|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
điều trị, điều này đối với hắn mà nói đương nhiên làviệc nhỏ. Chị Trương kinh ngạc nhìn tôi ngồi vào trong xe, tôi nói với chị ấy,sẽ có người đến giúp chị ấy, chị ấy tuy rằng nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn vẫy tayvới tôi: “Hẹn gặp lại!”
Gặp lại? Còn có cơhội sao? Tôi phiền muộn nhìn ngôi nhà nhỏ nơi tôi đã ở hai tháng, cuối cùng,vẫn phải theo ác ma trở về!
Đường Diệc Diễm gắt gaonắm chặt tay tôi, tôi không nói gì, hắn cũng không giải thích, giải thích gìđây? Tôi đều biết hết, còn có cái gì mà giải thích? Tất cả điều này đều là dohắn làm, hắn còn có thể trốn tránh sao?
Tôi cười lạnh, khôngthèm liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm một cái, từ lúc xe khởi động cho đến lúcchạy về thành phố tội lỗi ấy, tôi không hề nói chuyện, cũngkhông nhìn hắn. Xe dừng, tôi ôm con đi thẳng vào nhà, Đường Diệc Diễm cũngkhông lên tiếng, chỉ đi theo ở phía sau, với hắn mà nói, tôi trở về là tốt rồi,về phần xa cách giữa chúng tôi, ai lại để ý?
“Chuyện anh đã hứa vớitôi, nhất định phải làm được!” Đặt con vào nôi, vú Trương tiếp nhận, dỗ con đivào giấc ngủ, vì chị Trương, tôi liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm đang tựa ở cửa,dặn dò thêm lần nữa, thật sự là muốn báo đáp chị ấy, vĩnh viễn cũng giống nhưdệt hoa trên gấm, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
“Anh nói được sẽ làmđược!” Hắn là như vậy, không chút lưu tình nói được thì nhất định làm được!
Lúc Đường Diệc Diễm trảlời tôi, hắn có chút đăm chiêu, lặng lẽ nắm tay tôi kéo về phía phòng ngủ, tôiim lặng đi theo, không phản kháng, mà có thể phản kháng sao?
Trở lại phòng, ĐườngDiệc Diễm kéo tôi ngồi xuống giường, nhìn tôi, bàn tay nhẹ vuốt ve hai má củatôi, một lúc lâu sau, hắn thở dài, buông tay.
Hắn đứng dậy, đi vàophòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước ào ào. “Đi tắm rửa một chút trước đã,anh sẽ gọi người làm mấy món em thích ăn!”
Tôi cũng đứng dậy, yênlặng đi về phía phòng tắm, không nhìn hắn, chỉ lúc xẹt qua thân mình hắn, tôinói nhanh: “Ăn cái gì cũng như nhau!” Như vậy, cuộc sống còn có gì đáng nói!
Đường Diệc Diễm nghe tôinói, vội nắm chặt tay của tôi, vòng ra sau lưng tôi. Khuôn mặt Đường Diệc Diễmnhìn nghiêng mặt có vẻ cô đơn, lát sau, giọng hắn mang theo bất đắc dĩ vanglên: “Em… không thể quên đi sao?”
Quên? Quên hắn tàn nhẫncỡ nào, tuyệt tình cỡ nào ư?
“Anh không thấy bănkhoăn à? Không biết áy náy sao?” Một chút cũng không có, tuy rằng họ không cóquan hệ gì với hắn, nhưng cũng là hai sinh mệnh vô tội vì hắn mà chết!
“Tình yêu sẽ biến conngười thành kẻ điên!” Cho nên, hắn muốn giành được tình yêu của tôi, thì sẽ hạichết người thân bên cạnh tôi?
“Đường Diệc Diễm!” Tôiphẫn hận hất tay hắn ra. “Anh lấy tôi làm cái cớ, không thấy quá gượng ép à?Anh đem tranh đấu của anh áp đặt lên người tôi, anh cảm thấy tôi còn chưađủ áy náy phải không? Anh thật tàn nhẫn!”
“Duyệt Duyệt!”
“Đừng gọi tôi như vậy,anh làm tôi ghê tởm! Anh mới là người không có trái tim, anh thương tổn ngườikhác cũng không cảm thấy áy náy sao?” Tôi giận dữ rít gào với hắn, máu lạnh!
“Không, ngoài em ra,không ai có thể làm anh áy náy!” Lúc này mà hắn vẫn còn nói như vậy!
“Vậy anh biết rõ tôi sẽbị tổn thương, anh còn làm thế, ông của anh nói đúng, anh căn bản chính là mộtdã thú!”
“Diệp Sương Phi!” ĐườngDiệc Diễm siết chặt tay tôi, tôi giãy dụa, hắn lại gắt gao ôm lấy tôi. “Ai cũngcó thể trách anh, nhưng chỉ có em là không thể!”
“Tôi càng muốn! Anh làma quỷ máu lạnh!” Ác ma!
“Vết thương đau đớn nhấtkhông thể nhìn thấy từ bên ngoài, em biết trong lòng anh không đau đớn sao? Cóthể sao? Anh chỉ là muốn em luôn luôn ở bên cạnh anh, đó đều là bất đắc dĩ!”
“Bất đắc dĩ, anh giếthại người khác mà còn nói đó là bất đắc dĩ? Qua Nhan mới có 16 tuổi, anh dựavào cái gì mà phán tội chết cho con bé, còn cô giáo thì sao? Cô giáo đã làm saicái gì?”
“Vậy anh là cái gì? Anhcòn không phải lần lượt coi tôi như công cụ, chỉ đổ thừa cô giáo là người phụnữ của cậu anh!” Cho nên, hắn đã lợi dụng cô giáo để đả kích Đường Tỉ Lễ!
“Anh đã nắm giữ Đườngthị, Đường Tỉ Lễ căn bản không thể uy hiếp đến anh! Anh còn tàn nhẫn như vậy?”Đuổi tận giết tuyệt, Đường Tỉ Lễ vẫn không thấy xuất hiện, có phải là doĐường Diệc Diễm hay không, ai cũng biết!
“Đúng, nhưng ai bảo hắnmuốn ám sát anh, ai bảo hắn dám đối xử với em như vậy, ai bảo hắn ngay từ đầudùng Trần Việt Phong đến đối phó anh!” Đường Diệc Diễm cũng rống lên.
Tôi ngẩn ngơ, hắn… đềubiết, biết Đường Tỉ Lễ làm tất cả, cho nên hắn mới trả thù, ngày đó… ngày đó ởbãi đỗ xe, tôi đã nhìn thấy hung thủ cũng là đi gặp hắn, ngày đó nhìn thấyĐường Tỉ Lễ sắc mặt khó coi như vậy, là hắn nói gì đó với Đường Tỉ Lễ, ông tamới có thể sợ hãi đến thế!
Cho nên, chuyện của tôi,Đường Tỉ Lễ muốn quay phim tôi cũng là do Đường Diệc Diễm lần nữa bức bách màra, vì tự bảo vệ mình?Cuốn băng kia chỉ là cái cớ để Đường Diệc Diễm đối phóvới Đường Tỉ Lễ. Ngay từ đầu, hắn đã hạ quyết tâm muốn trả thù Đường Tỉ Lễ!
“Ác ma, ác ma! A!” ĐườngDiệc Diễm nhanh chóng ngăn chặn miệng tôi, tôi liều mạng né tránh, khôngmuốn hắn gần tôi thêm chút nào nữa, không muốn hắn nhìn thấy tôi!
“A!” Đường Diệc Diễmnhanh chóng đẩy tôi ra, khóe môi bị tôi cắn nát. “Diệp Sương Phi!”
“Anh cút ngay! Cútngay!” Tôi thuận tay nắm gì đó bên người ném về phía hắn.
“Em khá lắm! Định mặc kệngười phụ nữ kia và con của cô ta phải không?” Ngăn không được tôi, Đường DiệcDiễm rõ ràng biết hắn có lợi thế… Uy hiếp!
Quả nhiên, tôi ngừngtay. Chị Trương! Đúng vậy, hiện giờ, con của chị Trương chỉ có thể dựa vào sựhỗ trợ của Đường Diệc Diễm! Tôi cắn chặt răng, buông đồ trong tay xuống.
“Bỉ ổi!”
Đường Diệc Diễm nhìntôi, chậm rãi thong thả bước đến bên cạnh tôi, tôi trừng hắn, áp lực đauđớn và phẫn hận trong lòng.
Đường Diệc Diễm yên lặngôm chặt tôi, run run, nhưng gắt gao.
Tôi nhắm mắt lại, ĐườngDiệc Diễm, tại sao, thứ anh đem lại cho tôi vĩnh viễn chỉ có thương tổn nhiềuhơn, chứ không phải hạnh phúc!
Vẫn phải trở lại, vẫn vềtới địa ngục! Điều đáng mừng là một tháng sau, chị Trương gọi điện thoại chotôi, nói cho tôi biết con chị ấy đã tìm được tủy thích hợp, cảm ơn tôi và ĐườngDiệc Diễm đã giúp đỡ. Tôi thản nhiên an ủi chị ấy vài câu, cũng không nói thêmđiều gì, tôi nghĩ, muốn cho họ sống những ngày an bình, tốt nhất, sau này khôngnên cùng họ có liên hệ gì. Tôi không thể tưởng tượng được, Đường Diệc Diễm sẽcó biện pháp gì bức bách tôi, tôi không muốn liên lụy đến họ. Cho nên, chịTrương, cảm ơn chị đã chăm sóc em, em vô cùng cảm kích, nhưng, sau này, chúngtôi đừng nên gặp lại, bởi vì… Bên người em là một người đàn ông ma quỷ,hắn sẽ tàn nhẫn thương tổn mỗi một người có ơn đối với tôi, em không thể… Khôngthể lại mạo hiểm !
Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 9
Chương17 – Ngăn Cách
“Không trách chị, em thật sự không trách chị!”Trước mắt, khuôn mặt của Qua Nhan xuất hiện vô cùng chân thật. Rõ ràng là ởngay trước mắt, con bé đang cười, thản nhiên mỉm cười, nhìn tôi bằng vẻ ấm áp,giống như bao lần trước đây con bé vẫn chăm chú nhìn tôi, “Chị, chị vĩnh viễnlà chị gái của em. Cho nên em không trách chị, không trách chị đâu!”
Tôi giật thót, nhìn QuaNhan cười với tôi, buồn bã lắc đầu. Sao có thể, sao có thể không trách chị. Làchị, chính chị đã hại chết em, người mà chị quyến luyến sâu sắc, ác ma tự tayđẩy em xuống địa ngục. Đừng nói rằng em không trách chị, em hận chị đi! Hãy oánhận chị đi, bằng không, linh hồn của chị sẽ vĩnh viễn không được giải thoát,Qua Nhan, em hận chị đi, nguyền rủa chị đi!
Nhưng đừng tha thứ chochị, là chị đã kết liễu sinh mệnh tuổi trẻ của em ở tuổi mười sáu, là chị… tấtcả mọi sai lầm đều do chị!
Đều là chị mang đến điềmxấu, chị vô tình thương tổn, lại mang trên lưng một thân nợ máu, chị biết phảihoàn trả thế nào đây, làm thế nào mới có thể trả hết?
“Qua Nhan!” Tôi muốntiến lên, vươn hai tay muốn chạm đến khuôn mặt xinh đẹp kia, nhưng vẫn chỉ cókhoảng không trống rỗng. Qua Nhan chân thật như vậy, chân thật làm cho người tamuốn chạm vào…
“Qua Nhan, Qua Nhan!”Tôi không ngừng gọi con bé, hai tay vươn mạnh ra, nhưng tại sao, gần đến nhưvậy, rõ ràng như thế, tôi vẫn không thể chạm tới. “Qua Nhan, Qua Nhan!” Tôi vộivàng gọi, càng muốn chặt chẽ bắt lấy, lại càng cảm giác vô lực. Dần dần, hìnhdáng của Qua Nhan bắt đầu mơ hồ, thậm chí ngũ quan trên mặt cũng bắt đầu biếnhóa, giãn ra, kéo dài, vặn vẹo… rồi chậm rãi biến thành một khuôn mặt khác, mộtkhuôn mặt đầy u oán!
“Cô… cô giáo!” Tôinghiêng người, trước mặt, cô giáo đang nhìn tôi, cái gì cũng không nói, trongmắt chứa đầy sự ảm đạm và cô đơn, đủ để lòng tôi băng hàn. Đừng, đừng nhìn emtàn nhẫn như vậy! Đừng, không! Cầu xin cô, em xin cô! Tôi lui về phía sau, thânmình vốn dĩ đang run rẩy lại bắt đầu kịch liệt chớp lên, tựa như lá mùa thu sắprụng.
Cô giáo, đừng nhìn emnhư vậy, không! Cầu xin cô, em xin cô…
“Duyệt Duyệt, DuyệtDuyệt…”
Ai? Còn có ai… Còn aigọi tôi như vậy nữa…
Là mộng?
Phút chốc cả kinh, tôichậm rãi mở mắt ra, trước mặt vẫn là bóng tối hư ảo, Đường Diệc Diễm lo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




