|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
phía mấy tên tay sai đang đứng bên cạnh. Mấy người đàn ông lập tức đitới, mặc cho tôi giãy dụa như thế nào vẫn gắt gao giữ chặt cánh tay tôi.
“Các người muốn làm gì,buông ra, buông!”
“Diệp Sương Phi, cô chớcó trách tôi, là do ông chồng tốt đẹp của cô bức tôi!” khuôn mặt Đường Tỉ Lễtrở nên dữ tợn, ngón tay hắn nhẹ nhàng nhấn. “Ba”, đèn flash lóe lên, tôinhìn thấy rõ hình ảnh mình đang giãy dụa trên màn hình.
Hắn muốn… Không… Không…Tôi lập tức đoán được điều hắn sắp sửa làm, không… Không, hắn nhất định điênrồi, điên rồi!
Đường Tỉ Lễ, Đường DiệcDiễm sẽ không bỏ qua cho ông, anh ấy sẽ giết ông!
“Ha ha ha, Diệp SươngPhi, chỉ cần có tiết mục phấn khích này trong tay tôi, tôi nghĩ người chồngthân ái của cô sẽ phải dè chừng! Muốn trách thì trách hắn không chịu buông thacho tôi. Tôi đã quyết định bỏ đi, tại sao hắn còn muốn đau khổ dây dưa!” ĐườngTỉ Lễ lời nói cuối cùng gần như biến thành rít gào, nổi giận đùng đùng trừngtôi. “Là hắn bức tôi, là hắn!” Nói xong, hắn hướng về những tên thủ hạ cònlại hô to: “Ra tay đi!”
“Không… Không cần,đừng…” Tôi ra sức giãy dụa, kêu thét. “Đường Tỉ Lễ, ông đối với tôi nhưvậy, ông sẽ hối hận, cứu mạng… Cứu mạng!”
“Cô rất ồn ào!” Đường TỉLễ vừa dùng DV quay tôi, vừa hướng về phía thủ hạ chỉ huy, một người đàn ôngnhanh chóng bịt kín miệng của tôi lại. “Ưm… ưm…”
“Tê!” Tiếng quần áo bịxé đột ngột vang lên, tôi cố gắng dùng hết sức phản kháng, nhưng sức lực củanhững người đàn ông này quá lớn. Không… đừng, súc sinh, súc sinh!
Những khuôn mặt đángkhinh ở trước mặt tôi chớp lên, ghê tởm, làm cho người ta buồn nôn.
Diệc Diễm, Diệc Diễm…
“Cởi quần áo của cô tara, động tác nhanh lên!” Đường Tỉ Lễ gần như đã lâm vào điên cuồng, dùng DVquay tôi, nở nụ cười điên dại. Hắn điên rồi, hắn điên rồi sao? Hắn nghĩ như vậylà có thể uy hiếp đến Đường Diệc Diễm sao? Như vậy, sẽ chỉ làm hắn chết khôngcó chỗ chôn.
“Ưm… ưm…”
“A…” Tôi giãy dụa, cắntay của người đàn ông đang che miệng tôi, hắn quát to một tiếng, thuận tay chotôi một bạt tai, đánh cho tôi hoa mắt chóng mặt.
“Không, xin ông, xinông… Buông tha tôi!” Tôi bất lực cầu xin Đường Tỉ Lễ, lệ rơi đầy mặt. “Thả tôiđi, hãy nghĩ đến cô giáo…”
“Câm miệng!” Đường Tỉ Lễcắt ngang lời cầu xin của tôi. “Diệp Sương Phi, ai bảo cô biết nhiều như vậy,ai bảo cô là vợ của Đường Diệc Diễm, điều này cô chỉ có thể trách chínhmình!”
“Không!” Đám súc sinhkia đã sắp cởi được áo của tôi, xé rách áo của tôi, bọn họ giống một đámbệnh hoạn tới gần tôi, ngăn chặn chân của tôi, giữ chặt tay tôi, quần cũng bịbọn họ cởi bỏ, một người đàn ông đã nhanh chóng cởi quần của mình ra…
“Không… Đừng…”
Diệc Diễm, Diệc Diễm!
Vào lúc hắn sắp sửa chenvào hai chân của tôi, tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, răng nanh gắt gao cắn đầulưỡi, tình nguyện chết, cũng không muốn sống nhục nhã như vậy!
“Ba!” Nhưng đúng lúcnày, đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của một người đàn ông,tôi nhanh chóng mở mắt ra, người đàn ông một giây trước còn hướng tôi quát tháogiờ đã đau đớn ôm đỉnh đầu, máu tươi đỏ sẫm từ trên thái dương hắn chảy xuống,nhìn thấy ghê người, mà đứng ở phía sau hắn lại là… Giang Minh!
“Giang Minh!” Tôi giốngnhư thấy được cứu tinh, giữa bốn phía hỗn loạn, bổ nhào vào trong lòng GiangMinh, không ngừng run run.“Giang Minh!”
“Chúng mày là lũ súcsinh!” Giang Minh ôm tôi, hướng tới những người đó rít gào. Sắc mặt Đường Tỉ Lễtrở nên dị thường khó coi, hung ác nhìn Giang Minh. “Giang Minh, giờ cậu đãkhông còn như xưa, cậu còn muốn một mình làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?”
“Đường Tỉ Lễ, ôngphải hiểu được, đối phó với ông, lấy năng lực hiện tại của tôi cũng thừa sức!”
“Ông dùng tiền đểthuê những người này, tôi cũng có thể dùng tiền sai bảo bọn họ!” Giang Minh nóixong nhìn về phía những người đó: “Người đàn ông này cho các người bao nhiêu,tôi sẽ trả gấp đôi!”
“Giang Minh!” Thấy tiền,mấy tên kia bắt đầu do dự, sắc mặt Đường Tỉ Lễ càng khó coi hơn, hắn rống lên,sau đó không cam lòng liếc tôi một cái: “Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằngcô có thể không coi ai ra gì, một ngày nào đó, cô cũng sẽ bị tên dã thú ĐườngDiệc Diễm kia cắn!” Nói xong bèn xoay người theo ngõ nhỏ đi ra ngoài, đám đôngvừa rồi chỉ nhìn nhau, Giang Minh lấy áo khoác trên người hắn khoác cho tôi.“Chúng ta đi!”
Giang Minh ôm tôi đi raphía ngoài, lúc xẹt qua những người đó, tôi thấy hắn nhìn bọn họ, hắn muốn…
Giang Minh đưa tôi vềchỗ hắn ở, một căn phòng không lớn, bài trí đơn giản. Sau khi Qua Nhan mất, hắnvẫn ở nơi này? Sám hối sao?
“Có thể cho tôi mượn mộtbộ quần áo không?” Tôi kéo áo khoác trên người, đem thân mình lui vào trong,xấu hổ mở miệng.
“Chị còn muốn gạt hắn?”
Tôi cúi đầu, không nóigì, cho Đường Diệc Diễm biết, người bị thương tổn sẽ không chỉ có Đường Tỉ Lễ.Đường Tỉ Lễ đáng giận, nhưng… Tôi không muốn liên lụy người vô tội, nếu DiệcDiễm biết… Tôi quả thực không thể tưởng tượng.
“Diệp Sương Phi, ngay cảchính chị cũng cảm thấy sợ hãi sao?” Giang Minh buồn cười lắc đầu, ngồi vào bêncạnh tôi. Đáng sợ? Đúng vậy, Đường Diệc Diễm đối với tôi gần như yêu vô cùngđộc đoán, có đôi khi sẽ làm tôi có cảm giác không thở nổi, tình yêu của anh tôikhông hề nghi ngờ, chỉ là… Anh sẽ liều lĩnh làm liên lụy đến người vô tội.
Đường Tỉ Lễ nói đúng,hắn bị dồn ép từng bước đến ngày hôm nay, hiển nhiên là do bản tính của hắn,nhưng phần lớn nhất định là do Đường Diệc Diễm bức bách, anh có thù tất báo.Nhưng, Đường Tỉ Lễ có nghĩ tới điều này không? Chiêu này của hắn không phải đẩyhắn vào con đường chết thì cũng chính là sự dày vò vô tận, nếu mưu kế kia củahắn thật sự thực hiện được, dùng để uy hiếp Đường Diệc Diễm thì điều này vĩnhviễn sẽ trở thành ác mộng của hắn!
“Diệp Sương Phi, giờ chịlại vì bảo vệ ai, chị vĩnh viễn sẽ không hiểu được, sự mềm lòng của chị hoàntoàn chỉ làm hại tới người chị muốn bảo vệ, đối với người khác mềm lòng là nhântừ, đối với địch mềm lòng chính là ngu xuẩn!”
“Giang Minh!” Tôi cắtngang lời nói của hắn, hiện tại nói điều này có ý nghĩa gì, muốn tôi như thếnào, phải đi gọi cho Đường Diệc Diễm để anh báo thù cho tôi sao? Biếnthành gà chó không yên ? Hiện tại tất cả trở thành như vậy, tôi không có tưcách trả thù bất kì ai, thậm chí là chuyện của Qua Nhan tôi cũng không thể chỉđổ thừa cho Giang Minh, chính bản thân tôi cũng là kẻ đồng lõa!
Giang Minh buồn bã nhìntôi, một lát sau, hắn chậm rãi đứng lên.“Chị chờ ở đây, tôi đi mua cho chị bộquần áo khác!” Thân mình thon dài của hắn đứng thẳng, phủ bóng lên khuôn mặtcủa tôi. Tôi không nhìn.
Sau khi Giang Minh rờiđi, tôi nhìn quanh bốn phía, nơi này thật sự rất nhỏ hẹp, bài trí đơngiản, toàn bộ có vẻ yên tĩnh, tiêu điều, không có sinh khí. Hắn vẫn ở nơi này,trốn tránh tất cả? Nếu hắn biết tập đoàn Giang Nguyên phá sản, trở thànhcông ty cổ phần của Đường thị, nói đúng hơn, tập đoàn Giang Nguyên bâygiờ đã thuộc về Đường thị !
Tuy rằng không mongmuốn, nhưng tôi không thể không thừa nhận, nếu lần này không gặp đượcGiang Minh, kết cục của tôi là không thể tưởng tượng nổi. Nhớ lại cảnh vừa rồi,thân thể của tôi nhịn không được mà run run, dạ dày từng cơn buồn nôn kéo đến.
Di động không biết đãrơi ở chỗ nào, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ dần hạ xuống, Diệc Diễm tìm khôngthấy tôi nhất định rất sốt ruột , còn cả Tinh Vũ nữa, có phải lại khóc nháo rồikhông? Chú Lý vẫn ở đó sao?
Ngay lúc tôi lo lắng bấtan, cửa bỗng mở ra, Giang Minh cầm một túi lớn trong tay đưa cho tôi, tôi yênlặng tiếp nhận, nhanh chóng đi vào phòng trong thay quần áo, thực vừa người,không rộng không chật!
Lúc đi ra, Giang Minh đãngồi trên sô pha , ánh mắt đang nhìn TV bỗng rời đi, nhìn về phía tôi.
“Hôm nay… Cám ơn cậu!” Hắnđã cứu tôi, tôi cũng nên nói lời cảm ơn này.
“Phải về bên chồng sao?”Giang Minh dựa lưng vào sô pha, biểu tình đùa cợt: “Hôn nhân rất hạnh phúc?Hạnh phúc khiến cho chị ngay cả mối thù của Trần Việt Phong cũng quên luônrồi à? Thậm chí Đường Tỉ Lễ đối với chị như vậy, còn định buông tha hắn, chịthật đúng là rộng lượng!”
Tôi mím môi, nhìn mặtGiang Minh như cười như không. “Giang Minh, cậu cảm thấy số người bị thương tổncòn chưa đủ nhiều sao? Chúng ta đã mất Qua Nhan, cậu mất đi tập đoàn GiangNguyên, còn muốn thương tổn bao nhiêu người vô tội nữa?” Quả thực, hiện tại tôiích kỷ, tham lam muốn bảo vệ cho hạnh phúc của mình, quên đi thù hận.
“Duyệt Duyệt, tất cả sẽkhông chấm dứt, sẽ không dễ dàng chấm dứt như vậy, cho dù tôi muốn, người chồngthân ái của chị cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, điều ấy chị so với bất kì ai đều rõràng nhất!”
Tôi do dự nhìn về phíahắn, không sai, hắn nói đúng, dục vọng trong lòng mỗi người, một khi bị mở ra,sẽ không ngừng mà đoạt lấy cho đến lúc chết, cho đến khi dục niệm khô kiệt.Đường Diệc Diễm cũng không ngoại lệ, huống hồ địa vị của anh hiện tạicũng không cho phép anh nhân từ, không chỉ Giang Minh, không chỉ người Đườnggia cùng anh có huyết mạch tương liên, còn rất nhiều người không biết tên, đềunhư hổ rình mồi nhìn chằm chằm khối “thịt béo”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




