watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5978 Lượt

kéo vào. Vì chị, em mới phải nằm trong phòng giải phẫu. Em muốnchị… muốn chị đối mặt như thế nào đây, như thế nào đây Qua Nhan!
“Duyệt Duyệt…” ĐườngDiệc Diễm ôm chặt tôi, nhưng trong lòng tôi tất cả đều là băng hàn, như thế nàocũng không thấy ấm áp, Qua Nhan không thể có chuyện gì được!
Những tiếng bước chândồn dập, Giang Minh đang đến gần, nặng nề thở dốc, trong mắt lộ ra vẻ bối rối,dần dần bước chậm lại.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắthung tợn.
“Là ngươi, tất cả đều dongươi!” Tôi hồng mắt hướng về phía hắn rít gào. “Tại sao ngươi lại độc ác nhưvậy? Tại sao?”
Giang minh không nói gì,chỉ bi thiết nhìn tôi. Cho dù không phải hắn cố ý, cho dù hắn cũng bị bất ngờ,hoặc là, hắn chính là hung thủ, làm hại Qua Nhan rơi vào tình cảnh như như bâygiờ. Hung thủ còn lại chính là tôi… Nếu không phải vì tôi, Qua Nhan sẽ không đitìm Đường Diệc Diễm xin giúp đỡ, thế mà chúng tôi… vẫn luôn miệng nói rằng phảibảo vệ con bé, bảo vệ cô em gái yêu thương nhất!
“Ngươi là thằng khốn,ngươi là thằng chẳng ra gì!” Tôi phẫn hận xông lên, hai tay hung hăng đánh tớitấp lên thân thể hắn, nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa.“Giang Minh, ngươikhông phải là người, tại sao lại làm như vậy, hung thủ!” Tôi gần như phát điênđánh hắn, không ngừng gầm rú, nước mắt trào ra. “Hung thủ, hung thủ!”
Giang Minh đờ đẫn để mặccho tôi đánh hắn, thân mình suy sụp dựa vào vách tường, bàn tay gắt gao nắmchặt, tôi vẫn không chịu dừng tay, tất cả mọi thù hận, tức tối, bi thống đềuphát tiết trên người hắn.
“Đủ rồi, Duyệt Duyệt…”Đường Diệc Diễm tiến lại ôm lấy tôi, kéo ra. “Duyệt Duyệt!”
“Ta hận ngươi, hậnngươi…” Giang Minh đang dựa vào tường bỗng nhiên nở nụ cười, buồn bã nhìn tôi.
“Đăng!” Đèn phòng giảiphẫu đột nhiên tắt, tất cả mọi người đều dừng lại, tôi tưởng như ngừng thở,quay đầu.
Một lúc lâu sau, cửa mở.Bác sĩ cuối cùng cũng đi ra, kéo khẩu trang xuống, ánh mắt, ánh mắt ý là… Vẻmặt đó, ánh mắt đó… Ba năm trước đây cũng là ánh mắt như vậy. Tiếc hận, bấtlực?
Không… Sẽ không… QuaNhan, không!
“Thực xin lỗi…mọi ngươihãy vào gặp mặt lần cuối cùng…”
“Không…” Bác sĩ thậm chícòn chưa nói hết câu, tôi đã xông lên, nắm lấy cánh tay ông ta. “Bác sĩ, khôngthể nào, không, cầu xin bác sĩ, xin bác sĩ hãy thử lại một lần nữa, không… Bácsĩ, tôi cầu xin bác sĩ!”
“Duyệt Duyệt…”
“Xin… xin bác sĩ… Con bémới có 16 tuổi!” Con bé vẫn còn trẻ như vậy, tương lai đang tốt đẹp như vậy!
“Cầu xin bác sĩ, cầu xinbác sĩ…”
“Không…” Tại sao, tạisao bắt tôi mất đi hết lần này đến lần khác, tại sao?
Đã muốn khóc không nổinữa, tôi vô lực giương khoé miệng lên, như thế nào cũng không thể phát ratiếng, đau đớn đến không thể hô hấp, Qua Nhan, Qua Nhan!
“Duyệt Duyệt, DuyệtDuyệt, em còn có anh!” Đường Diệc Diễm nhẹ nhàng nghiêng đầu tôi dựa vào vaianh. “Duyệt Duyệt… Anh vẫn luôn bên em!”
“Qua Nhan, Qua Nhan…”Tôi khàn cả giọng kêu, Qua Nhan, chị xin lỗi… Chị Duyệt Duyệt đã không thể bảovệ em, là chị đã hại chết em…
oOo
Qua Nhan… Tôi nằm ở trêngiường, không ăn không uống, đờ đẫn mở to mắt, nước mắt yên lặng rơi xuống. Tạisao lại đối với tôi tàn nhẫn như vậy? Mỗi lần… đều tuyệt tình cướp đi nhữngngười tôi quý trọng, tại sao chứ?
“Duyệt Duyệt…” ĐườngDiệc Diễm ngồi xuống bên người tôi. Anh đã ở cạnh tôi suốt một ngày một đêm, kểtừ khi từ bệnh viện trở về, anh một tấc cũng không rời khỏi tôi.
“Duyệt Duyệt…” Anh nắmlấy bàn tay tôi, đưa tới bên môi. “Duyệt Duyệt… Cố gắng ăn chút cháo đượckhông?”
Tôi vô lực nhắm mắt lại,nước mắt lại chảy xuống hai bên má.
“Duyệt Duyệt…” Bàn tayấm áp của anh giúp tôi

lau đi nước mắt, giọng anh khàn khàn: “Duyệt Duyệt, emcòn có anh… Còn cả… con của chúng ta nữa… em nhớ không?”
“Diệc Diễm…” Tôi khẽgọi, đau đỡn cuộn thân mình lại, Diệc Diễm ôm chầm lấy tôi. “Duyệt

Duyệt, vìcon, vì Qua Nhan, chắc hẳn cô ấy cũng muốn em được vui vẻ!”
“Cho nên phải đánh đổibằng mạng sống sao? Có phải những người đối tốt với em sẽ không bao giờ có kếtcục tốt đẹp? Tất cả đều bởi vì em, bởi vì em…” Còn chưa nói hết, tôi đã khôngthể phát ra bất cứ âm thanh nào nữa, run run dựa vào anh. “Diệc Diễm… Em là điềmxấu, những người tốt với em đều phải trả giá bằng tính mạng! Em là kẻ đầu sỏgây nên mọi chuyện!”
“Không phải, không phảinhư thế! Duyệt Duyệt, tất cả đều đã kết thúc, chúng ta sẽ hạnh phúc!”
“Duyệt Duyệt, chúng tanhất định sẽ hạnh phúc!”
oOo
Ba ngày sau, lễ tang củaQua Nhan được cử hành ở nhà tang lễ. Chỉ trong một ngày, tất cả các tờ báo hàngđầu của thành phố đều đồng loạt đưa tin tập đoàn Giang Nguyên đang lâm vào nguycơ, khẩn cấp tổ chức họp cổ đông. Tổng tài Giang Minh mất tích trở thành chủ đềnóng hổi để bàn tán.
Hôm nay, Giang Minh cũngkhông xuất hiện, từ ngày đó ở bệnh viện, hắn thậm chí ngay cả lần cuối cùngđược nhìn Qua Nhan cũng không gặp, cứ biến mất như vậy. Hiện tại… hắn nhất địnhrất đau khổ, rất tự trách!
Đáng lắm! Hắn cả đời đềuphải sống trong sự khiến trách của lương tâm, giống như tôi. Bởi vì đều dochúng tôi, đều do chúng tôi khiến Qua Nhan bị liên lụy, là chúng tôi đã hạichết con bé, chúng tôi… đã tự tay bóp chết sinh mệnh nhỏ nhoi của Qua Nhan, cảđời này, chúng tôi đều phải sống trong đau khổ!
“Bà tới đây làm gì?” Tôibỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc, Lí Hồng mặc một bộ trang phục màu đenxuất hiện ở linh đường. Tôi không khống chế nổi cảm xúc, lập tức kích động!
“Con bé cũng là do tôinuôi lớn, tôi đến nhìn con bé, thay mặt Giang Minh thắp một nén hương!” Lí Hồngthong dong tháo mắt kính, ánh mắt không che giấu nổi sự mỏi mệt.
“Hắn không xứng!”
“Tiểu Phi, Giang Minhcũng rất tự trách bản thân mình. Ngay cả chuyện của tập đoàn Giang Nguyên nócũng không thèm quản. Cái chết của Qua Nhan là một sự đả kích rất lớn đối vớinó!”
“Vậy thì thế nào? Hắntốt nhất là đi tự thú, nói là tất cả đều do hắn chủ mưu. Trừ khi hắn chết đi,nếu không cho dù ở trong tù hắn cũng sẽ không được an bình!”
“Tiểu Phi!” Sắc mặt LíHồng trầm xuống, tức giận đến cả người phát run, phẫn hận nhìn tôi.“Qua Nhan làtự đi tìm chết, trách được ai? Nói cho cùng, con bé còn không phải làm ngườichết thay cho kẻ khác…”
“Nơi này không chào đónbà, đi đi!” Tôi nhịn xuống, cố gắng không phát hỏa, không muốn khắc khẩu với bàta ở trước mặt bao nhiêu người.
“Diệp Sương Phi, QuaNhan như thế nào cũng coi như là con gái nuôi của tôi. Đừng tưởng rằng cô…”
“Lí nữ sĩ!” Một giọngnói lạnh lùng vang lên đánh gãy tiếng quát của Lí Hồng. Đường Diệc Diễm mộtthân âu phục đen, sau lưng anh còn có thêm vài người đàn ông nữa đi theo, tiếnvào linh đường. Lí Hồng co quắp liếc anh một cái, cổ họng ậm ừ, mang theo mặckính.
“Bận cả một ngày rồi,mệt không?” Đường Diệc Diễm đi đến bên người tôi, không thèm để ý đến sự tồntại của Lí Hồng, khẽ vuốt khuôn mặt mỏi mệt của tôi. Tôi lắc đầu, so với nhữnggì Qua Nhan đã làm cho tôi, thế này đâu có đáng gì? Tôi là một người chị thấtbại, vĩnh viễn đều thua thiệt những người quan tâm đến tôi.
“Lí nữ sĩ, nếu không cóviệc gì bà có thể đi được rồi! Tôi không muốn bà quấy rầy bạn gái của tôi!”
“Cậu!” Lí Hồng khôngnhịn được quẫn bách, lập tức đùa cợt liếc nhìn bụng của tôi. “Bạn gái? Nghe nóiĐường tổng tài cách đây không lâu vừa mới đính hôn. Tôi nghĩ, cậu trước tiênvẫn nên làm rõ, đứa trẻ trong bụng cô ấy có phải là của cậu không đã!”
“Bà…” Thân mình ĐườngDiệc Diễm cứng đờ, hận không thể giết chết Lí Hồng, trong mắt rực lên lửa giận.Lí Hồng hơi run run, lui về phía sau vài bước, tay nắm chặt túi xách, nhưng vẫnquật cường trừng mắt nhìn Đường Diệc Diễm.
“Bà đang muốn con traimình bị chết càng khó coi phải không?”
Lí Hồng biến sắc, cố tỏra trấn tĩnh: “Đường Diệc Diễm, đừng tưởng rằng bây giờ con trai tôi xảy ra rachút chuyện là cậu có thể muốn làm gì thì làm, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!”Trong mắt Lí Hồng có nhiều hoang mang, nhưng vẫn tỏ vẻ không có gì lo lắng.
“Vậy à? Vậy thì tốtthôi, gọi con trai bà đến đấu với tôi đi. Dù sao thì một trận đấu không có đốithủ rất không thú vị!” Đường Diệc Diễm đùa cợt, khuôn mặt của Lí Hồng trắngbệch, trừ bỏ cắn chặt răng, cũng không tìm được lý do phản bác.
“Không cần tôi phải tựmình tiễn khách đấy chứ!”
Lí Hồng phẫn hận liếctôi một cái: “Diệp Sương Phi, đừng tưởng rằng cô đi theo người đàn ông này làđã sung sướng!” Ném lại một câu ngoan độc, Lí Hồng tức giận xoay người rời đi.
Tôi nhìn Đường DiệcDiễm, vẻ căng thẳng trên mặt anh vẫn còn chưa rút đi, hung tợn nhìn theo bóngLí Hồng. Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, mấy ngày nay, anh đều an ủi,khuyên nhủ tôi, một chữ cũng không nhắc đến những ngày tôi bị giam lỏng ở chỗGiang Minh. Anh… có nghi ngờ tôi không? Dù sao tôi cũng ở đó lâu như vậy, tôi…có nên giải thích một chút hay không? Tôi quay đầu, nhìn ảnh chụp của Qua Nhantrên linh đường, một cỗ chua xót bỗng dâng lên trong lòng. Qua Nhan… mọi truyệnđã trở nên như vậy, chị còn xứng đáng để hưởng phúc sao?
Hai ngày sau tang lễ củaQua Nhan, tôi lại trở về ngôi nhà mới. Đường Diệc Diễm mỗi

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT