, càng lúc càng lớn, đốt hết màn tơ. Một trận gió thổi tới, thổi màn tơ đến bình phong, sau đó hai vật cùng nhau bốc cháy.
Đêm khuya Đoàn phủ vẫn yên ắng như cũ, trong phòng Cầu Mộ Quân đã tràn ngập ánh lửa.
Gió ngoài cửa sổ thổi càng mạnh, lửa trong phòng càng lúc càng lớn, bốc cả ra ngoài cửa sổ.
Hạ nhân tuần tra ban đêm rốt cục thấy được cảnh tượng kinh người này, mặt mũi trắng bệch, hô to “Cháy rồi! Cháy rồi!”, sau đó vội vàng chạy đến phòng quản gia.
Bên ngoài đột nhiên hỗn loạn, nha hoàn ngủ ở bên trong cũng bừng tỉnh, quần áo chưa mặc chỉnh tề đã bỏ chạy ra ngoài. Đoàn Chính Trung chạy tới đầu tiên, nhìn nhìn ánh lửa trong phòng cao tận trời, sau đó lại nhìn nha hoàn mới từ bên trong chạy ra, hỏi:“Phu nhân đâu?”
Nha hoàn còn đang kinh hoàng lúc này mới nhớ tới chủ tử, kêu “A” một tiếng.
Đoàn Chính Trung lập tức hiểu được, trong nháy mắt liền vọt vào trong phòng.
Có lẽ do thanh âm bên ngoài rất lớn, Cầu Mộ Quân

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT