watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5996 Lượt

Việt Phong…Anh có khỏe không?” Khỏe không? Nhiều năm như vậy rồi, khỏe không? Tôi chemiệng lại, kích động nhìn anh. Rốt cuộc cũng gặp được, từng vô số đêm muốn mơthấy anh.
“Tiểu Diệp… Trở về đi,em quên còn có ai đang chờ em sao?” Trên khuôn mặt Việt Phong lộ ra nét cười ấmáp. “Anh rất ổn… Ổn lắm… Tốt lắm… Tiểu Diệp, quên hết tất cả đi, quên mối thùcủa anh… Anh không trách em, thật sự không trách em!”
“Nhưng…” Nếu không vìtôi, anh sẽ không chết, không vì tôi, anh sẽ có cuộc sống vui vẻ, không vì tôi…
Sao tôi có thể quênđược, sao có thể quên! Áy náy đã sớm ép tôi tới không thở nổi, nhiều năm nhưvậy vẫn không thể tiêu tan. Tra tấn nhiều năm như vậy, sao có thể nói quên làquên!
“Việt Phong…”
“Tiểu Diệp… Giờ anh đangở thiên đường, anh ở thiên đường dõi theo em, chúc phúc cho em… Cho nên… Nhấtđịnh phải hạnh phúc!” Dần dần, khuôn mặt Việt Phong bắt đầu mơ hồ, cuối cùng,nụ cười của anh biến mất trước mặt tôi, thân mình anh cũng dần dần tan đi. Tôimuốn tiến lên, nhưng cơ thể lại bất động, chỉ có thể bất lực đứng đó, trơmắt nhìn Việt Phong tan biến.
“Việt Phong… ViệtPhong…”
“Tiểu Diệp… Nhất địnhphải hạnh phúc!”
…“Duyệt Duyệt… DuyệtDuyệt…” Ai không ngừng gọi tôi, bi thương như vậy, thống khổ như vậy. Chậm rãimở to mắt, đôi mắt ưu thương của Đường Diệc Diễm chợt sáng ngời, nắm taytôi run run. “Bà xã… Bà xã…” Mắt Đường Diệc Diễm sưng đỏ, anh đã khóc?
Ngốc quá, sao lại chorằng tôi sẽ chết chứ? Tôi suy yếu mấp máy môi, cố gắng muốn nắm chặt tay anh,nhưng thật sự là lực bất tòng tâm, chỉ có thể nhẹ nhàng mà gọi: “Ông xã…”
“Bác sĩ, bác sĩ!”
oOo
Tỉnh lại đã hai ngày,bác sĩ cũng nói tôi đang hồi phục, nhưng Đường Diệc Diễm lại cố chấp muốn tôi tĩnhdưỡng, thậm chí kinh khủng hơn là, anh không cho tôi đi đến phòng ấp thăm con.Tỉnh lại, y tá nói cho ta biết, tôi đã sinh được một em bé béo khỏe. Tôi muốnnhìn con, nhưng lại bị Đường Diệc Diễm ngăn cản. Đứa nhỏ cần mẹ chăm sóc, ĐườngDiệc Diễm cũng chỉ nói là anh đã sắp xếp, chính là cố ý bắt tôi nằm trêngiường.
Mặc dù không tìnhnguyện, tôi vẫn phải ngoan ngoãn nằm trên giường, tôi nghĩ thân thể khỏe mộtchút là có thể gặp con, con, giọt máu của tôi!
Lúc này, y tá cầm mộtmột bó hoa đi vào, thay nước cho bình hoa, cắm hoa. “Tiểu thư, tiên sinh thậtchu đáo, mỗi ngày đều gọi người đưa hoa tới!” Trong mắt cô ấy tràn đầyngưỡng mộ, nhìn bó hoa cười.
“Tiểu Lâm, cô có thể đưatôi đi thăm con không?” Tôi thật sự rất muốn gặp con. Tiểu Lâm nhất định biết ởnơi nào, hiện tại rất muốn xem nó có bộ dáng gì, nhất định rất đáng yêu!
“Nhưng, Đường tiên sinhđã dặn…” Y tá khó xử nhìn tôi… Một lát sau mới ấp úng nói: “Tiểu thư… Đườngtiên sinh thật sự đối với cô tốt lắm, nhưng đối với đứa nhỏ…”
Đứa nhỏ? Anh đối đứanhỏ như thế nào? Anh không phải rất thương yêu con sao? Tôi cả kinh, trựcgiác biết Tiểu Lâm nhất định biết cái gì.
“Tiểu Lâm, cô nói chotôi biết đi, rốt cuộc sao lại thế này?” Tôi chỉ là cảm thấy kỳ quái. Kỳ quáitại sao Đường Diệc Diễm không cho tôi đi thăm con.
“Tiểu thư… Lần đó cô mấtmáu nhiều, thiếu chút nữa đã mất mạng, Đường tiên sinh không thèm nhìn đứa nhỏ,mỗi ngày đều ở bên cạnh cô. Đứa nhỏ ngài ấy căn bản không quan tâm, lúc cô hônmê, ngài ấy thậm chí nói là không cần đứa nhỏ. Ngài ấy yêu cô, nhưng đứa nhỏthật đáng thương, ngoài chúng tôi chăm sóc, một người thân cũng không có!”Giọng nói của Tiểu Lâm đầy thổn thức, một mặt cảm động vì tình cảm của chồngtôi, mặt khác lại cảm thông cho con trai của tôi.
Thế nhưng anh… ĐườngDiệc Diễm, đó là con của chúng ta!
“Sao vậy?” Đường DiệcDiễm vừa vào cửa đã cảm giác được tôi khác thường, lo lắng đến bên người tôi,tôi chụp mạnh bàn tay của anh, ngẩng đầu, nước mắt tràn đầy hốc mắt. “ĐườngDiệc Diễm, sao anh có thể như vậy?” Nó là con của chúng ta, sao anh có thể nhẫntâm như vậy!
“Duyệt Duyệt…” ĐườngDiệc Diễm không rõ tại sao bỗng nhiên tôi lại như vậy, ngây dại nhìn tôi.
“Em muốn gặp con, emmuốn gặp con em…” Tôi liều mạng đánh vào ngực anh.“Nó còn nhỏ như vậy, sao anhcó thể đối với nó như vậy… Đáng giận… Đáng giận!” Tôi đã khóc hết hơi, ĐườngDiệc Diễm đau khổ ôm tôi. “Duyệt Duyệt…”
“Em muốn gặp con!”
“Được… Được… Gặp con!”
Cách một tấm kính phòngấp, tôi nhìn chiếc giường nhỏ và một đám trẻ con mới sinh bên trong, tất cả đềuđang nhắm mắt.
“Ở kia!” Đường Diệc Diễmchỉ sang một chiếc giường nhỏ, trên giường lộ ra một tấm thẻ đáng yêu, mặttrên viết “Đường Tinh Vũ”, một cái tên trong gia phả Đường gia!”
Tinh Vũ, con tôi. Nó rấtnhỏ, trên mặt vẫn còn nhiều nếp, lòng tôi đau đớn, nhìn qua tấm kính… Tinh Vũ,mẹ đến thăm con .
“Duyệt Duyệt… Thân thểcủa em…” Đường Diệc Diễm lo lắng đỡ tôi. Tôi tức giận nhìn anh: “Không cần locho em, anh đối đãi với con thế à!”
“Duyệt Duyệt…”
“Từ mai, em muốn ở bêncạnh Tinh Vũ!”
“Nhưng thân thể củaem…”
“Mặc kệ, cho dù anhkhông đồng ý, em vẫn sẽ làm như vậy, nó là con của chúng ta, sao có thể để nómột mình ở trong này!” Tôi lại liếc mắt nhìn Tinh Vũ, con còn nhỏ như vậy, nếusau này biết cha bởi vì mẹ mà từng muốn vứt bỏ nó, nó sẽ thương tâm nhiều lắm!
“Duyệt Duyệt…”
“Đường Diệc Diễm, nếuanh không cần đứa nhỏ, chúng ta lập tức ly hôn!”
“Diệp Sương Phi!” ĐườngDiệc Diễm rốt cuộc tức giận cầm lấy tay của tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Emnói lại lần nữa xem, sau này em còn nói như vậy, anh sẽ…”
“Sẽ thế nào…” Tôi ấm ứcđến đỏ mắt. “Ai, em thật đáng thương, sinh con xong đã bị chồng uy hiếp, concũng không được gặp…”
“Anh….” Đường Diệc Diễmđuối lí, bất đắc dĩ ôm tôi. “Được rồi, anh biết rồi… biết rồi…”
“Sao anh có thể đối xửvới con như vậy!”
“Được, được… là anh sai…anh sai!”
Ở bệnh viện tĩnh dưỡngba tuần, rốt cuộc tôi cũng ôm con gần đầy tháng về nhà. Trong nhà bởi vì cóthêm trẻ con mà náo nhiệt không ít, mọi người đều lộ vẻ vui sướng, thay phiênđến chơi với con. Tinh Vũ khiến mỗi người đều vui vẻ, ngoài… Tôi thật sự khôngrõ tại sao Đường Diệc Diễm lại đem chuyện không may của tôi trút lên người con,hơn nữa, tôi cũng không có việc gì, anh vẫn không muốn chăm sóc Tinh

Vũ, buộcanh ôm con, anh sẽ có vẻ mặt không tình nguyện. Mẹ đến thăm cháu vài lần, cóthể nhìn ra được, bà ấy rất vui vẻ, nhưng bà ấy và Diệc Diễm vẫn không nói gìvới nhau. Bây giờ tôi mới phát hiện, chồng mình thật sự không kinh doanh vớingười nhà, anh cố ý thu hẹp vòng tròn giữa tôi và anh, ngay cả con cũng khôngđược phép bước vào!
“Diệc Diễm, vài ngày nữacon đầy tháng, chúng ta mời mẹ đến đây, còn cả người thân của anh, mẹ em nóihai người ở bên Mỹ có một cuộc thi viết thư pháp, cha vào vòng chung kết, khôngthể bay về thăm cháu ngoại!”
Tôi luôn cố gắng để giảmbớt không khí căng thẳng giữa anh và những người thân trong gia đình, nhưngdường như không thực sự hiệu quả.
“Nếu

vậy, chúng ta đithăm ba mẹ, cơ thể em cũng hồi phục rồi, chúng ta coi như đi hưởng tuần trăngmật!” Đường Diệc Diễm buông tờ báo trong tay, ôm chầm lấy tôi. “Đem tên tiểu tửkia đưa cho ba mẹ, chúng ta đi hưởng tuần trăng mật!”
Hóa ra, anh lại có chủ ýnày, tôi lườm anh một cái. “Con còn chưa đầy tháng, sao ba mẹ có thể trôngđược?”
“Nó cần bao nhiêu ngườichăm sóc, anh đều có thể mời đến cho nó, riêng em không được. Em mỗi ngày đều ởcùng với nó!” Biểu tình của Đường Diệc Diễm giống như một người đang ghen, ăndấm chua với chính con của mình?
“Sớm biết như thế, sẽkhông sinh nó ra!” Vẻ mặt của anh không giống như nói giỡn.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu,xem ra, muốn Đường Diệc Diễm thay đổi cái nhìn, vẫn cần một ít thời gian. Tôibĩu môi: “Như vậy, em phải đi chuẩn bị công thức nấu ăn cho ngày đó!” Nói xong,tôi đứng lên, đi đến sân sau, con đang ở sân sau cùng mọi người chơi đùa, dùanh không cho đi!
“Duyệt Duyệt…” ĐườngDiệc Diễm đáng thương ở phía sau gọi tôi, tôi giả mắt điếc tai ngơ. Xú gia hỏa!Nhẹ nhàng phe phẩy chiếc nôi của con, con đang ngủ, bàn tay nhỏ bé nắm chặt,tôi ngọt ngào vuốt ve thân mình của con. Đây là bảo bối của tôi, tiểu bảo bốitôi mang thai mười tháng mới sinh ra… Rất đáng yêu, con tôi sau này nhất địnhsẽ là người đàn ông đẹp nhất thế giới…
Tinh Vũ… Khi nào thì conmới có thể goi mẹ đây?
“Bà xã!” Giọng nói u oáncủa Đường Diệc Diễm vang lên ở phía sau, bóng anh cao lớn tựa vào cạnh cửaphòng.
“Anh có thể đi, đừng nói,thằng bé vừa mới ngủ, chưa được một tiếng đâu!”
Tôi không xoayngười, phe phẩy nôi của con, nhìn mặt con đang say ngủ, ngây ngốc cười,cho đến khi Đường Diệc Diễm không kiên nhẫn trực tiếp lại gần ôm lấy thân thểcủa tôi. “Em trước hết cũng nên để cho chồng em ăn no đã!” Dứt lời, anh khôngtha kháng cự ôm tôi ra ngoài, mạnh mẽ đóng cửa phòng lại.
“Anh sẽ đánh thức con!”Tôi nhíu mi, ở trong lòng Đường Diệc Diễm.
“Bắt đầu với những điềutốt đẹp, đêm nay không được lại đây nhìn nó không ngừng nữa, vú Trương sẽ chămsóc nó!” Đã có vết xe đổ, Đường Diệc Diễm thông minh cảnh cáo tôi một phen.
Từ đó về sau, cuộc sốngcủa chúng tôi cơ bản là như thế này.
“Bà xã…” Trở về phòng,Đường

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT