|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mấy thứ này hay không? Nghĩ làm thế nào tranh quyền, làm thế nào bài trừ nguy cơ?
(1) Quỷ Cốc Tử vốn là nhân vật mang đầy màu sắc huyền bí trong lịch sử văn hóa Trung Quốc. Tác phẩm của ông có giá trị lớn về các mặt đấu tranh chính trị, quân sự, ngoại giao, từ thời cổ đại đến nay vẫn có giá trị về nhiều mặt, kể cả kinh doanh, buôn bán. Sách của ông được coi là Kỳ thủ hiếm có.
Theo Sử Ký của Tư Mã Thiên, Quỷ Cốc Tử tên thật là Vương Danh Hư, sinh trước công nguyên, biệt hiệu là Quỷ Cốc Tử. Ông là thầy dạy của các nhà chính trị, quân sự, ngoại giao lừng lẫy thời xưa như Tô Tần, Trương Nghi, Tôn Tẫn, Bàng Quyên.
Sách của Quỷ Cốc Tử gồm có 3 tập, đến nay chỉ còn lại 15 thiên, chủ yếu nói về các mưu lược đấu tranh chính trị, ngoại giao của các mưu sĩ theo thuyết tung hoành thời xưa.
Hai học giả Trung Quốc: Hoàng Lâm và Thu Lâm đã dày công nghiên cứu, vận dụng học thuyết của Quỷ Cốc Tử vào việc ngoại giao, xử trí trong các quan hệ chính trị, bang giao, trong đời sống thường ngày…
(2) ” Âm Phù kinh “ là bản kinh cổ đại vô giá, chỉ gần năm trăm chữ, tương truyền do Hiên Viên Hoàng Đế trứ tác, lời văn súc tích uyên áo, về sau Quỷ Cốc Tử là người thâm đắc đem truyền lại cho Tô Tần, nhờ vào đó Tô Tần đưa ra kế sách ” Hợp tung ” làm Tướng Quốc cả sáu nước Triệu, Tề, Yên, Sở, Ngụy, Hàn. Lãnh đạo liên minh chống lại nước Tần cường bạo vào cuối thời Chiến quốc.
Chính văn Chương 28: Xử phạt
Editor: mèomỡ
Người như Đoàn Chính Trung có phải cả ngày nghiên cứu mấy thứ này hay không? Nghĩ làm thế nào tranh quyền, làm thế nào bài trừ nguy cơ?
Có lẽ thế, dù sao chưa đến mười năm có thể leo lên địa vị cao như đại tổng quản thực không đơn giản, nếu nói toàn dựa vào làm việc đến nơi đến chốn, nàng quả thật không tin. Cần cù và thật thà, sao có thể làm đến chức cao như thế, làm sao có thể có được gia tài như vậy?
Bởi vì trời mưa, khi Đoàn Chính Trung trở về trời đã tối rồi, Cầu Mộ Quân cũng từ trên giường đi xuống. Chờ hắn nghỉ tạm, Cầu Mộ Quân được nha hoàn dìu ra khỏi phòng, dùng bữa tối chỉ có hai người lại vô cùng phong phú như ngày trước.
Bốn mươi món ăn, nàng nhìn mà không đành lòng. Mặc dù lớn lên ở phủ Hầu gia, nhưng cha mẹ không quen xa xỉ, nàng vẫn luôn tiết kiệm. Hiện tại gặp phải Đoàn Chính Trung lúc nào cũng thể hiện mình nhiều tiền tiêu không hết, nàng thật có chút không quen.
Nhìn đến mâm đồ ăn đặc biệt trước mặt hắn, nàng thật không biết nói gì.
Ăn cái này hữu dụng sao? Hoặc là để trong lòng có chút an ủi?
Nàng không thể tiếp tục đoán, bởi vì Đoàn Chính Trung đang cúi đầu ăn cơm hình như đã nhận ra ánh mắt của nàng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
Nàng chật vật cúi đầu, vì che dấu sự xấu hổ của mình, nhẹ giọng nói:“Ta hôm nay sai người đưa cơm cho mấy nha hoàn kia.” Nói xong cúi đầu thấp thêm một chút nữa, bộ dáng nhận sai.
Đoàn Chính Trung nhìn nàng trong chốc lát, không nói câu nào, cúi đầu ăn cơm.
Trong lòng Cầu Mộ Quân rất hoang mang, không biết thái độ của hắn, chẳng lẽ lại nhốt nàng vào Tây lâu sao, thật hy vọng bị đốt là Tây lâu, xem hắn làm cách nào nhốt người!
“Ngươi hẳn là đã nghĩ ra phải xử phạt các nàng thế nào rồi chứ?” Đoàn Chính Trung đột nhiên nói.
Cầu Mộ Quân kinh ngạc, cười gượng một chút, không biết mở miệng thế nào.
Đoàn Chính Trung nhìn về phía nàng, còn nói thêm:“Ngươi có thể nói ra, nói không chừng ta sẽ làm theo ý kiến của ngươi.”
Cái gì! Hắn còn nói sẽ làm theo ý kiến của nàng!
Trong lòng Cầu Mộ Quân vừa giật mình vừa vui sướng, nhưng lại có chút bất an, không biết lời này của hắn có ý gì, có phải bẫy hay không.
Nàng cúi đầu, làm ra bộ con dâu ngoan ngoãn, dịu dàng nói:“Đương nhiên là lão gia nói thế nào thì là thế đó, ta tất cả đều nghe theo lão gia.”
Đoàn Chính Trung cúi đầu, lúc không ai nhìn thấy khóe miệng hắn hơi hơi cong lên, sau đó hắn lập tức ngẩng đầu nghiêm mặt nói:“Không cần che dấu, nói.”
Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn hắn, nghĩ ngợi, cảm thấy hắn lừa mình làm gì, bây giờ nàng không phải là miếng thịt trên dao thớt của hắn sao, tùy hắn xâm lược, hắn lừa làm gì? Nói không chừng hôm nay tâm tình hắn tốt, muốn phát chút thiện tâm? Nói không chừng hắn thật sự có ý muốn nghe nàng nói?
Cân nhắc trong lòng một lúc, Cầu Mộ Quân nói:“Ta cảm thấy, các nàng quả thật nên phạt, hơn nữa phải để cho các nàng nhớ rõ về sau không được tái phạm, không bằng đem hai tháng tiền lương của các nàng trừ thành một tháng, nửa năm sau lại phát bình thường, da thịt cũng chịu khổ một chút, ừm, mỗi người mười roi đi.”
Đoàn Chính Trung nghiêng đầu nói với quản gia đang đứng bên:“Mỗi tháng trừ một nửa tiền, trừ một năm, ngày mai mỗi người đánh hai mươi roi.”
Chính văn Chương 29: Ngoài ý muốn
Editor: mèomỡ
Đoàn Chính Trung nghiêng đầu nói với quản gia đang đứng bên:“Mỗi tháng trừ một nửa tiền, trừ một năm, ngày mai mỗi người đánh hai mươi roi.”
“Vâng, lão gia.” Quản gia trả lời.
Hắn lại tăng gấp đôi hình phạt, đánh hai mươi roi, các nàng là cô nương mới mười mấy tuổi, chịu được sao? Sớm biết nàng sẽ nói bớt đi một chút. Nhưng mà nếu phạt quá ít, chỉ sợ hắn không nghe, tự theo ý mình, phỏng chừng lại thiếu cánh tay, gãy chân hoặc là bị bán vào thanh lâu.
Lúc này quản gia còn nói thêm:“Lão gia, ngày mai là đại hôn cháu của Đại Tư Không* đại nhân ngài có đi không?”
Nghe quản gia hỏi như vậy, Cầu Mộ Quân cũng nhớ lại, một tháng trước cha cũng nhận được thiệp mời của hắn, tuy không muốn đi, lại bởi vì Thích Tĩnh mà không thể không đi.
“Không đi.” Nghĩ đến người mình hận, trong lòng nàng có chút không thoải mái, lại nghe được thanh âm không chút gợn sóng của Đoàn Chính Trung.
Hắn không đi?
Cha nàng cũng phải đi, tuy rằng trong triều cha không bằng Đoàn Chính Trung như mặt trời ban trưa, tính tình cũng luôn khiêm tốn, nhưng dù thế nào cũng là Hầu gia, Đoàn Chính Trung có quyền thì cũng chỉ là hoạn quan, hắn lại dám đối đầu với Thích Tĩnh?
Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ thấy hắn gắp một miếng đồ ăn, từ từ ăn, giống như không chút phiền lòng vì quyết định vừa rồi.
Nàng nhịn không được hỏi:“Ngươi không sợ hắn về sau trả thù ngươi sao? Hắn cũng không phải chính nhân quân tử.”
Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên nhìn nhìn nàng, không nói gì, lại cúi đầu xuống ăn.
Cầu Mộ Quân không nghe được đáp án của hắn, nhìn về phía quản gia, quản gia nhìn Đoàn Chính Trung, nói với Cầu Mộ Quân: “Phu nhân không cần quá mức lo lắng, lão gia ở trong triều luôn luôn bất hòa với Thích đại nhân, đây không phải chuyện gì kỳ quái.”
Cầu Mộ Quân nhìn chằm chằm về phía Đoàn Chính Trung.
Tuy rằng nàng biết người xấu không nhất định cùng một phe với người xấu, nhưng nàng quả thật vẫn nghĩ hắn cùng Thích Tĩnh là cùng một loại người.
Ai biết nhưng lại không phải, hắn lại đối kháng với Thích Tĩnh, ngay cả cha nàng, tuy có oán hận Thích Tĩnh nhưng bởi vì quyền thế của hắn mà không thể không bảo trì hòa khí ở ngoài mặt, không nghĩ tới Đoàn Chính Trung thế nhưng……
Trong lúc nhất thời, nàng sinh ra hảo cảm vô hạn với Đoàn Chính Trung, thậm chí cảm thấy hắn là vị quan tốt trung quân trung dân.
Có lẽ vì nàng nhìn hắn, hoặc là thật sự muốn hỏi nàng, lúc này Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên, nhìn nàng hỏi:“Ngươi vừa nói, Thích Tĩnh không phải chính nhân quân tử?”
Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Ta biết ta lại lỡ lời.”
Đoàn Chính Trung nói:“Ngươi dựa vào cái gì cảm thấy hắn không phải chính nhân quân tử?”
Cầu Mộ Quân cúi đầu không lên tiếng.
Đoàn Chính Trung còn nói thêm:“Thích Tĩnh lập công vô số, nhiều lần vì Hoàng Thượng lập công lao, ‘Phản loạn Thiếu Dương’ năm đó……”
“Cái gì mà ‘Phản loạn Thiếu Dương’! Đó còn không phải do hắn nói!” Cầu Mộ Quân trong lúc xúc động đánh gãy lời hắn.
Đoàn Chính Trung vẫn nhìn nàng chằm chằm.
Cầu Mộ Quân biết mình quá mức xúc động, cảm xúc cũng có chút không tốt, liền thấp giọng nói: “Thực xin lỗi, ta…… đầu ta hình như lại đau rồi, vào trong phòng nghỉ ngơi trước.”
Không đợi Đoàn Chính Trung trả lời, nàng liền rời khỏi bàn ăn.
‘Phản loạn Thiếu Dương’…… Nhiều năm như vậy, nàng vẫn không quên được .
Đôi khi, nàng thậm chí sẽ trách cha, trách ông năm đó bận tâm vợ con, trách ông năm đó thất tín với Cố gia.
Nàng chung quy không phải người lợi hại, xử trí rất theo cảm tính, rất không lý trí.
Buổi tối, lúc Đoàn Chính Trung đi vào trong phòng, Cầu Mộ Quân ngồi ở bên giường.
Nhìn hắn tiến vào, Cầu Mộ Quân nói: “Chuyện buổi tối, thực xin lỗi.”
Đoàn Chính Trung ngồi trên giường, bắt đầu cởi giày, sau đó trả lời:“Ta nghe nói trước khi Cố gia mưu phản, là thông gia với Cầu gia.”
Chính văn Chương 30: Tranh hơn thua
Editor: Mèomỡ
Đoàn Chính Trung ngồi trên giường, bắt đầu cởi giày, sau đó trả lời:“Ta nghe nói trước khi Cố gia mưu phản, là thông gia với Cầu gia.”
Cầu Mộ Quân hơi hơi có chút buồn bã, nói: “Sau đó thì từ hôn.”
Đoàn Chính Trung thản nhiên nói:“Vận khí Cầu gia thật tốt, vừa từ hôn, Cố gia mưu phản đã bị phát hiện .”
Cầu Mộ Quân không muốn nói về chuyện này, rất không muốn. Nàng cúi đầu không nói chuyện.
Đoàn Chính Trung buông giày trong tay, chậm rãi vươn tay, nắm cằm của nàng làm cho nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Tuy từ hôn, nhưng trong lòng Cầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




