watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5993 Lượt

chúng tôi tổ chức ở HolidayVilla, ngoài ba mẹ và những bạn bè thân thiết, người đến cũng không nhiều,nhưng hạnh phúc là tốt rồi, không phải sao? Khi tôi mặc áo cưới nắm tay ba bướctrên thảm đó, nhìn người đàn ông đứng lặng lẽ ở phía trước, đây là ngườiđàn ông tôi yêu, là hạnh phúc của tôi, ông xã!
Đường Diệc Diễm nhìntôi, chậm rãi đón lấy bàn tay tôi từ trong tay ba, hạnh phúc tràn đầy lồngngực, khiến người ta chóng mặt!
“Con đồng ý!”
“Con đồng ý!”
….
Có lẽ vào lúc này, cũngchỉ có ba chữ này có thể biểu đạt niềm vui sướng!
“Bành”Lúc Đường DiệcDiễm hôn tôi, những dải băng đầy màu sắc tung bay khắp bốn phía, chứng minh chohạnh phúc của chúng tôi, tất cả mọi người đều đứng lên, hò hét, vỗ tay!
Môi Đường Diệc Diễm nhẹnhàng chạm vào tai tôi, khẽ nói: “Hôm nay, anh cho phép bà xã của anh rơi lệ,bởi vì hạnh phúc!”
“Đồ ngốc!” Nước mắt đãsớm đầy hốc mắt, tôi ôm chặt anh, vui vẻ đón nhận sự chúc phúc của mọi người.
Mười bảy tuổi quen biết,bảy năm sau, tôi rốt cuộc cũng gả cho người đàn ông này, người đã từng là nỗi đaucủa tôi, người tôi từng nghĩ là ác ma.
“Diệc Diễm!”
Hạnh phúc… Cách tôi rấtrất gần! Bên người tất cả đều là hương vị của “nó”!
Hôn lễ xong xuôi, tôikhoác áo của Đường Diệc Diễm, đứng ở cửa nhận lời chúc của bạn bè thân thiết,cùng họ bắt tay nói lời tạm biệt!
Xa xa, tôi nhìn thấy mộtthân ảnh quen thuộc, là… Đường mẫu. Đường gia, ngoài bà ấy, cha của Đường DiệcDiễm, còn có vài người tôi không biết tên, cũng chỉ có Đường Tỉ Lễ đến đây,Đường Triết Lý không xuất hiện, tôi cũng không hỏi, dù sao, ông ta có bao nhiêuchán ghét tôi, tất cả mọi người đều biết, ông ta còn chờ nhìn thấy “kết cục”của tôi như thế nào lúc trong thời khắc hạnh phúc nhất?
“Mẹ!” Tôi hô to mộttiếng, tôi nghĩ, hiện tại tôi nên gọi bà ấy như vậy, bà ấy hẳn là sẽ không bàixích, dù sao tôi đã gả cho Đường Diệc Diễm, bà ấy tới tham gia hôn lễ có phảicũng là thử bắt đầu tiếp nhận tôi hay không? Nếu vậy, tôi là bề dưới, nên thểhiện thành ý của mình trước?
Đường mẫu thấy tôi gọibà ấy, rõ ràng là lắp bắp kinh hãi, có lẽ không ngờ tôi sẽ có thái độ như vậy,có lẽ trong lòng bà ấy, tôi hơn phân nửa là ỷ vào con bà ấy sủng ái mà kiêungạo, nhất định sẽ

đối với bà ấy không hoà nhã, cho nên, lúc tôi chân thành gọibà ấy như vậy, bà ấy ngược lại có chút hoảng hốt!
Trên mặt bà ấy hiện lênmột chút dị thường, ánh mắt quái dị nhìn tôi, mím môi!
“Mẹ…” Đường mẫu do dựnhìn tôi, muốn nói lại thôi, bà ấy có chuyện muốn nói với tôi ư? Ngay lúc tôimuốn tiến thêm một bước hỏi Đường mẫu, sắc mặt của bà ấy lại nhanh chóng biếnđổi, ánh mắt nhìn Đường Diệc Diễm đang chậm rãi tới gần.
Bà ấy…
“Diệc Diễm!”
“Mẹ!” Đường Diệc Diễmbình thản nhìn liếc mẹ mình một cái, ánh mắt lạnh

lẽo, ít nhất khi nhìn mẹ tôi,anh còn dễ chịu hơn, luôn mang theo ý cười, nhưng khi nhìn mẹ của mình…
Anh là không phải ghihận trước kia Đường mẫu đối với tôi như vậy mà…
“Duyệt Duyệt, em lên xetrước chờ anh, nói với ba mẹ một tiếng, anh sẽ lên sau!” Tôi cảm cảm giác đượckhi Đường Diệc Diễm nói những lời này, thân mình Đường mẫu nhẹ nhàng biến đổi,đôi mắt thoáng qua… hoảng sợ?
Tôi nghĩ, có cơ hội tôivẫn nên nói chuyện với Diệc Diễm, dù sao, Đường mẫu đã bắt đầu muốn tiếp nhậntôi, tuy rằng chúng tôi trước kia rất không thoải mái, nhưng ít nhất, bây giờtôi gọi bà ấy là “mẹ”, bà ấy cũng không phản đối!
“Bà thông gia ở bên kiasao?” Tôi vừa ngồi vào trong xe, mẹ bèn chỉ vào hai bóng người ở bên ngoài.“Duyệt Duyệt, chúng ta có cần qua đó một chút không?”
“Không cần đâu! DiệcDiễm bảo con không cần!”
“Vậy được không? Cùngngười có tiền kết thông gia thật đúng là phiền toái !” Mẹ đột nhiên thở dài,nhìn quần áo trên người. “Quần áo đắt tiền này mặc đúng là khó thở!”
Tôi buồn cười kéo taymẹ, nhẹ nhàng nói khẽ: “Thật sự, con cũng cảm thấy như vậy!”
Mẹ nhìn tôi, chúng tôinhìn nhau cười, cha ngồi đằng trước có chút không hài lòng: “Hai mẹ con mỗi lầnđều gạt tôi sang một bên, nhưng may mắn bây giờ tôi đã có con rể!” Trên mặt batràn đầy đắc ý, đây vẫn là lần đầu tiên tôi thấy ba nhắc tới một người, mà trênmặt lại có biểu tình tán dương như vậy. Xem ra, Đường Diệc Diễm thật sự khiếnhọ vui vẻ!
Nhưng, nếu họ biết khúcmắc trước kia của chúng tôi, không biết còn có thể vui vẻ như vậy không, tôivụng trộm le lưỡi, trước kia… Đó là chuyện rất lâu, hiện tại, tôi đã kết hôn,lại sắp làm mẹ ,tất cả… giống như một giấc mơ, lúc tôi nghĩ tới những thời khắckhó khăn nhất, thời gian hạnh phúc của tôi bỗng nhiên lại đến!
“Ba mẹ, hai người nóichuyện gì vậy?” Đường Diệc Diễm không biết khi nào đã trở lại, ngồivào bên người tôi, dặn dò lái xe, tôi theo trực giác nhìn thoáng qua bênngoài: “Diệc Diễm, mẹ đâu?” Anh không phải cùng bà ấy nói chuyện sao?
“À, bà ấy đã trở về!”Đường Diệc Diễm thản nhiên nói, xoay người, càng không ngừng cùng mẹ tôinói gì đó, hai lão nhân thật sự vui vẻ, âm thanh trên xe đều là chuyện tìnhkhoái trá.
Lúc xe về đến Đườngtrạch, tôi gần như đã ngủ, tuy rằng Đường Diệc Diễm đã uống bớt rất nhiều rượugiúp tôi, tôi vẫn không thể thoát được. Mắt cá chân lại bắt đầu truyền đến cơnđau nhức. Sắp xếp cho ba mẹ xong, Đường Diệc Diễm bèn dặn người giúp việc bưngtới một chậu nước ấm cho tôi ngâm chân.
“Diệc Diễm!” Mí mắt củatôi nặng trĩu, trên mặt Đường Diệc Diễm mang theo một tia ửng đỏ, vài sợi tócđen rủ xuống. Anh mềm nhẹ xoa bóp cho tôi, không ngừng làm dịu mắt cá chân củatôi. “Có thoải mái không?”
Tôi khẽ gật đầu, cảmđộng ôm cổ anh: “Diệc Diễm, anh nên nghỉ ngơi một chút đi!” Hôm nay anh thoảimái chè chén, một bàn tiếp một bàn kính rượu, nhất định cũng mệt chết rồi.
Đường Diệc Diễm gật đầu,xoa xoa bàn tay, thoải mái nằm xuống bên người tôi, sau đó kéo cả cơ thể tôixuống, chúng tôi lập tức song song ngã trên giường. Tayanh nắm lấy bàn tay của tôi, ánh mắt nhìn lên trần nhà, ngây ngốc cười, khóemiệng cong lên!
“Anh đang nghĩ gì thế?”Tôi tò mò cũng nhìn lên trần nhà, không hiểu có gì, sao lại khiến anh cười kỳquái như vậy!
“Duyệt Duyệt… Em biếtkhông? Mỗi khi em ngủ, anh đều thích nhìn em từ trong gương!” Tôi nhìn kỹ, giữacác chùm hoa chạm khắc quả thực có một mặt gương, tưởng như khuôn mặt của chúngtôi được nạm trên gương, giống như một bức tranh. Bên trong chỉ có chúng tôi!
“Lúc đó anh nghĩ, nhưvậy thật giống một bức ảnh cưới!” Miệng anh nhếch lên một chút, anh quay đầu,hàng lông mi dài chạm tới mắt tôi, hơi thở nóng bỏng thổi trên mặt của tôi,hương vị nguyên chất của rượu làm cho người ta say.
Thân mình Đường DiệcDiễm khẽ chuyển, nhẹ nhàng đặt trên người tôi, bàn tay anh vuốt ve khuôn mặtcủa tôi. “Và bây giờ, cuối cùng em cũng là vợ của anh, anh chờ ngày này đãlâu!” Ánh mắt anh mê loạn, ngón tay vuốt nhẹ, như thế nào cũng xem không đủ,đúng vậy, ngày này đợi đã lâu, lâu đến nỗi cũng không nghĩ rằng nó sẽ đến.
“Diệc Diễm!”… Sau này,nhất định sẽ hạnh phúc! Nhất định!
Tấm gương trên trần nhàphản chiếu hình ảnh chúng tôi ôm lấy nhau, hạnh phúc đã đến!
“Diệp Sương phi, em cuốicùng cũng là của anh, vĩnh viễn!”
oOo
Thuyết phục Đường DiệcDiễm đi vào nơi này thực sự mất rất nhiều công sức, chúng tôi đến nghĩa trangthăm Qua Nhan trước, nói cho cô bé tin chúng tôi đã kết hôn, sau đó, chúng tôitới mộ của Việt Phong, nhưng, một màn hí kịch lại xảy ra!
“Cô giáo!” Tôi lặng lẽnhìn trước mộ Việt Phong có cô giáo còn cả… Đường Tỉ Lễ. Hắn nhìn tôi bằng ánhmắt quái dị, vẻ mặt nghiêm nghị, khẽ gật đầu, rồi lập tức tiếp đón Đường DiệcDiễm.
Sao họ lại đến?
“Chúc mừng em đã kếthôn!” Cô giáo thân mật vươn tay về phía tôi: “Không ngờ em còn có thể tới nơinày!”
“Cám ơn cô!” Ngày hômqua, Đường Tỉ Lễ tham gia hôn lễ, cô giáo không tới, bởi vì cô ấy không thểđóng giả làm thư ký của Đường Tỉ Lễ để tham gia lễ khai mạc giống lần trước,lần này, cô ấy không có lý do gì cùng hắn đứng chung một chỗ, không thể quangminh chính đại đứng bên người đàn ông mình yêu!
“Tiểu Phi, là Việt Phongcủa chúng ta không có phúc, nhưng cô vẫn cảm tạ em còn nhớ đến nó!” Trong mắtcô giáo lóe ra nước mắt, lại nắm lấy tay của tôi. Tôi nhìn cô. Cô giáo, cô cóbiết… em cố chấp như thế, đều là bởi vì trong lòng luôn áy náy, cô có biết,người đàn ông mà cô yêu là một kẻ tiểu nhân ti bỉ như thế nào…
Cô giáo…
Đem bó hoa đặt trước mộViệt Phong, mặt trên, anh vẫn cười ấm áp như trước, bộ dáng vân đạm phongkhinh. Việt Phong, em kết hôn, em gả cho Đường Diệc Diễm, nếu em nói với anh,bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, anh sẽ chúc phúc cho em chứ?
“Diệp tiểu thư, tất cảchúng ta cùng đi ăn một bữa cơm được chứ?” Đường Tỉ Lễ và Đường Diệc Diễm đã đitới. Đường Diệc Diễm kéo tay của tôi qua: “Chúng ta cùng bọn họ ăn một bữacơm?”
Tôi khẽ gật đầu, khôngnhìn Đường Tỉ Lễ: “Được!”
Trước khi đi, tôi do dựnhìn mộ Việt Phong, khóe mắt liếc thấy Đường Tỉ Lễ phủ thêm cho cô giáo mộtchiếc áo choàng chống lạnh. Người đàn ông này… có thể bỏ qua cho hắn như vậysao? Việt Phong, bởi vì lời nói của cô giáo, anh còn hy vọng em

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT