|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
muốn nói, vậy thì chỉ cần tin tưởng anh là tốt rồi.
Tay tôi nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc đen nhánh của anh, lại phát hiệnrõ ràng…“Diệc Diễm… Anh có tóc bạc rồi này!”
“Vậy sao?” Đường DiệcDiễm đang gối trên chân tôi khẽ nhích đầu một chút, điều chỉnh lại tư thế.“Hai… Già đi rồi!”
Già? Anh mới có 24 tuổi,còn chưa tới thời kì hoàng kim của người đàn ông đâu, vậy mà đã nói già?
Có điều, tuy rằng chỉmới 24 tuổi lại trải qua nhiều chuyện như vậy, hẳn là mệt nhọc đi, bởi vì phảiđối mặt với quá nhiều khó khăn!
Diệc Diễm… Vất vả lắmphải không? Nhiều trọng trách đặt trên vai anh như vậy!
“Diệc Diễm, để em nhổgiúp anh!”
“Không được!” Đường DiệcDiễm ngẩng đầu, bắt lấy tay tôi. “Có tóc bạc thì mới có thể bạch đầu giai lão!”
“Sao?” Tôi buồn cườinhìn anh, đây là kiểu suy luận gì vậy, anh còn có vẻ rất tin tưởng vào điều đó?Có điều… bạch đầu giai lão… Tôi và Đường Diệc Diễm ư?
Tôi ngẩn ra một lát,trong lòng dâng lên một trận lo lắng, buông lỏng tay, không nhổ sợi tóc bạc kianữa, khẽ mím môi. Đường Diệc Diễm bỗng đưa mặt tới gần bụng của tôi một chút,thân mình nhẹ nhàng run lên. “Duyệt Duyệt, anh cảm giác được cục cưng đang độngnày!”
Anh bỗng nhiên ngẩng đầunhìn tôi, vẻ mặt vui sướng, ánh mắt tỏa sáng. “Vừa rồi… Cục cưng thật sự độngđậy!”
Tôi cười: “Đương nhiên,cũng đã vài tháng rồi, cục cưng đương nhiên sẽ động!” Tôi thậm chí mỗi ngày đềucảm giác được có một trái tim nữa đang nhảy lên, một sinh mệnh kéo dài huyếtmạch của tôi và Diệc Diễm.
“Thật thần kỳ!” Ngườiđàn ông trước mặt tôi đây đúng là không che giấu được sự vui sướng, biểu tìnhkhông thua gì Colombophát hiện ra châu lục mới.
“Anh muốn nghe thêm mộtchút” Vừa dứt lời, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã trực tiếp nghiêng mặt ápđến bụng của tôi.
“Thật sự đang động, lạiđang động nữa kìa!”
Tôi dở khóc dở cười, lâunhư vậy anh mới phát hiện đứa nhỏ của mình biết “động”! Anh thật đúng là giốngnhư một đứa trẻ!
Dần dần, mỏi mệt bắt đầukéo đến, trò chuyện với Đường Diệc Diễm câu được câu không, mí mắt cũng chậmrãi trầm xuống… Trong lúc mơ màng, sức nặng trên đùi cũng dần biến mất, thânmình bị kéo vào một vòng ôm ấm áp, tôi thoải mái dựa nhanh, than nhẹ!
Có người sờ vuốt hai mácủa tôi, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi, thì thầm: “Nhanh thôi… Mọi thứ sẽnhanh chóng ổn thoả… Duyệt Duyệt!”
“Anh sẽ không để bất cứkẻ nào phá hư chúng ta!”
“Bất cứ ai…”
Một giọng nói tựa như ảogiác, hơi thở nóng bỏng mà chân thật thổi tới bên tai tôi.
Mệt mỏi, muốn mở to mắtnhưng lại không có khí lực, hoặc là vì tôi không muốn rời khỏi vòng tay quá đỗiấm áp này.
“Duyệt Duyệt… DuyệtDuyệt…”
Diệc Diễm… Anh rốt cuộcđang suy tính điều gì? Vì cái gì hạnh phúc lại giống như mộng ảo, không chútchân thật như vậy?
Ngày hôm sau tỉnh lại,tôi không thấy Diệc Diễm, di động được đặt ngay trên giường, mặt trên cũng soạnsẵn một dòng chữ: Duyệt Duyệt, có việc thì gọi điện thoại cho anh, buổi tối anhsẽ trở về cùng em ăn cơm… Diệc Diễm.
Xốc chăn lên, tôi rakhỏi phòng ngủ, thong thả bước đến ban công. Hoa viên dưới lầu, một đám trẻ conđáng yêu đang vui vẻ nô đùa, tôi ngọt ngào xoa bụng, cảm thụ được một sinh mệnhnhỏ bé khẽ động. Mỗi ngày qua đi, đứa nhỏ đã chậm rãi lớn dần lên, rồi sẽ cómột ngày, con cũng sẽ nắm tay tôi và Diệc Diễm, gọi chúng tôi là ba mẹ, cũng sẽhoạt bát cười đùa giống lũ trẻ dưới kia.
Cục cưng!
Tôi ngọt ngào cong lênkhóe miệng. Đúng vậy, lúc này thật hạnh phúc, không cần nghĩ nhiều, chỉ cầnchuyên tâm chờ đợi tiểu sinh mệnh ra đời! Thở nhẹ một hơi, tôi theo thói quenđi đến phòng khách, bật ti vi lên, sau đó bước thẳng vào phòng rửa mặt.
Âm thanh từ ti vi phátra rõ ràng, những lúc ở nhà một mình, tôi luôn thích mở ti vi, như vậy, ít nhấtcó thể tạo cho mình ảo giác rằng trong nhà cũng không phải chỉ một mình tôi côđơn!
“Hôm nay, ngày 28 tháng10, tập đoàn Giang Nguyên, một tập đoàn lớn từng làm cho khắp thương giới khiếpsợ lại một lần nữa khiến thương giới phải chú ý. Nhưng lần này lại không giốngvới lúc trước, hôm nay, người phát ngôn của tập đoàn Giang Nguyên chính thứctuyên bố tập đoàn đã phá sản, gây chấn kinh trong toàn thương giới. Vốn dĩ đượccoi là mặt trời đang buổi ban trưa, tập đoàn Giang Nguyên bỗng nhiên lâm vàokhủng hoảng kinh tế. Một số nguồn tin bên ngoài cho hay, sự việc này có liênquan trực tiếp đến vị tổng tài mới nhận chức, hiện vẫn đang né tránh truyềnthông. Từ khi tập đoàn rơi vào khủng hoảng kinh tế tới nay, tổng tài vẫn chưahề lộ diện, ai cũng không biết anh ta đang ở đâu. Theo…”
“Ba” bàn chải đánh răngtrong tay tôi rơi xuống, bởi vì quá mức kinh ngạc, trong đầu còn chưa có cáchnào tiêu hóa được một chút tin tức vừa nghe. Tôi chậm rãi ra khỏi phòng rửamặt, dại ra đứng trước màn hình ti vi. Tập đoàn Giang Nguyên thật sự… GiangMinh đâu… Lí Hồng đâu…
“Linh!” Tiếng chuôngđiện thoại bén nhọn chợt vang lên, tôi giật bắn mình. Di động, di động ở chỗnào? Tôi bối rối tìm kiếm, rốt cuộc cũng tìm được nơi phát ra tiếng nhạc, DiệcDiễm!
Tôi hít một hơi thậtsâu, cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình tĩnh, ấn phím nghe.
“Diệc Diễm!”
“Duyệt Duyệt… Đêm nay cómột bữa tiệc, em ở nhà chuẩn bị một chút, đợi lát nữa sẽ có chuyên viên trangđiểm họ Trương đến!”
“Nhưng…”
“Đường tổng!” Đầu dâybên kia vang lên một tiếng gọi khẽ.
“Cứ như vậy đi!” ĐườngDiệc Diễm vội vàng ngắt điện thoại, bên tai truyền đến những tiếng tít tít kéodài. Trong đầu tôi vẫn là một mảnh mờ mịt, như thế nào… bữa tiệc. Tiệc của côngty sao? Anh… bảo tôi đi?
Còn vị hôn thê của anhthì sao? Sự hỗn loạn trong lòng lại càng tăng thêm bất an. Bữa tiệc này, có khinào lại là một “Hồng Môn Yến” không?
Nhưng không để cho tôicó thời gian suy nghĩ, một đám người đã vội vàng gõ cửa bước vào nhà, nhìn bọnhọ cầm bao lớn bao nhỏ nối đuôi nhau đi đến, đâu vào đấy bắt đầu giúp tôi trangđiểm. Đối với sự nghi vấn của tôi, họ cũng chỉ biết một đường lắc đầu đáp lại.Một giờ sau, một chiếc xe đã đợi sẵn ở dưới lầu, tôi trước sau vẫn chỉ biếtngây ngốc mê man, để mặc bọn họ lôi kéo ngồi vào trong xe, gắt gao nắm chặt túixách trong tay.
Diệc Diễm, anh rốt cuộcmuốn làm gì?
Đây thật sự là một yếnhội long trọng, trang trí xa hoa, những đoàn danh xe cũng tập hợp một chỗ, rồicả những nhân vật nổi tiếng tôi đã nhìn quen mắt kia, rốt cuộc…
“Tuyên bố kết hôn?” Tôikhiếp sợ nhìn về phía Đường Diệc Diễm. Anh gắt gao nắm lấy tay tôi, làm nhưkhông nhìn thấy vẻ khiếp sợ của tôi, kéo tôi bước ra khỏi phòng nghỉ.
“Diệc Diễm!” Tôi kinhhãi lui về phía sau, Đường Diệc Diễm muốn làm gì? Anh nói là muốn tuyên bố kếthôn, tôi và anh?
“Đi thôi!” Đường DiệcDiễm đẩy cửa ra, tôi theo bản năng lấy tay chống đỡ cái trán, những thanh âm“sát sát” lập tức vang lên không dứt. Cảm giác được cả một đoàn người xúm lạiđây, phía trước chúng tôi lập tức trở nên chật như nêm, tôi quẫn bách lui vềbên người Đường Diệc Diễm. Suốt một đường, anh đều gắt gao nắm tay tôi, che chởcho tôi, nhưng tuyệt không cho phép tôi lùi bước!
Tôi quay đầu, mắt vẫn lơđãng thấy được một người, Phác Mĩ Thiện? Cô ấy đang đứng ở một góc sáng sủa,ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm chúng tôi nắm chặt tay nhau, cô ấy… nét mặtkhông chút gợn sóng, nhưng khóe miệng vẫn là hơi hơi run rẩy. Ánh mắt đó… làmcho người ta nghĩ mà sợ!
Chương8- Hạnh phúc
“Đường tổng, đây là vị hôn thê của ngài sao?”
“Vậy còn Phác Mĩ Thiệntiểu thư thì thế nào?”
“Đường tổng, vị này cũnglà thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt phải không?”
“Xin hỏi, Đường tổng đãnhiều lần tuyên bố hôn ước, hơn nữa mỗi lần đều là những người khác nhau, xinhỏi có nguyên nhân gì đặc biệt không?”
“Đường tổng…”
Tất cả mọi người đều bàyra vẻ nghi vấn trước mặt chúng tôi, Đường Diệc Diễm mặt không chút thay đổi,dùng sự im lặng đáp lại toàn bộ nghi vấn của phóng viên, kéo tay tôi xẹt quangười Phác Mĩ Thiện đi lên trên đài, bên dưới là một sự tĩnh lặng, tất cả đềuđang nhìn tôi, cảm giác này giống như…
Tôi bất giác lui lạiphía sau, liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm: “Diệc Diễm, anh đây là…”
“Các vị… Bây giờ chúngtôi xin phép mời tổng tài của tập đoàn Đường thị và vị hôn thê Diệp tiểu thưtiến hành nghi thức cắt băng!” Người chủ trì lớn tiếng tuyên bố, dưới đài càngthêm náo nhiệt, tôi cầm lấy tay Đường Diệc Diễm, không chịu buông ra, lại nhìnanh lần nữa, vị hôn thê? Nếu không phải anh, người chủ trì sẽ không dám nói nhưvậy, nhưng… Anh nói vị hôn thê, vậy còn Phác Mĩ Thiện? Cô ấy sẽ thế nào? Saomọi chuyện lại lập tức chuyển biến đột ngột như vậy?
“Diệc Diễm!”
“Nào, lại đây!” ĐườngDiệc Diễm kéo tôi, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, tôi túm lấy làn váy đangchấm đất, rụt rè theo Đường Diệc Diễm đi lên, cũng không dám nhìn những người ởdưới khán đài, theo lễ nghi tiếp nhận cây kéo cắt băng trong tay một cô gái,cho đến khi dưới đài vang lên vô số tiếng vỗ tay, quả bóng trước mắt bung ra,ánh sáng không ngừng chiếu vào, tôi mới hiểu được, hiện tại, hiện tại tôi, hiệntại bản thân mình, hiện tại Diệp Sương Phi, đang quang minh chính
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




