|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
được! A- ba ba,B- cục cưng! Chỉ được chọn một cái!” Đường Diệc Diễm lại bắt đầu lặp lại, chọctôi nở nụ cười.
“Sao có thể như vậy được!”
“Mau chọn đi!”
“Không… Đừng đùa nữa,buồn quá, đừng mà!”
“Em nói… Em nói… Đươngnhiên là… B- cục cưng rồi!”
“Đáng giận…”
“A… đừng, buồn quá, emsai rồi, sai rồi… là A… Chọn ba ba!”
“…”
Cuối cùng, những tiếngđùa nháo dần dần biến thành những thanh âm yêu kiều làm cho người ta mặt đỏ timđập.
“Diệc… Diệc Diễm!”
“Anh sẽ cẩn thận…”
Chương6 -Về nước
Ý nghĩa của hoa oảihương, chờ đợi tình yêu! Tôi cuối cùng cũng đợi chờ được tình yêu của mình rồisao? Sau khi đã trải qua nhiều thăng trầm như vậy, tôi đã chờ đợi được tìnhyêu, chờ đợi được hạnh phúc ư? Tôi nghĩ đúng vậy, quay đầu nhìn về phía ĐườngDiệc Diễm. Tình yêu của tôi, hạnh phúc của tôi, giờ đây gắn bó với người đànông này, còn cả đứa nhỏ trong bụng, hạnh phúc của chúng tôi!
“Diệc Diễm… Em có chuyệnmuốn nói với anh!” Tôi kéo tay Đường Diệc Diễm, đứng giữa biển hoa màu tím,nhìn anh.
“Sao thế?” Khuôn mặtĐường Diệc Diễm bỗng biến sắc, tôi hẳn là không nhìn lầm, anh luôn luôn nhìntôi với vẻ mặt tươi cưi, khi thấy tôi nghiêm túc, biểu tình trên mặt Đường DiệcDiễm có chút cứng lại, thậm chí khẩu khí của anh cũng có điểm không kiên nhẫn!
“Diệc Diễm!”
“Nếu là chuyện làm anhmất hứng, đừng nói!” Đường Diệc Diễm buông tay tôi ra, ánh mắt lảng tránhcái nhìn chăm chú của tôi, không nói gì, quay qua một bên.
Tôi hoang mang nhìn anh,sao bỗng nhiên…
Chẳng lẽ anh…
“Duyệt Duyệt, đừng nóiphải đi hay cái gì gì đó bất đắc dĩ với anh, anh nói rồi, cho dù em hối hận,anh cũng sẽ không buông tay!” Cuối cùng, Đường Diệc Diễm nhìn về phía tôi, bấtđắc dĩ thở dài.
Ngay từ đầu… Tôi ngâydại đến quên cả buông tay. Ngay từ đầu… Hóa ra trong lòng Diệc Diễm vẫn có mộtvết thương, sự kháng cự hết lần này đến lần khác của tôi, lần lượt rời bỏ, đãtrở thành một vết thương bén nhọn ở trong lòng anh. Anh thậm chí vẫn hoài nghitôi sẽ lại rời anh mà đi. Không thể nghi ngờ, người đàn ông cho tôi nhiều nhutình và kiên định như vậy, nhưng thứ tôi cho anh lại chỉ có đau xót!
“Diệc Diễm!” Tôi một lầnnữa nắm chặt tay anh, thực xin lỗi, Diệc Diễm!
“Duyệt Duyệt, anh đã nóirồi, sau này chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, tại sao em vẫn không chịu tintưởng?” Đường Diệc Diễm bắt đầu kích động, ngực cao thấp phập phồng, tay bắtlấy đầu vai của tôi.
Không phải, không phảiDiệc Diễm!
“Diệc Diễm… Em không phải,không phải nhắc tới cái đó!” Tôi giải thích, cảm giác dở khóc dở cười, hóa ratôi tỉ mỉ chân tình “thông báo” xem ra hoàn toàn ngược lại! Hơn nữa tôi khôngphải nên bội phục sức tưởng tượng của Diệc Diễm hay sao?
“Diệc Diễm, em muốn nóilà… Thực ra, bây giờ em muốn nói với anh là em rất hạnh phúc… Cùng với anhmột chỗ thực sự rất hạnh phúc, cho dù…” Tôi nhẹ nhàng cắn môi: “Cho dù hạnh phúc này phải cùng người khác chia sẻ, em… có thể… có thể cùng cô ấychia sẻ anh… Cả đời đứng ở phía sau anh!”Em có thể cả đời này không quang minhchính đại xuất hiện bên cạnh anh, cho dù đứa nhỏ có lẽ chỉ là một đứa con ngoàigiá thú, chỉ cần… Chỉ cần chúng tôi vĩnh viễn có thể ở bên cạnh anh, tất cả…Tôi đều có thể chịu được.
Tôi cũng nên buông mộtchút cứng rắn, vì anh, vì sự nghiệp của anh, tôi nguyện ý cùng một người phụ nữở bên cạnh anh!
“Duyệt Duyệt…” ĐườngDiệc Diễm hoàn toàn ngây dại, có lẽ không nghĩ rằng tôi sẽ nói như vậy, trong mắt anh… là sự kích động đang ngập đầy, sầu não… Cuối cùng,anh vội vã bắt lấy tay của tôi: “Em thật sự khờ quá!”
Đúng vậy, người bìnhthường sao lại có suy nghĩ như thế, thậm chí còn ngốc hơn, chúng tôi… Chính làkhó khăn như vậy mới có thể ở bên nhau, bất luận kẻ nào cũng không thể táchchúng tôi ra!
Bất luận là ai!
Đường Diệc Diễm ôm lấytôi, ở đây khắp nơi đều là hoa, tất cả hoa đều giám chứng cho hạnh phúccủa chúng tôi, niềm vui của chúng tôi… Cho đến vĩnh viễn!
oOo
Nếu có thể, tôi thật sựkhông muốn trở lại thành phố này, thành phố tội ác. Nhưng có một số việc khôngcó khả năng trốn tránh cả đời. Lúc máy bay bắt đầu hạ cánh, tôi hiểu, cái gìcần phải đối mặt vẫn sẽ đến, không bao giờ biến mất được. Đường Diệc Diễm kéotay tôi đi ra cửa, nhìn dòng người này, trực giác muốn tôi buông tay ra, ở đâykhông phải là Nhật Bản, nơi này, Đường Diệc Diễm tựa như một ngôi sao sáng,nhất cử nhất động của anh, đảo mắt sẽ thành tiêu đề trên báo không biết chừng.
Nhưng Đường DiệcDiễm không chịu buông tay, đưa tôi chen qua đám đông, tôi thấy vài người dườngnhư đang nhìn chúng tôi, rồi khe khẽ thì thầm, có phải đã nhận ra rồi không?Tôi xấu hổ cúi đầu, Đường Diệc Diễm không chịu buông tay, tôi cũng không cócách nào, đành phải đi theo anh, trốn tránh những ánh mắt đó, khi nào thì tôibỗng nhiên cảm thấy ở bên anh là phải trốn tránh như vậy, có lẽ là từ hôm biểulộ tình cảm với anh, tôi đã chấp nhận vĩnh viễn đứng sau lưng anh, cho dù khôngthể nhìn thấy ánh sáng!
Ngoài sân bay đã cóngười đến đón chúng tôi, xem ra hẳn là cấp dưới của Đường Diệc Diễm, như vậyanh ta nhất định cũng biết…
Tôi khó xử dừng bước.
Đường Diệc Diễm nhìntôi, biểu tình khó chịu, lúc thấy tôi vừa xuống sân bay đã muốn buông tay, anhchính là như vậy, mặt không chút thay đổi, lại khiến người ta cảm nhận được rõsự tức giận của anh.
Tức giận? Tôi đã làm saisao? Tôi còn không phải muốn ngăn cản mấy người không hiểu chuyện đó ác ý đảkích? Tính toán quá nhiều, không thể không cẩn thận!
Người đàn ông kia nhìnthấy chúng tôi đi tới gần, vội mở cửa xe, khóe mắt lơ đãng liếc tôi một cái,mím môi!
Động tác rất nhỏ nàykhông tránh được ánh mắt của tôi, biết rõ tổng tài đã có vị hôn thê, mà bây giờlại quang minh chính đại nắm tay một người phụ nữ khác như vậy.
Có thể nói anh không coiai ra gì, hay là lo lắng không chu toàn?
Đường Diệc Diễm đươngnhiên sẽ không thể không biết địa vị của anh trong thành phố này, nhưng tại saoanh còn muốn làm như vậy? Chỉ sợ chỉ có anh biết, quả thực, ngày hôm đó, saukhi tôi nói với anh những lời kia, tôi cảm thấy Diệc Diễm đang tính toánđiều gì đó, anh không nói, ai cũng không có cách biết được!
Ngồi trên xe, Đường DiệcDiễm mới chịu buông ra, lòng bàn tay bởi vì anh gắt gao nắm mà có một chút mồhôi!
Tôi nắm chặt tay, nhìncảnh vật bên ngoài càng ngày càng quen thuộc, đây là đường về nhà,anh không trở về công ty sao? Mọi nhân viên ở công ty đều đợi đón anh?
“Diệc Diễm… bây giờ anhkhông về công ty một chút sao?”
Hơn một tuần, công tylớn như vậy, công việc sợ đã chồng chất như núi! Lúc tôi nói những lời này,người đàn ông kia xuyên qua kính chiếu hậu nhìn tôi một cái, ánh mắt quái dị,làm như lơ đãng, nhưng tay cầm vô lăng lại siết chặt!
Anh…
“Không cần phiền toáinhư vậy, anh muốn nghỉ ngơi một chút!” Đường Diệc Diễm cởi bỏ cúc áo ở cổ tay,thản nhiên nói, đầu dựa vào lưng ghế, tay phải ôm chầm lấy tôi, nhắm mắt dưỡngthần!
Trong xe một đường chạythẳng, yên tĩnh đến quỷ dị!
Mà người đàn ông kia vẫncòn nhìn tôi, thấy tôi nhìn lại, ánh mắt lập tức bối rối trốn tránh, chột dạquay đi, không phải người do Diệc Diễm gọi tới sao? Tại sao đột nhiên cảm thấyanh ta là lạ!
Xe chậm rãi chạy, rốtcuộc cũng tới nơi.
“Đường tổng, đã đến nơirồi!”Người đàn ông vừa dừng xe lại, lập tức báo cáo với Đường Diệc Diễm.
“Anh về công ty trướcđi!” Đường Diệc Diễm mở mắt ra, thản nhiên nói, kéo tôi. “Đi thôi, DuyệtDuyệt, về đến nhà rồi!”
Về nhà? Không rõ tạisao, tôi cảm thấy Đường Diệc Diễm như là cố ý nói như vậy , cố ý để người đànông kia nghe thấy, mà sau khi anh ta nghe được lời nói của Đường Diệc Diễm, sắcmặt chợt biến đổi, ánh mắt mất tự nhiên lóe ra.
Chẳng lẽ là…
“Không phải anh sắp xếpanh ta tới đón chúng ta sao?” Đi đến hàng lang, tôi nhịn không được tò mò hỏi.
“Có vấn đề gì sao?”Đường Diệc Diễm lãnh đạm, lấy chìa khóa mở cửa.
Đương nhiên là có vấnđề, nếu không phải anh, chỉ sợ cũng chỉ có một người quan tâm đến hành tung củachúng tôi như vậy, có lẽ là vị hôn thê của anh, Phác Mĩ Thiện! Vị hôn phu mấttích một tuần liền, cùng người phụ nữ khác vui vẻ đi du lịch, cô ấy khẳng địnhlà đã biết. Mà nếu là cô ấy phái người tới đón chúng tôi, như vậy đây là phảnứng của cô ấy, hoặc là “cảnh cáo”!
Đi vào trong phòng,tôi vẫn không ngừng lo lắng, nếu phán đoán của tôi không sai, vậy thì ĐườngDiệc Diễm không có lý do gì không biết, anh lại suy tính cái gì đây?
Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 4
Chương7 – Dự Cảm
“Mệt không?” Đường DiệcDiễm kéo tay tôi ngồi vào ghế sô pha. “Chân có đau lắm không?”
Tôi lắc đầu, bây giờđiều quan trọng nhất không phải cái này, mà là…“Diệc Diễm, thật ra em…”
“Không thấy mệt thậtsao?” Đường Diệc Diễm ngắt lời tôi, đột nhiên duỗi người ra một chút, chân nhẹnhàng nhấc lên, thân mình cúi xuống, đầu lập tức gối lên đùi tôi, mặt hướng vàobụng của tôi. “Anh dựa một chút, thân mình không có việc gì chứ?”
Tôi lắc đầu, cơ thể cũngngả về lưng ghế mềm mại, thả lỏng người, quên đi mọi thứ. Nếu như cái gì anhcũng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




