watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5992 Lượt

cố nén khóc, gắt gaoôm lấy Đường Diệc Diễm. Vì cái gì, vì cái gì lại đụng phải hắn?
Việt Phong, Việt Phong,em rốt cuộc nên làm như thế nào đây?
“Sao không nói tiếng nàolại bỏ chạy đến đây?” Đường Diệc Diễm đỡ tôi ngồi vào trong xe, cài dây an toàncho tôi.“Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy, bà xã?”
Nhìn ánh mắt lo lắng củaĐường Diệc Diễm, tôi khẽ nhíu mày, người đàn ông kia… chẳng lẽ Đường Tỉ Lễ địnhmưu toan chuyện gì bất lợi cho Diệc Diễm?
“Diệc Diễm, lần trướcanh nói cậu và mợ ly hôn là thật sao?” Đường Tỉ Lễ nói phải rời khỏi đây làthật, hay là lấy lui vì tiến?
“Ừm, đại kháilà thế!” Đường Diệc Diễm chuyển mắt, phát động xe, chạy vào đường chính.“Hình như rất ầm ĩ!”
“Vậy… anh có nghe cậunói sẽ rời khỏi nơi này không?”
“Rời đi? Thế thì chưatừng nghe!” Đường Diệc Diễm liếc mắt nhìn tôi một cái: “Em… biết gì đó sao?”
“Em…” Tôi không biết cónên nói hay không, nếu bây giờ nói ra, Diệc Diễm sẽ nghĩ thế nào chứ! Anh sẽtrả thù Đường Tỉ Lễ ra sao, tính cách của Diệc Diễm có thù tất báo, nhất địnhsẽ… như vậy cô giáo…
“Linh…” Ngay lúc tôiđang do dự, di động Đường Diệc Diễm bỗng nhiên vang lên.
Nhận điện thoại, sắc mặtĐường Diệc Diễm có chút khó coi, lo lắng liếc tôi một cái, tôi khẩn trương nhìnanh, đã xảy ra chuyện gì sao? Dự cảm không tốt!
“Em không mở di độngsao? Đường Tinh Vũ không khoẻ, phát sốt rồi!” Ngắt điện thoại, Đường Diệc Diễmquay đầu nói với tôi.
Cái gì? Tôi hoảng hốt,nhất định là máy hết pin. “Tinh vũ!” Con, con tôi!
“Diệc Diễm, con…”Tôi gấpđến mức phát khóc, con còn nhỏ như vậy…
“Không sao đâu!” ĐườngDiệc Diễm vừa vuốt tay tôi vừa tăng tốc. “ Đã gọi cho bác sĩ riêng rồi!”
May là con chỉ bị cảmnhẹ, bác sĩ đã đến khám, cấp đơn thuốc rồi ra về. Nhưng con vẫn khóc nháo khôngthôi, lòng tôi cũng sắp nát, mắt thấy Tinh Vũ nháo khóc, thanh âm đã trở nênkhàn khàn.
“Tinh Vũ, Tinh Vũ!” Tôiđau lòng ôm con, không ngừng đi tới đi lui trong phòng, nước mắt cũng rơixuống.
Sao uống thuốc rồi màvẫn khóc dữ như vậy, con vẫn còn nhỏ, tại sao phải chịu bệnh tật như thế này!
Tinh Vũ!
“Duyệt Duyệt!” ĐườngDiệc Diễm đi đến bên người tôi, ngăn trở thân mình đang lo âu của tôi, anh ômtôi, nhẹ giọng an ủi.
“Diệc Diễm, tại sao TinhVũ vẫn còn khóc, không phải nói là không có việc gì sao? Con vẫn đang khóc?”Tôi gắt gao ôm con, không chịu buông tay.
“Ngốc ạ, con lập tức sẽtốt thôi, đã uống thuốc rồi không phải sao?” Đường Diệc Diễm đau lòng lau nướcmắt giúp tôi, dỗ dành tôi buông con ra, đặt con nằm trên chiếc giường nhỏ. Anhcùng tôi ngồi xuống một bên, tay ôm chặt tôi. Tôi tựa vào lòng anh, lo âu nhìncon, vài lần nhịn không được lại muốn ôm lấy thằng bé nhưng bị Đường Diệc Diễmngăn trở.
“Yên tâm, một lát nữa sẽkhông sao rồi!”
Chúng tôi canh giữ bêncon, thằng bé lúc này dường như đã thật sự tốt hơn, tiếng khóc cũng dần dầnngừng lại. Sau khi xác định con đã ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng thở ra, lại cố ýmuốn canh giữ bên người Tinh Vũ, không chịu rời đi. Đường Diệc Diễm đành bấtđắc dĩ phải cùng tôi ngồi ở đó.
“Diệc Diễm, con không cóviệc gì chứ?” Tôi vẫn không yên tâm hỏi lại, trong mắt lóe ra lo lắng.
“Không việc gì, em xemem kìa, mắt khóc đến sưng lên rồi!”
“Nhìn em như bây giờ,anh thật sự hối hận đã để em sinh ra thằng nhóc kia! Em hơi chút là rơi nướcmắt vì nó!”
“Diệc Diễm!”
“Anh nói rồi, không muốnđể em phải khóc, tiểu tử này lại luôn làm em rơi nước mắt!”
“Diệc Diễm, cục cưng làcon của anh!” Sao có thể nói như vậy chứ!
“Anh đương nhiên biết,nhưng anh càng đau lòng em, vốn tưởng rằng có con trai em sẽ vui vẻ, kết quảlại biến thành như vậy!”
“Diệc Diễm!” Em biết anhyêu em hơn tất cả, hiện tại em rất hạnh phúc, thật sự hạnh phúc, bởi vì có anh,có Tinh Vũ. Hai người đều chiếm cứ hết trái tim của em, rốt cuộc dung khôngđược ai khác. Nhưng mọi người đều như vậy, càng gần hạnh phúc lại càng cảm thấyhư ảo, càng sợ hãi sẽ có biến hóa!
“Duyệt Duyệt, anh làmtất cả đều là vì muốn em được vui vẻ!”
“Em biết, Diệc Diễm, embiết!” Tôi dựa vào anh. Em rất vui vẻ, ở bên cạnh anh thật sự rất vui vẻ!
“Đúng rồi… Sau này rangoài nhất định phải gọi điện thoại cho anh, còn nữa, phải bảo chú Lý đưa đi,đừng ra ngoài một mình, hứa với anh đi!” Đường Diệc Diễm bỗng nhiên làm ra vẻmặt nghiêm túc nói, biểu tình thực làm cho người ta bất an.
Nhưng sao… Tôi hoangmang ngẩng đầu, không rõ tại sao Đường Diệc Diễm bỗng nhiên nói như vậy, nhưngnhìn ánh mắt anh lóe ra, rõ ràng là không muốn nói rõ nguyên nhân. Tuy rằng khóhiểu, tôi vẫn gật gật đầu, không muốn làm cho anh lo lắng!
Chương12- Cấm Tình
“Vũ, con xem, cái này được không?” Tôi cầm lấymột món đồ trên kệ đùa với Tinh Vũ, con ở trong lòng tôi cười “hì hì” ,bàn tay mũm mĩm nghịch ngợm cầm lấy món đồ chơi trong tay tôi. Hôm nay, khó cócơ hội đưa Tinh Vũ ra ngoài, nhưng tôi vẫn không quên dặn trước với DiệcDiễm, lúc ra khỏi cửa, chú Lý vẫn đi theo chúng tôi. Tuy rằng không rõ tại saoDiệc Diễm phải phòng bị như vậy, nhưng ít nhất cũng không giống những ngườikhác, ra khỏi nhà là mang theo mười mấy người bảo vệ, thật đúng là khoa trương!
Đi dạo một lát, tôi muacho Tinh Vũ không ít đồ, thực ra vẫn hy vọng Diệc Diễm có thể cùng đi, một nhàba người chúng tôi đi dạo… Như vậy mới là hạnh phúc thực sự!
Nếu Diệc Diễm chỉ là mộtnhân viên văn phòng bình thường, như vậy… Chúng tôi có thể sẽ hạnh phúc hơn haykhông? Ha ha ha, tôi suy nghĩ cái gì vậy, con người không nên qúa tham lam,hiện tại, tôi không phải đã có hạnh phúc mà rất nhiều người mong muốn có đượchay sao? Tuy rằng… có chút bất an, nhưng… thời khắc vui vẻ vẫn rất nhiều, khôngphải sao?
Chú Lý đón lấy một đốnglớn “chiến lợi phẩm” trong tay tôi đặt vào trong xe, bởi vì còn muốn mua mộtchiếc xe cho trẻ con tập đi, chú Lý đã phải lắc đầu sau khi tiếp xúc với nhữngthứ công nghệ cao. Tôi ôm Tinh Vũ lên xe, vừa ngồi vào, chợt nghe thấynhững tiếng ồn ào cách đó không xa truyền đến. Tôi theo vị trí thanhâm phát ra nhìn lại, hình như có người đang tranh chấp gì đó. Vàimét trước xe của tôi, một cô gái vô cùng hung dữ, nổi giận đùng đùng túm lấy cổáo của một người đàn ông cao gầy, người kia đưa lưng về phía tôi, bóng dáng vôcùng quen thuộc, tôi nhíu mày, trong đầu có đến mấy chục đáp án, nhưng chỉlà nghĩ không ra ai…
Ngay khi tôicòn đang nghi hoặc, người đàn ông đó bỗng quay mặt lại, khuôn mặt kia hiệnra ngay trước mắt tôi một cách rõ ràng, mang theo bất đắc dĩ…
“Bộp” Tôi nghe đượcthanh âm thứ gì đó bị chặt đứt, thậm chí, tôi đã quên cả thở, nhìnkhuôn mặt phía trước, không thể tin được…
Là… Là…
Tôi ngạc nhiên, đặtcon trai mình xuống ghế, bước xuống xe, không có thời gian chơi đùa nữa, tôicòn không kịp nghe tiếng gọi của chú Lý, đã nhanh chóng chạy về phíatrước. Việt Phong, là Việt Phong! Khuôn mặt kia, bóng dáng kia, cảm giác quenthuộc kia, nhưng… Vì cái gì… Sao có thể!
Chẳng lẽ, anh khôngchết?
“Việt Phong!” Nhưng ngaykhi tôi muốn tới gần, người đàn ông đang tranh chấp cùng cô gái kia đã kéo vali thoát khỏi sự kiềm chế, bỏ chạy! Tôi nhịn không được gọi to, bước chân nhanhhơn để đuổi theo. Tại sao? Nếu là Trần Việt Phong, tại sao khi nhìn thấytôi lại bỏ chạy?
Không, rốt cuộc sao lạithế này, tôi nhất định phải biết rõ ràng! Bước chân của tôi nhanh hơn, nhưngđối phương lại chạy trốn càng nhanh, vì cái gì phải chạy, vì cái gì nhìn thấytôi phải chạy?
Không, rốt cuộc sao lạithế này, tôi nhất định phải biết rõ ràng! Tôi chạy thật nhanh để đuổitheo, nhưng đối phương trốn rất mau, vì cái gì muốn chạy, vì cái gì nhìn thấytôi lại muốn chạy?
“Việt Phong, ViệtPhong!” Tôi liều mạng đuổi theo phía sau, bất tri bất giác đi theo anh ta quẹovào một cái ngõ nhỏ.“Việt Phong…”
Người phía trước đangchạy bỗng nhiên ngừng lại, đứng tại chỗ nhìn tôi. Nhìn gần tôi mới phát hiện,hắn… không phải Việt Phong, nhiều nhất chỉ là bộ dạng giống nhau mà thôi, nhìnxa xa, đương nhiên không nhận ra sự khác biệt, nhưng cẩn thận xem xét, rõràng thấy khác, thần thái của hắn, bộ dáng, chỉ là tương tự mà thôi, hắn…
Người đàn ông kia nhìntôi, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, một cỗ dự cảm không yên, tôi vội vàng muốnquay lại chạy đi, nhưng đã muộn, sau lưng bỗng nhiên xuất hiện mấy ngườiđàn ông, đem đường lui duy nhất của tôi chặn lại.
Tôi rốt cuộc hiểu đượcvì sao trong mắt người đàn ông kia có ý cười!
Tôi sợ hãi lui về phíasau, cho đến khi lưng đụng vào tường, không thể lùi. Tôi từ từ di chuyển gầnhơn với đám người đó, một người không thể tưởng tượng đột ngột nổi xuất hiệntrước mặt tôi.
Đường Tỉ Lễ! Tôi kinhngạc nhìn người đàn ông đứng ở chính giữa, tất cả đều do hắn bày ra? Đều làhắn… Vì cái gì?
“Như thế nào, Đường phunhân, chúng ta lại gặp mặt!” Đường Tỉ Lễ hướng đến gần tôi, trong tay giữ mộtchiếc…DV* màu đen?
Hắn muốn làm gì, tôi sợhãi nhìn hắn, lại nhìn những người đang đứng xung quanh với vẻ mặt khôngcó ý tốt, bọn họ…
“Đường Lỉ Lễ, ông muốnlàm gì, ông không sợ tôi nói với cô giáo sao?” Tôi không ngừng lui về phía sau,mặc dù đã sớm không có đường lui.
“Nói? Tôi nghĩ qua ngàyhôm nay, cô sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời!” Đường Tỉ Lễ tuyên bố, hướng ánh mắtvề

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT