watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5984 Lượt

chút khôngche giấu sự yêu chiều, bàn tay ôn nhu mơn trớn hai má hồng nhuận của tôi, tôingượng ngùng hạ mi mắt, liếc nhìn người đàn ông Nhật Bản đang ngồi bênkia, ông ta chỉ nhìn tôi cười, tôi xấu hổ mấp máy miệng, ngửa đầu. “Người tađang nhìn kìa!”
“Ông ta nghe khônghiểu!” Đường Diệc Diễm thản nhiên nhún vai: “Sao nào, anh sủng người phụ nữ củaanh, có cái gì không đúng?”
Tôi không nói gì, thậtđúng là bừa bãi, nhưng anh là Đường Diệc Diễm không phải sao? Trong mắt chỉ cóngười đàn ông của tôi!
“Hai người nói xong rồisao?”
“À, còn có chút vấn đề!”
“Vậy à?” Còn chưa đồng ýư?
“Anh nói lúc xuống xe sẽcho ông ta một câu trả lời thuyết phục!”
Tôi nhíu mi, nhìn ĐườngDiệc Diễm nghiền ngẫm cười, xuống xe? Nếu được, trực tiếp đồng ý không phải ổnrồi sao, tại sao nhất định phải chờ tới lúc xuống xe?
Cuối cùng, xe vững vàngdừng lại ở bên ngoài khách sạn, Đường Diệc Diễm nắm tay tôi xuống xe, người đànông Nhật Bản kia thần sắc khẩn trương nhìn chúng tôi, giống như chờ đợi thờikhắc tuyên án của mình, khuôn mặt căng thẳng, trái lại, Đường Diệc Diễm vô cùngthoải mái tự nhiên.
Anh nhìn tôi một cái,nói với người đàn ông kia điều gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn tôi, khiến tôikhông hiểu ra làm sao. Một lúc lâu sau, người đàn ông kia bỗng nhiên kêu lên,dọa người ta nhảy dựng, ông ta mừng rỡ như điên, bắt tay với Đường Diệc Diễm,cuối cùng, lại nhìn về phía tôi, nhưng… cung kính cúi đầu chín mươi độ với tôi!
Trời ạ, tôi kinh háchkhông nhỏ, trốn phía sau Đường Diệc Diễm, người đàn ông này vẫn càng khôngngừng cúi đầu khom lưng với tôi, trên mặt là mừng như điên, ông ta đanglàm gì, tại sao bỗng nhiên lại có bộ dáng vô cùng cảm kích như vậy?
“Diệc Diễm!” Tôi xấu hổcầm lấy góc áo Đường Diệc Diễm, cầu cứu nhìn anh, người đàn ông kia lại cúi đầuđối với tôi.
Đường Diệc Diễm đầu tiênkhẽ cười, sau đó ôm tôi: “Anh nói với ông ta, bởi vì vợ tôi cho nói đây là mộthợp đồng kinh doanh tốt, cho nên tôi đồng ý!”
“Cái gì?” Chẳng tráchông ta… Tôi bừng tỉnh, thầm oán trừng mắt nhìn Đường Diệc Diễm đang ái muộicười. “Sao anh lại…”
“Không phải là em tò mòđàn ông Nhật Bản có theo chủ nghĩa Sô vanh hay không sao? Bây giờ đã biết rồichứ?” Đường Diệc Diễm đá lông nheo với tôi, biểu tình nghịch ngợm.
“Anh… thật sự rất ácliệt!” Tôi dán vào ngực anh.“Anh nói với ông ta là đừng cúi đầu nữa, mất mặtchết đi được!”
Nhìn tôi xấu hổ đỏ mặt,Đường Diệc Diễm cười đến càng thoải mái, sau đó nhìn chằm chằm tôi, mỉm cườinói vài câu với người đàn ông Nhật Bản kia, quả nhiên ông ta không cúi đầu nữa,trước khi đi vẫn còn cảm kích nhìn tôi, nói một câu, rồi mới xoay người lên xe.
Câu này tôi nghe hiểu.
“Chúc hai vị vĩnh viễnhạnh phúc!”
Hạnh phúc? Tôi ngẩng đầunhìn Đường Diệc Diễm, anh đang nhìn tôi đày nhu tình , tôi nghĩ, chúng tôi đãcó được hạnh phúc!
oOo
Đây là khách sạn du lịchnổi tiếng nhất ở Sapporo, Đường Diệc Diễm đem hành lý giao cho nhân viên đưađến phòng, rồi đưa tôi đến nhà hàng. Nơi này vô cùng xa xỉ, làm người ta táplưỡi, càng khó có thể ngờ là, Đường Diệc Diễm đến tận đây rồi mà vẫn muốn duytrì thói quen “cổ quái” của anh. Nhìn nhân viên khách sạn mang ra một bộ đồ ănmới, tôi bất đắc dĩ lắc đầu.
“Duyệt Duyệt, bây giờ emđang mang thai, không nên ăn linh tinh, muốn ăn gì nào?” Đường Diệc Diễm cầmthực đơn hỏi tôi, Nhật Bản là quốc gia có nhiều đồ ăn sống, hầu hết thức ăn hẳnlà không thích hợp với tôi.
“Em muốn ăn thịt xé xàokiểu Tứ Xuyên!” Tôi đột nhiên muốn ăn, sau khi mang thai, khẩu vị của tôi trở nênrất kỳ quái, có đôi khi mỗi thứ muốn ăn một chút, giống như lúc này, ở NhậtBản, tôi bỗng nhiên rất muốn ăn thịt xé xào kiểu Tứ Xuyên.
Đường Diệc Diễm ngẩnngười, có lẽ không ngờ tôi sẽ nói như vậy.
“Em… cũng không biết,chỉ là bỗng nhiên rất muốn ăn!” Tôi vô tội nhìn anh, thực ra suy cho cùng làcục cưng muốn ăn đấy chứ, hoặc có lẽ ở cùng với anh một thời gian dài, cũng họcđược kiểu thích gây khó dễ cho người khác giống anh.
Đường Diệc Diễm nhìn tôicười, khép thực đơn lại. “Không thành vấn đề!”
Thật sao? Tôi hoài nghi,nhà hàng có đầu bếp Trung Quốc?
Đường Diệc Diễm quay đầudặn người phục vụ, tôi lập tức thấy vẻ mặt ngượng nghịu của anh ta, nhưng vìvốn được huấn luyện chuyên nghiệp, cho nên anh ta vẫn gật đầu, tỏ vẻ trấn tĩnhđi về phía nhà bếp.
“Duyệt Duyệt, anh pháthiện, bây giờ em đã vượt qua anh rồi!” Đường Diệc Diễm nghiền ngẫm nhìn tôi,tôi đương nhiên biết anh nói cái gì, khiến cho đầu bếp gặp phiền toái sao? Tôichu miệng: “Là cục cưng của anh muốn ăn đấy chứ!”
“Ha ha ha!” Đường DiệcDiễm lần đầu tiên thoải mái cười như vậy, đến Nhật Bản, dường như tất cả phiềnnão đều biến mất.
“Chúng ta ngồi đây chờđầu bếp nấu “thịt xé xào kiểu Tứ Xuyên” đi!” Đáng giá chờ mong! Cuối cùng, đợi một lúc, người phục vụ đãđi ra, trên tay bưng một món ăn, theo sau là một người đàn ông, một thân đồngphục đầu bếp, trên đầu đội một chiếc mũ cao.
Đầu bếp bước đi lên phíatrước, bảo người phục vụ đặt đồ ăn lên bàn, rồi cung kính mở nắp ra. Một mùithơm toả ra, hương vị lại cảm thấy là lạ, rất thơm, nhưng không phải thịt xéxào kiểu Tứ Xuyên, nhìn kĩ thì giống nhưng cũng không hoàn toàn giống!
Tôi ngẩng đầu, tinhtường nhìn những giọt mồ hôi của người đầu bếp.
Ông ta kiếc nhìn tôi vàĐường Diệc Diễm, đứng thẳng thân mình, có lẽ đang bắt đầu giới thiệu thức ăn,tôi nghe không hiểu, nhưng lại thấy khoé miệng Đường Diệc Diễm bắt đầu nhịnkhông được mà cong lên, cuối cùng, anh không kìm được, cười thành tiếng, đầubếp xấu hổ đứng tại chỗ.
Đường Diệc Diễm nói vàicâu, hai người lập tức rời khỏi, tôi hoang mang nhìn anh, chờ anh giải thích.
“Nếm thử trước nhé?”Đường Diệc Diễm gắp một ít đến bên miệng tôi. Tôi nuốt xuống, ăn ngon, nhưngchắc chắn không phải là hương vị của thịt xé xào kiểu Tứ Xuyên, ít nhất cũngkhông phải thuần khiết!
“Người vừa rồi là đầubếp biết nấu đồ ăn Trung Quốc, nhưng ông ta chỉ học các món ăn Quảng Đông, móncay Tứ Xuyên không rõ lắm. Ông ta nói sau này nhất định sẽ bù lại, còn về mónnày, là họ nhìn công thức trên mạng mà nấu lại!” Đường Diệc Diễm phiên dịch mộtcách đơn giản cho tôi nghe. Tôi nghĩ đầu bếp không chỉ nói từng đó, nhìn ông tamới vừa rồi còn thao thao bất tuyệt, hơn một nửa còn có vẻ ngưỡng mộ ẩm thựcTrung Quốc không ít, món ăn làm từ nguyên liệu và gia vị gì, nhưng bản chất làvì lời nói của Đường Diệc Diễm, tôi cười ra tiếng, hoàn toàn có thể tưởng tượngđược họ ở trong bếp đã luống cuống tay chân như thế nào, đều là bởi vì mộtkhách hàng khó chơi, hơn nữa không thể đắc tội!
Thật sự, tôi dường nhưxấu xa hơn, trở nên giống người đàn ông bên cạnh, thích làm cho người ta xấumặt! Khoái trá vẫn chưa chấm dứt, vốn muốn đi dạo chợ đêm ở Sapporo, nhưngkhông may, mỏi mệt lại bắt đầu tìm đến với tôi.
Trở lại phòng, tôi vộivàng nằm lên giường, quá lười biếng, thậm chí không muốn di chuyển cả ngóntay. Mang thai thật sự rất vất vả, cảm giác ốm nghén về cơ bản đã trôi qua, kếtiếp, ngoài buồn ngủ, ăn nhiều, từng cơn đau ở xương sống thắt lưng lại theonhau mà đến, chân thường xuyên bị rút gân đến run lên!
“Duyệt Duyệt, tắm rửamột chút rồi hẵng ngủ!” Đường Diệc Diễm ngồi xuống bên người tôi, giường lõmxuống một chút. Mắt cá chân được anh nắm trong tay, nhẹ nhàng xoa cho tôi. “Hômnay vẫn bị rút gân sao?”
Tôi vùi mặt trong chăn,than nhẹ một tiếng, lắc đầu! Một lát sau,cảm giác thoải mái theo lòng bàn chânlan tràn khắp người.
“A, dễ chịu quá, còn bênkia nữa, ưm, chính là chỗ đó! A, ừm, đúng!” Ngay từ đầu tôi vẫn nhắm mắt lại,thoải mái kêu khẽ, một chút cũng không phát hiện giọng nói của mình có baonhiêu ái muội.
“Tắm rửa, đi ngủ!” ĐườngDiệc Diễm bỗng nhiên buông mắt cá chân của tôi ra, lực đạo có chút hơi mạnh,giọng khàn khàn.
Tôi quay đầu lại, khônghiểu sao bỗng nhiên anh lại như vậy, nhìn thấy vẻ mặt kìm nén của Đường DiệcDiễm, như thể chịu áp lực điều gì?
“Diệc Diễm!” Tôi gọianh, anh ngồi thẳng người, xoay lưng về phía tôi, tay nắm chặt, đặt ở mépgiường. Là tôi… chọc giận anh sao? Tôi hoang mang nhíu mi, tìm tòi trong đầutới nửa ngày, vẫn không phát hiện mình có hành động gì làm anh tức giận, haylà, anh hầu hạ tôi nên mới tức giận?
Sao trẻ con quá vậy?
Tôi ngồi dậy, từ phíasau ôm chặt anh. “Diệc Diễm…” Vẫn là thiếu gia lớn nhất, gần đây anh thật sự vìtôi mà thay đổi nhiều như vậy, nhưng tôi lại lập tức cảm giác được thân mìnhanh run lên.
“Diệc Diễm, anh làm saovậy?” Tay ôm cổ anh, bàn tay đặt trên ngựcanh, tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh, bèn quỳ ở sau người ôm anh.“Nếu không, em cũng giúp anh xoa bóp chân?” Cùng lắm thì tôi cũng giúp anh xoabóp chân, bồi thường trở lại!
Đường Diệc Diễm thở dài,kéo bàn tay tôi xuống phía dưới, rốt cuộc, tôi đã hiểu vì sao lại có vẻ mặt ẩnnhẫn, dưới tay là hạ thân nóng bỏng gắng gượng của anh.
Giọng nói đầy bất đắc dĩcủa Đường Diệc Diễm vang lên bên tai tôi: “Em nên… dịu dàng ở nơi này!”
“Đường Diệc Diễm!” Tôixấu hổ muốn rút tay về, hai má nóng bừng. Sau khi trở về, tuy rằng chúng tôicùng nằm chung một giường nhưng không

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT