|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Diệc Diễm động tình ôm tôi, đặt tôi trên giường, giở trò, tôi thẹn thùngở trong lòng anh mấp máy. “Đừng… Diệc Diễm!” Vừa mới sinh xong, thân hình rấtxấu!
“Không được, anh đã nhịnlâu như vậy!”
Đường Diệc Diễm không đểý giãy dụa của tôi, nhẹ nhàng nâng thân thể của tôi lên, bàn tay tiến vào trongáo tôi, nụ hôn mềm nhẹ rơi trên ngực của tôi, nơi đó bởi vì mới sinh sảnmà lớn lên không ít, tôi khó nhịn khẽ dịch người. Ngay khi Đường Diệc Diễmmong muốn tiến vào, bỗng nhiên, tôi di chuyển thân mình. “Hình như Tinh Vũkhóc!” Nói xong, tôi hoàn toàn không để ý tới dục hỏa đốt trên người chồng,chạy đi ra ngoài.
“Diệp Sương phi!” Nửangày, sau khi ngây dại, Đường Diệc Diễm mới lấy lại tinh thần.
Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 6
Chương11 – Bất An
Mỗi một ngày qua đi,hạnh phúc và ngọt ngào đều tràn đầy lồng ngực, bởi vì chồng và con chính làtoàn bộ thế giới của tôi. Tôi dường như đã quên đi những nguy hiểm xung quanhmình. Có đôi khi tôi thậm chí còn tưởng rằng, có phải mọi thứ trước kia đều làhư ảo, tất cả mọi áp lực khó khăn so với hiện thực ngọt ngào lúc này, dù cóchịu khổ thêm nữa cũng vẫn đáng giá. Thực ra, sau khi Việt Phong mất, tôi đãtừng mong muốn được gặp lại anh trong mộng, nhưng một lần cũng không thể, vậymà khi sinh mệnh đang trong giờ khắc nguy cấp nhất, tôi đã gặp được anh.
“Nhất định phải hạnhphúc! Quên đi thù hận!” Tôi thật sự nên quên sao? Đường Tỉ Lễ thật sự có thểlàm cho cô giáo hạnh phúc sao?
Lễ đầy tháng của conkhông tổ chức phô trương, chỉ có một vài người thân thích của Đường gia đến, bamẹ cũng gọi điện thoại về, mọi người vây quanh bàn ăn cùng nhau dùng cơm. Tôinghĩ, không phải do lời tôi nói, đồng thời gặp nhau như vậy đối với đám ngườikia chính là cỡ nào bất khả tư nghị. Tôi nhớ rõ Đường Diệc Diễm đã từng giúptôi hình dung được quan hệ của người Đường gia, không có thân nhân, chỉ có đồngminh hoặc kẻ thù. Có lẽ, trong số họ vẫn còn có người đối với Đường thị như hổrình mồi, cũng có người vẫn đang nghĩ cách gài bẫy kẻ khác, nhưng… người mộtnhà, không phải nên ngồi cùng nhau ăn bữa cơm sao? Không biết có phải bởi vìkết hôn sinh con hay không, mà rất nhiều chuyện trước kia tôi cũng không muốntiếp tục so đo. Thậm chí là Giang Minh, người mà tôi vẫn không muốn đề cập đến,nếu gặp lại hắn, tôi còn thù hận, còn oán trách sao? Tôi cũng không biết!
Có lẽ là đã trải qua mộthồi sinh tử, nhìn con đang an ổn ngủ trong lòng mình, sự oán hận trong lòng lậptức bình tĩnh lại. Nếu mất đi tất cả, cho dù đứng ở chỗ cao nhất trên thế giannày, lại chiếm được cái gì đâu?
Ôm Đường Tinh Vũ từ hoaviên trở về, vừa vặn đụng phải một người. Tôi ngẩng đầu, là Đường Tỉ Lễ, vẻ mặthắn đầy bối rối, thần sắc khẩn trương liếc tôi một cái, phức tạp nhìn thoángqua, sau đó vội vàng tiêu sái rời đi.
Hắn như thế nào lại cóvẻ mặt này? Lúc mới đến, tôi nhớ rõ hắn vẫn còn cười khanh khách.
Ngay sau đó, tôi nhìnthấy Đường Diệc Diễm đi ra từ chỗ tối, trong nháy mắt, tôi dường như đã nhìnthấy điều gì đó trên mặt anh, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, anh đã cườicười đi đến bên cạnh tôi, nhẹ tay giúp tôi lau mồ hôi trên trán. “Bà xã, mệtchết rồi phải không!”
Tôi lắc đầu, trong lòngkhông hiểu sao lại tồn tại một trận gấp gáp, cảm giác bất an. “Anh vừa nói gìvới cậu thế?”
“Ừm!” Đường Diệc Diễmlần đầu tiên chủ động ôm con từ trong lòng tôi, bởi vì tôi thật sự có chút mệtmỏi. Tiểu tử này cũng không nhẹ.“Ông ấy nói với anh, có khả năng sẽ ly hôn vớimợ!”
Ly hôn? Vì cô giáo sao?Nhưng nhìn bộ dáng không chút quan tâm của Đường Diệc Diễm, trực giác của tôicho rằng sự việc không hề đơn giản như vậy.“Diệc Diễm… Em…”
“Duyệt Duyệt… Vào trongthôi! Nơi này gió lớn!” Không để tôi nói hết, Đường Diệc Diễm bèn ngắt lời, kéotay tôi đi về phía phòng khách, hiển nhiên là không muốn tiếp tục đề tài này.Tôi thở dài, cũng không hỏi lại. Đường Diệc Diễm không nói, ai có thể cưỡng cầuanh đây, có điều… hy vọng cảm giác bất an trong lòng chỉ là ảo giác. Tôi khôngmuốn cuộc sống hạnh phúc bỗng nhiên biến mất, không muốn!
Tôi nghĩ trực giác củatôi vẫn là đúng. Từ hôm đó về sau, tôi rõ ràng cảm giác được đã xảy ra chuyệngì đó, loại cảm giác này tựa như đang đặt gánh nặng trong lòng, làm cho ngườita không thở nổi.
Có một ngày, tôi nhậnđược điện thoại của cô giáo, vội vàng chạy tới điểm hẹn, cô giáo đã sớm ở quáncà phê đợi tôi.
“Cô giáo?” Tôi nhìnnhìn, phát hiện tinh thần của cô có vẻ cũng không tệ mới ngồi xuống. “Cô giáo,hôm nay cô tìm em là…” Điềm xấu dự cảm bao phủ trong đầu tôi.
“Không lâu nữa cô sẽ rờikhỏi nơi này…” Cô giáo như muốn nói lại thôi, liếc tôi một cái, trong mắt hiệnlên một tia ngượng ngùng, trên mặt khó nén vui sướng.
Vui sướng?
“Tiểu Phi, cô phải rờikhỏi thành phố này, cùng với anh ấy!” Cô giáo nắm chiếc cốc, ngón tay khẽ giậtgiật. “Vốn dĩ cô tưởng rằng cứ tiếp tục như vậy, nhưng anh ấy lại nói với cônguyện ý từ bỏ tất cả, từ bỏ công ty, cùng cô rời đi!” Bao gồm cả ly hôn? Đâylà sự thật? Hay là một âm mưu khác của Đường Tỉ Lễ?
Tôi lo lắng nhíu mi.Biểu tình của cô giáo lại tràn đầy hạnh phúc viên mãn, làm cho người ta khôngđành lòng đánh nát giấc mộng đẹp của cô. Nhưng cô ơi, cô có biết không? Hắn làhung thủ đã hại chết Việt Phong! Em biết phải xoá bỏ như thế nào đây?
“Tiểu Diệp, quên đi thùhận, quên đi tất cả!”
Trong đầu chợt vang lênmột giọng nói mơ hồ. Đây là thật sao? Việt Phong, là anh sao? Là anh đang bảoem quên sao? Buông tha cho Đường Tỉ Lễ, thành toàn cho hạnh phúc của cô giáo?
“Tiểu Phi! Tỉ Lễ đã nóicho cô biết, em và anh ấy từng có một chút khúc mắc, nếu thật là như vậy, cô hyvọng em có thể tha thứ cho anh ấy, bởi vì Việt Phong… Cô thật sự coi em nhưcháu gái của mình, cho nên…”
Một chút? Buồn cười,giết chết Việt Phong, bóp chết một sinh mệnh tuổi trẻ, vây mà còn gọi là mộtchút? Ân oán giữa chúng tôi đâu chỉ có chút ít. Cô giáo, cô chân thành như vậy,em sao có thể để cô mang trên mình sự đau xót và áy náy giống như em!
Tôi muốn nói rồi lạithôi. Mấy lần muốn kể rõ cho cô giáo tình hình thực tế, nhưng vẫn nói không nênlời. Cuối cùng, bằng nụ cười hạnh phúc của cô giáo, tôi thỏa hiệp, buông thatất cả, vĩnh viễn… vĩnh viễn chôn giấu trong lòng!
“Em hiểu… Cô giáo, chỉcần cô được hạnh phúc, cái gì… cái gì… cũng có thể… buông!” Tôi gần như phảisiết chặt hai tay khi nói những lời này. Cô giáo, cô có được hạnh phúc, em cáigì cũng có thể buông, bao gồm cả mối thù của Việt Phong, cho nên cô hãy cốgắng quý trọng niềm hạnh phúc này!
Đây là tâm nguyện củaem, cũng là lời chúc phúc của Việt Phong!
Cứ như vậy đi!
oOo
Không biết vì cái gì,bỗng nhiên thấy rất nhớ ông xã. Sau khi từ biệt cô giáo, tôi không quay về nhàmà trực tiếp đi tới Đường thị, cũng không hề gọi điện thoại báo trước cho DiệcDiễm, muốn dành cho anh một sự ngạc nhiên.
“Tổng tài phu nhân!”Tiến vào đại sảnh, tất cả nhân viên đều cung kính chào tôi, hiện tại đã muốn làxưa đâu bằng nay, được đãi ngộ cũng hiển nhiên trở nên khác trước. Chính là vẫncảm thấy không được tự nhiên, tôi luôn không thích cảm giác cao cao tại thượng,cho dù bây giờ tôi đã gả cho một người đàn ông xuất sắc như thế!
“Tổng tài phu nhân, cômuốn đi tìm Đường tổng sao? Đường tổng vừa mới đi ra bãi đỗ xe!” Một cô gái tỏra thông minh hảo tâm nhắc nhở tôi.
Đi ra ngoài? Có việcsao? Tôi cảm kích khẽ cúi đầu với cô ấy, định đi ra bãi đỗ xe xem thế nào. Cólẽ anh cũng đang chuẩn bị về nhà. Tôi vừa đi vừa lấy điện thoại di động ra, cúiđầu xem giờ hiển thị trên màn hình, không hề chú ý tới người đang đi tới. Anhta dường như đang vội nên cũng không để ý tới tôi, hai người chúng tôi vô tìnhđụng phải nhau!
“Thực xin lỗi!” Tôi lêntiếng, xoay người nhặt di động rơi trên nền đất. Ngẩng đầu, lại bởi vì ngườiđang đứng trước mặt mà ngây ngẩn cả người!
Là hắn… Là hắn! Vết sẹoxấu xí trên khóe mắt kia tôi vĩnh viễn cũng không quên được, đây là kẻ đã từngtuyên bố muốn đẩy tôi vào chỗ chết, là hung thủ giết Việt Phong!
Hắn dường như cũng đãnhận ra tôi, mắt phút chốc trợn lên, khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nhoáng mộtcái hắn đã kinh hoảng bỏ chạy!
Hung thủ, hung thủ! Tôimuốn hét lên thật to, sao hắn lại ở trong này, sao hắn lại xuất hiện vào thờiđiểm này? Tôi không nghĩ mình không thể đuổi theo hắn được, càng không nghĩ đếnviệc sức lực của chúng tôi cách nhau quá xa, trong đầu chỉ có một ý niệm duynhất, bắt lấy hắn, bắt lấy hắn!
Nhưng khi hắn thấy tôiđuổi theo lại chạy trốn nhanh hơn, thể lực tôi chống đỡ hết nổi, còn chưa kịpđuổi tới tiền sảnh của Đường thị đã thở hổn hển, hô hấp dồn dập. Tôi ngừng lại,há miệng thở dốc, cổ họng quay cuồng, cảm giác nóng nực, trơ mắt nhìn bóng dánghắn lẩn tiến vào một ngõ nhỏ, biến mất không thấy tăm hơi.
Không! Đáng giận!
“Bà xã!” Một chiếc xe đỗlại ngay bên cạnh tôi, Đường Diệc Diễm từ trên xe bước xuống, lo lắng đỡ lấythân mình lung lay như sắp đổ của tôi.
“Diệc Diễm!” Tôi bổ nhàovào lòng anh khóc rống. Tôi đã nhìn thấy hung thủ giết chết Việt Phong, hắn vẫnsống, sống đến tự do tự tại, hắn không hề gặp phải báo ứng!
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




