watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5988 Lượt

khỏi thành phố tội ác này,rời khỏi người đàn ông ngoan độc kia!
Vừa nghĩ đến Đường DiệcDiễm, tôi lập tức cảm giác được một trận rét lạnh đến thấu xương. Sao hắn cóthể tàn nhẫn tuyệt tình như vậy, chẳng lẽ hắn một chút cũng không nghĩ tới việcsẽ có một ngày tôi biết tất cả? Chẳng lẽ hắn một chút cũng không nghĩ đến cảmgiác của tôi khi biết hết chân tướng?
Ông trời lại “nhân từ”đến mức để tôi giữa đường biết được hắn rốt cuộc phạm phải “chuyện tốt” nào!Hiện tại, trừ bỏ trốn tránh, tôi còn có thể làm được gì!
Tôi ngồi vào chỗ củamình, một đường xóc nảy, Tinh Vũ đã nặng nề ngủ trong lòng. Giúp con điều chỉnhmột tư thế thoải mái, tôi mở ví tiền ra, bên trong chỉ còn lại mấy tờ chiphiếu. Tiền trong ví phần lớn đều là Đường Diệc Diễm đưa cho tôi, chỉ cần dùngđến chúng, hắn có thể tra ra được tôi ở đâu. Ngoại trừ số chi phiếu kia cũngchỉ còn lại mấy ngàn, biết đi đâu đây? Trước tiên tìm một chỗ ở không thành vấnđề, nhưng nếu muốn chăm sóc tốt một đứa nhỏ, thật sự có chút khó khăn. Vừa rangoài, khó khăn lập tức xảy đến trước mặt, tôi thở dài, cho dù như vậy, tôicũng không thể bỏ cuộc. Phải rời đi, đúng vậy, cho dù con đường phía trước cóbao nhiêu gian nan!
Xe rốt cuộc cũng chuyểnbánh, tôi nhìn phong cảnh quen thuộc ngoài cửa sổ một lần nữa. Rời đi, đâykhông phải lần đầu tiên tôi rời khỏi nơi này, nhưng tôi hy vọng vĩnh viễn sẽkhông trở lại nữa, vĩnh viễn!
oOo
Kéo thân thể mệt mỏi trởlại phòng trọ. Còn chưa vào trong đã cảm giác được một hơi thở không tầmthường, sự bất an bao phủ trong lòng, sẽ không là… Tôi cả kinh, cho dù thân thểđang mỏi mệt, tôi vẫn chạy thật nhanh vào nhà. “Tinh Vũ!”
“Về rồi sao?” Chủ nhàđang ru Tinh Vũ ngủ, thấy tôi thất kinh chạy vào, hoang mang nhìn tôi.
Là ảo giác của tôi sao?Không có gì khác thường, tôi mới yên tâm thở hắt ra, xấu hổ cười cười với chủnhà, tiếp nhận cục cưng vừa ngủ, đau lòng nhìn con.
“Cám ơn chị, chịTrương!” Đã tới thành phố này một tháng, cũng chẳng quen biết ai, trong quá trìnhtìm phòng trọ, tôi quen với vị chủ nhà hảo tâm này. Người phụ nữ ấy là chịTrương, chồng mất sớm, con đang học đại học ở một thành phố khác, thấy chúngtôi cô nhi quả phụ đáng thương, chẳng những cho mẹ con tôi thuê phòng với giárẻ, còn giúp chăm sóc Tinh Vũ khi tôi đi làm.
“Đừng khách sáo, Tinh Vũvẫn cùng chị, không phải sao? Nhưng mà thật ra, em không cần phải vất vả nhưvậy!” Chị Trương nhẹ nhàng lắc đầu, thương hại nhìn tôi, ánh mắt của chị ấy làmtôi có chút bối rối. Cũng may chị ấy chưa từng hỏi tôi tại sao lại một mìnhmang theo con đến nơi này, bởi vì tôi không muốn lừa gạt chị ấy. Có lẽ đều làphụ nữ, đều có một vài nỗi khổ riêng, chị Trương cũng không nhẫn tâm ép hỏitôi. Chị vẫn tin tưởng để hai mẹ con tôi ở lại đây, cẩn thận chăm sóc chúng tôi!
“Chị Trương, em thật sựrất biết ơn chị!”
“Em gái ngốc, đừng cónói mấy câu như vậy. Sau này, chỉ cần em nguyện ý, chúng ta chính là người mộtnhà, mau đi rửa tay ăn cơm!”
Tôi cảm kích gật đầu, ômcon đi theo chị Trương vào nhà.
Lâu như vậy , Đường DiệcDiễm cũng không hề xuất hiện trước mặt chúng tôi, thần kinh căng thẳng cũng dầndịu đi không ít. Nhưng tôi sẽ không quên, ác ma kia thần thông quảng đại đếnthế nào, cho nên không thể ở một chỗ lâu được. Nhưng nhìn chị Trương, tôi lạikhông nhẫn tâm nói với chị rằng tôi muốn rời đi. Đúng, phải rời đi, nếu ở lâuĐường Diệc Diễm nhất định sẽ tìm thấy, không biết đến lúc đó hắn sẽ làm gì!
“Ăn nhiều một chút, nhìnem gầy như vậy kìa!” Chị Trương càng không ngừng gắp thức ăn cho tôi, nhưng tôivẫn không có nổi một chút cảm giác thèm ăn. Mỗi ngày, tôi cũng không ngừng làmviệc, khiến cho bản thân mỏi mệt, chỉ có như vậy, buổi tối, tôi mới có thể ngủ,mới không phải chịu sự dày vò của lương tâm.
Từ ngày đó về sau, liêntục suốt mấy hôm, tôi cả ngày lẫn đêm đều không ngủ được, hễ mở mắt ra là lạinhìn thấy khuôn mặt u oán của cô giáo và Qua Nhan. Tôi nhắm mắt lại, trong đầuvẫn không ngừng vang lên tiếng thét chói tai cùng tiếng khóc thê lương của haingười đó!
Sau đó, tôi mới pháthiện ra rằng, chỉ có làm cho mình mệt mỏi thì tôi mới không tiếp tục suy nghĩmiên man, mới có thể giải thoát, thân thể qua mỗi ngày cũng dần suy sụp. Tôikhông sợ, chết đối với tôi mà nói chính là sự giải thoát, nhưng tôi lại sợ TinhVũ không có ai chăm sóc, cục cưng… vẫn biến thành một sự ràng buộc, dứt bỏkhông được!
“Chị Trương…” Tôi muốnnói nhưng lại thôi, nhìn khuôn mặt thân thiết của chị, tôi vẫn không thể nóithành lời. Quên đi, rời đi vào lúc này, thứ nhất, sợ là cục cưng đi đường xócnảy nhiều quá sẽ không tốt cho cơ thể, hai là biết đi nơi nào tìm được ngườihiền hoà lương thiện như chị Trương đây? Có lẽ, Đường Diệc Diễm tìm không thấynơi này, thậm chí, hắn bỗng nhiên nghĩ thông suốt rồi, không đến tìm chúng tôinữa? Hy vọng này tuy là rất nhỏ, nhưng tôi vẫn không khỏi mong chờ một sự maymắn trong tâm tưởng!
“Nào, ăn nhiều một chút,đây…” Chị Trương lại tiếp tục gắp thức ăn cho tôi, khuôn mặt tươi cười trongsuốt!
Trong nôi, con cũng đãan ổn ngủ say, tôi thở dài, vẫn là… Vẫn là tạm thời ở đây vậy! Có lẽ không cầnlo lắng, có lẽ mọi việc sẽ không nghiêm trọng như tôi nghĩ!
Tôi quay đầu, ngơ ngácnhìn con. Tinh Vũ, mẹ thực sự mong chờ con mau khôn lớn, mẹ rất sợ, sợ sẽ mấtđi con, sợ nhìn thấy người đó, nhìn thấy cha con!
Những tháng ngày bìnhthản cùng với cảm giác lo lắng không yên chậm rãi qua đi. Đã một tháng, sựphòng bị của tôi gần như đã thả lỏng, có lẽ Đường Diệc Diễm ở thành phố kia vốndĩ không có gì là không làm được. Nhưng ở đây, thế lực của hắn căn bản là khôngthể chạm đến, cũng có thể, hiện tại Giang Minh đang làm cho hắn ứng phó khôngnổi, còn cả vị hôn thê trước đây của hắn nữa, người bị hắn lợi dụng sau đó liềnmột cước dứt bỏ. Cho nên, chúng tôi có phải sẽ có những ngày an bình hay không?
Cuộc sống bây giờ khôngphải rất giàu có, mỗi ngày cơ bản chính là ở trong nhà, rồi đến công ty làmviệc, Nhưng cho dù không bằng cuộc sống cơm no áo ấm trước kia, những ngàytháng vui vẻ như lúc này, hết giờ làm lại trở về nhà, đùa nghịch cùng con, tròchuyện với chị Trương, dọn dẹp nhà cửa cũng dần trôi qua. Trừ những cơn ác mộngvào nửa đêm, tất cả đúng ra mà nói vẫn rất tốt. Cho nên, có đôi khi tôi thật sựsợ thời khắc màn đêm buông xuống, thường thường vẫn là mở to mắt đến tận lúcbình minh, thật sự là không thể quên được, không thể!
Chương16 -Bất đắc dĩ
Hôm nay là ngày lĩnhlương, tôi mua đồ ăn ngon hơn, tâm tình vui vẻ trở về nhà , xa xa chợt nghethấy tiếng khóc “ô ô”, có phải Tinh Vũ hay không, tôi sợ tới mức chạy ngay vàotrong nhà, chị Trương đang vừa nghe điện thoại vừa khóc, còn con ở trong nôingủ. Tôi nhẹ nhõm thở ra, sau đó nhìn về phía chị Trương, nhíu mi: “ChịTrương!”
“Tiểu Phi…” Chị Trươnglúc này hình như đang nói chuyện điện thoại, hai mắt đẫm lệ nhìn tôi: “TiểuPhi!”
Ôm thân mình run run củachị Trương, tôi không biết làm thế nào để trấn an cảm xúc của chị ấy, đã xảy rachuyện gì?
“Chị Trương, xảy rachuyện gì vậy?”
“Là… Là con củachị… Con của chị ở trường đã xảy ra chuyện!” Chị Trương nức nở. “Vừa rồi, chủnhiệm lớp của nó gọi điện thoại cho chị, nói… nói con chị ở trường học té xỉu,kết quả… Kết quả kiểm tra… Là… Là… Bệnh máu trắng!” Lúc chị Trương nói xong lờicuối cùng đã hoàn toàn khóc không thành tiếng.
Bệnh máu trắng! Đầu óccủa tôi choáng váng, ung thư!
Tại sao… tại sao chuyệnđáng sợ như vậy lại xảy ra trong gia đình của người phụ nữ hiền lành này!
“Chị Trương!”
“Làm sao bây giờ, Tiểuphi, chị chỉ có đứa con này, ba nó mất sớm, chị vất vả lắm mới nuôi nó lớnkhôn… Dũng Sĩ của chị, nó xuất sắc như vậy… Tiền đồ… Tiền đồ của nó…”
“Chị Trương, không nêngấp!” Tôi gắt gao ôm chị ấy, bệnh máu trắng! Phải làm sao bây giờ, làm sao bâygiờ? Gia đình chị Trương làm sao có thể tri trả tiền thuốc men đắt như vậy!
Còn tôi… Tôi có năng lựcgì giúp chị ấy, báo đáp chị ấy đây…
“Tiểu Phi!” Nghe chịTrương khóc đến tê tâm liệt phế, trái tim của tôi như bị bóp chặt, hiện tại…hiện tại… chỉ có hắn có thể cứu con của chị Trương, nhưng… Tôi trăm phươngnghìn kế thoát đi, mà giờ…. phải trở về sao? Trở về cái lồng đó?
“Dũng Sĩ, con tôi, banó, em thực xin lỗi anh !”
“…”
“Chị Trương, chị ở chỗnày chờ em một lát!” Tôi đỡ chị ấy ngồi xuống, đi đến chỗ để điện thoại, đứngthật lâu, cuối cùng, tôi cầm lấy điện thoại, vừa muốn bấm một dãy số, lại nghethấy ngoài cửa vang lên tiếng ô tô, trực giác cho tôi biết… chuyện tôi lo lắngđã xảy ra, nhưng lần này điều đó không quan trọng, dù sao, không phải tôi cũngđang muốn tìm hắn sao?
Đặt điện thoại xuống,tôi nhếch miệng, bình tĩnh xốc bức màn ở cửa lên, bước ra sân, quả nhiên nhìnthấy một bóng người cao lớn từ trong chiếc xe đỗ ngoài cổng đi ra.
“Duyệt Duyệt!” ĐườngDiệc Diễm giương mắt, vừa vặn nhìn thấy tôi đứng trước mặt hắn, khẽ cất tiếng:“Về nhà!”
Đúng vậy, “vềnhà!” Tôi về nhà, trở về nhà giam, ngoan ngoãn trở về cùng Đường DiệcDiễm, điều kiện là tôi muốn hắn giúp con của chị Trương tìm được tủy thích hợp,phụ trách tất cả chi phí

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT