|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đại đứng bêncạnh Đường Diệc Diễm, trước mặt bao nhiêu người!
Tôi lặng lẽ đứng, hoàntoàn quên cả phản ứng, mặc cho Đường Diệc Diễm ôm tôi, mặc cho những ánh đèntrước mắt…
Tất cả… giống như cảnhtrong mơ!
“Diệc Diễm, sao anh cóthể…” Đi theo Đường Diệc Diễm từ trên đài xuống dưới, tôi vừa muốn mở miệng,phía xa đã thấy được Phác Mĩ Thiện đi về phía chúng tôi, ôn hòa cười, khóemiệng nhếch lên.
“Chúc mừng hai vị!” Vịhôn thê chúc phúc nghe như thế nào, như thế nào không được tự nhiên, chớ nói côấy vẫn là vị hôn thê đương nhiệm của Đường Diệc Diễm, vị hôn phu của mình côngkhai dẫn người phụ nữ khác xuất hiện trước mặt công chúng, chỉ sợ bây giờ cô ấycòn xấu hổ hơn rất nhiều khi còn đứng bên cạnh Đường Diệc Diễm với dáng vẻ caoquý, còn khó xử hơn cả Trương Tuyết Ngưng! Cho dù cô ấy muốn bảo trì dáng vẻđến thế nào, nhưng trên mặt vẫn che giấu không nổi sự quẫn bách, khó xử.
“Diệc Diễm, anh tùy tiệngiải trừ hôn ước của chúng ta, có phải hẳn là nên cùng Hàn thị thương lượng mộtchút hay không?” Phác Mĩ Thiện thong dong nói, ngẩng cao đầu, không thèm nhìntôi một cái, lời của cô ấy nói rất kỳ quái, hôn nhân của hai người cũng đề cậpđến Hàn thị, chỉ sợ cô ấy so với bất cứ ai đều rõ ràng hôn nhân của mình vàĐường Diệc Diễm đại biểu cho cái gì, bây giờ, thứ cô ấy có thể uy hiếp cũng chỉcó lợi ích của Đường thị, như vậy quả thực rất đáng buồn!
“Tôi không phải là ngườitùy tiện, tôi nghĩ cô sẽ hiểu được nhanh thôi!” Đường Diệc Diễm trả lời khôngchút lưu tình, nhìn sắc mặt Phác Mĩ Thiện ngày càng tệ, kéo tay của tôi,xẹt qua người cô ấy, không dừng lại dù chỉ một giây.
“Diệc Diễm!” Một đườngyên lặng theo anh đến bãi đỗ xe, tôi hiểu rằng mục đích của Đường Diệc Diễm đãđạt được, anh muốn tôi đứng bên cạnh ạnh, xuất hiện trước mặt mọi người, anhmuốn…
“Diệc Diễm, anh như vậy,tập đoàn điện tử Hàn thị sẽ…” Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để ý, là thật tâm,thật sự có thể nhẫn nại!
“Anh hiểu, nhưng anhkhông muốn em tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục!” Đường Diệc Diễm ngắt lờitôi, khẽ dừng một chút: “Em có biết, lúc em ở Nhật nói những lời kia, anh cảmthấy thế nào không?”
Nhật Bản? Lúc đó tôi chorằng đó là biểu hiện cho tình cảm chân thành nhất của tôi, anh lại nghĩ…
“Duyệt Duyệt, như vậy sẽchỉ làm anh cảm thấy mình khiến em chịu thiệt, em nói nguyện ý cùng người phụnữ khác chia sẻ anh, em thật sự yêu anh sao? Yêu anh, em không biết ghen à?Nhưng tại sao…?” Đường Diệc Diễm dừng bước, nhìn tôi, tay đặt trên đầu vaicủa tôi: “Em thật sự yêu anh sao?”
Anh nghĩ như vậy, tôinên nói gì, trong lòng Diệc Diễm vẫn còn băn khoăn đối với tôi, sai lầm, dâydưa, hiểu lầm, giãy dụa, khiến chúng tôi cho dù đã vượt qua tất cả, vẫn khôngthể tránh khỏi sự ngăn cách, nghi kỵ, tôi không ngờ mình thổ lộ tâm tình lạilàm anh có cảm giác như vậy!
Diệc Diễm…
“Em yêu anh, em thật sựyêu anh, em nói có thể cùng một người phụ nữ khác chia sẻ anh là minh chứng tốtnhất của em, thực ra em ghen tị, ghen tị đến phát điên, em không muốn có ngườiphụ nữ khác ở bên cạnh anh, em thậm chí thầm nghĩ anh chỉ có một mình em, thậtsự, Diệc Diễm, em không muốn anh nghĩ như vậy, em…” Diệc Diễm, bây giờ em thậtsự không thể rời khỏi anh, mặc kệ con đường phía trước gian nan thế nào, em đềuphải ở bên cạnh anh, em yêu anh!
Anh tại sao có thể nghĩnhư vậy, sao có thể!
“Duyệt Duyệt!” ĐườngDiệc Diễm nhìn tôi, gắt gao ôm lấy tôi: “Chúng ta kết hôn đi, anh không muốn cógì thay đổi, chúng ta kết hôn nhé, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc, hiệntại, không ai có thể ngăn cản chúng ta, nhận lời với anh đi!”
Diệc Diễm… Diệc Diễm,đời này, em sẽ chỉ là vợ của anh, chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian, emkhông sợ, mặc kệ như thế nào, em chỉ muốn ở bên cạnh anh!
Tôi ôm chặt Đường DiệcDiễm, không ngừng ở trong lòng anh gật đầu: “Diệc Diễm, chúng ta kết hôn đi!”Kết hôn!
“Thật chứ?” Đường DiệcDiễm dường như không ngờ rằng tôi sẽ dễ dàng nhận lời như vậy, dù sao một khắctrước tôi vẫn còn quá nhiều băn khoăn. Nhưng tôi hiểu, chúng tôi đã trải quanhiều chuyện, lãng phí nhiều thời gian như vậy, và người đàn ông xuất sắc nàycũng chỉ có lúc ở trước mặt tôi mới không khống chế được, anh vì tôi mà làm tấtcả mọi chuyện. Bắt gặp ánh mắt Đường Diệc Diễm nhìn tôi thoáng hiện lên vẻ kinhngạc, trái tim tôi bỗng thấy đau đớn, lúc này đây, tôi còn có thể làm thế nào,làm thế nào anh mới có thể hiểu được?
“Nếu anh không muốn, emcũng sẽ không từ bỏ ý định!” Tôi chu miệng, lấy tay chọc nhẹ lên ngựcĐường Diệc Diễm, buồn cười mím môi, như thế nào tôi cũng không muốn buông tay!
“Duyệt Duyệt!” ĐườngDiệc Diễm vui mừng bắt lấy tay của tôi, giọng nói bởi vì kích động mà run rẩy:“Duyệt Duyệt… Em…”
“Diệc Diễm… Cưới em đi,em không muốn… cùng người phụ nữ khác chia sẻ anh!” Trong lòng, một chút ítcũng không muốn cùng người phụ nữ khác có được anh, em… là của anh, anh cũngchỉ có thể là của em!
Năm năm, người đàn ôngnày cùng tôi khúc mắc bảy năm, liên tục bỏ lỡ, sau này, chúng ta sẽ đem thờigian mất mát bồi thường gấp bội!
Rốt cuộc… Không xa rờinhau!
“Nhưng em có một điềukiện?”
“Ngoài đổi ý ra, cái gìcũng được!” Bàn tay Đường Diệc Diễm bắt đầu không an phận tuần tra tới lui trênngười tôi!
“Thế nào… Có!” Tôi trốntránh, mặt đỏ bừng, đứt quãng nói: “Em chỉ muốn một hôn lễ nho nhỏ, không cầnquá phô trương tốn kém!” Lấy thân phận hiện tại của Đường Diệc Diễm, nếu là hônlễ của anh sẽ oanh động đến cỡ nào chứ, sẽ không hề kém đám cưới của ngôi sao,tôi lại không thích kiểu đó này, không thích những người đó. Thầm nghĩ… đượcngười thân chúc phúc cùng với người đàn ông tôi yêu thế là đủ!
“Không thành vấn đề!”Đường Diệc Diễm tới gần thân thể của tôi, đôi môi cực nóng bức thiết hôn lênmôi tôi. “Cái gì… cũng nghe theo em!”
“Diệc Diễm…”
Nhưng trên đời gió vẫnlùa tường, từ hôm cắt băng, giới truyền thông đã đánh hơi được mùi bất thường,thông minh như bọn họ, mấy ngày trước hôn lễ của chúng tôi, báo chí bốn phươngtám hướng đã tràn lan tin tức, không thể tránh khỏi.
“Tổng tài mới nhậm chứccủa tập đoàn Đường thị cưới mối tình đầu!”
“Phu nhân Đường thị lầnthứ ba đổi chủ, người phụ nữ thần bí cuối cùng cũng bước ra ánh sáng!”
“Tổng tài Đường thị bỏrơi vị hôn thê, sắp cưới người thứ ba!”
Thậm chí, còn có ngườinhảy ra kể nợ cũ, tiết lộ chuyện nhiều năm trước Đường Diệc Diễm đại náo quánbar, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ chứng minh năm đó tôi chính là “đầu sỏ” khiếnĐường Diệc Diễm tranh giành tình nhân, các tin tức không chính xác lại làm chongười ta dở khóc dở cười chiếm lĩnh toàn bộ trang nhất các tạp chí!
Cho nên, tôi thật sựkhông thích, không thích bị người ta biến thànhđối tượng để “nghiên cứu”!
Đường Diệc Diễm ôm tôitay lật xem báo chí, cười nhẹ.
“Anh còn cười được?” Tôihờn dỗi trừng anh một cái, báo chí hoàn toàn “tô điểm” cho tôi trở thành mộtngười vô cùng có sức hút quyến rũ công tử nhà giàu, thành “người phụ nữ kimcương”. Tôi không thể không bội phục “khả năng bóng gió” của các nhà báo!
“Xem kìa, còn có ngườiđưa tin em đã sinh đứa nhỏ, lại là sinh đôi? Còn có một đứa con gái ba tuổi?”Đường Diệc Diễm thật ra không tức giận, những tin tức này đã quá quen thuộc vớianh, bây giờ anh hoàn toàn bình tĩnh mà đối diện, coi như là một câu chuyệncười.
Anh cười vui vẻ, ôm tôi.“Duyệt Duyệt… Chúng ta cũng không thể khiến bọn họ thất vọng!” Nói xong, môianh cố ý chạm nhẹ lên tai tôi, hai bên tai tôi lập tức trở nên đỏ bừng, giờ màanh còn đùa được! “Đường Diệc Diễm!” Người ta buồn bực muốn chết, anh còn cótâm tư nói giỡn!
Từ hôm đó, tâm tìnhĐường Diệc Diễm trở nên dị thường hưng phấn, giống như chuyện gì đối với anhđều không quan trọng, ngay cả bình thường cũng thường xuyên tươi cười, tôikhông thể không tán thưởng một chút “quyền lực” của mình!
“Thiếu gia, tiểu thư!”
“Duyệt Duyệt!” Giọngquen thuộc, rõ ràng đến như vậy, tôi đang ở trong lòng Đường Diệc Diễm vội quayđầu lại.
“Ba, mẹ!” Đúng là ba mẹ!Đã lâu không găp, tôi kích động nhìn ba mẹ đang đứng cùng người giúp việc, mẹnhìn tôi với đôi mắt ngập nước, thân mình run run. Ba năm, ba năm rồichúng tôi chưa gặp!
“Mẹ! Ba!”
Tôi đứng lên, bổ nhàovào lòng hai người, hạnh phúc khóc, ôm mẹ, vẫn là cảm giác ấm áp như vậy, mộtchút cũng không thay đổi. “Mẹ…!”
Sau đó tôi mới biếtđược, hóa ra vài ngày trước khi tôi có ý định thông báo với ba mẹ, Đường DiệcDiễm đã giấu tôi liên lạc với ba mẹ trước, không biết anh dùng cách gì, mà ngaycả người luôn nghiêm nghị như ba tôi, dường như cũng đối với con rể rất là vừalòng. Ở trên mặt anh, tôi khó mà không nhìn thấy được sự vui sướng!
Mà lúc này, tôi giốngnhư một đứa trẻ, tham lam nằm trong vòng ôm của mẹ, làm nũng: “Mẹ…” Hiện tại,tôi vô cùng hạnh phúc, ba, mẹ, còn có người tôi yêu, và cả tiểu bảo bối sắpsinh của tôi, tôi… hạnh phúc như vậy, lại có chút sợ hãi sẽ mất đi!
Ông trời, hãy để tôitham lam một chút đi! Năm ngày sau, tôi rốt cuộc cũng đợi được đến ngày này,ngày tôi gả cho người đàn ông này. Hôn lễ của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




