watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5981 Lượt

hạ thân của hắn gắt gao ép chặt tôi, là xúcgiác quen thuộc. Hai tai tôi đỏ bừng, nhắm mắt lại. “Không cần… Đừng nhưvậy!” Vẫn là làm người xa lạ đi! Không cần tiếp tục dây dưa liên lụy!
“Duyệt Duyệt… DuyệtDuyệt…” Hơi thở của Đường Diệc Diễm trở nên dồn dập, tay hắn vuốt hai má củatôi, chăm chú nhìn tôi, cổ họng không ngừng lăn lộn: “Duyệt Duyệt…” Hắn ôm chặtlấy tôi. “Anh không thể không có em, anh không thể đối mặt với việc mất em, anhsợ, sợ em nói không còn yêu anh, tàn nhẫn quá!” Cuối cùng, thanh âm của hắnbiến thành nức nở, tôi cảm giác được thân mình trên người run run , Đường DiệcDiễm buộc chặt hai cánh tay ôm tôi.
Nỗi đau trong lòng lạinặng nề xẹt qua miệng vết thương, tôi mở mắt, không cần phải như vậy, muốn nhưthế nào anh mới có thể hiểu được, chúng ta không phải yêu hay không yêu, mà là…Hai mạng người, chúng ta phải vượt qua như thế nào, từ bỏ thế nào?
“Duyệt Duyệt!” ĐườngDiệc Diễm ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt như mong đợi. “Anh biết, em yêu anh, emcòn yêu anh! Đúng không?” Khi hắn nói hai chữ cuối cùng, thái độ là nhẹ nhàngmà đấu tranh, thật cẩn thận.
Đúng vậy, em còn yêuanh, nên chết còn yêu anh!
“Đường Diệc Diễm, tôimệt mỏi, không muốn tiếp tục dây dưa nữa!” Tôi cố nén sự rối rắm trong nội tâm,lạnh lùng mở miệng.
“Duyệt Duyệt…” Hắn khôngcam lòng, hắn rõ ràng cảm giác được, Đường Diệc Diễm không chịu bỏ qua: “DuyệtDuyệt! Duyệt Duyệt!”
“Thật sự, thật sự khôngyêu, không yêu!”
“Em thật độc ác!” ĐườngDiệc Diễm chống thân mình, nhìn chằm chằm ánh sáng loé ra trong mắt tôi. “Emđộc ác quá, Diệp Sương Phi, vì cái gì? Vì cái gì lại lừa dối lòng mình nóikhông yêu anh, em không mệt mỏi sao? Em không đau khổ sao?”
Đau đớn, khó chịu, nhưngđáng lắm, tôi đáng phải sống như vậy!
“Không phải, em còn yêuanh!” Đường Diệc Diễm thấy tôi đờ đẫn không mở miệng, bỗng nhiên giống như nổiđiên hôn tôi, ý đồ muốn gợi lên nhiệt tình trong tôi, tay không ngừng ở trênngười tôi co quắp âu yếm. “Không, sẽ không, em còn yêu anh, yêu anh…”
Có cái gì đó lạnh lẽorơi trên mặt tôi, có giọt lệ nào đó đánh vào mi mắt tôi, tụ lại, thấm ướt lôngmi, sau đó hoà vào trong mắt tôi, bao vây dòng nước mắt sắp tràn xuống của tôi.Đường Diệc Diễm bất khả tư nghị nhìn tôi, nước mắt rơi xuống, hắn cười, nặng nềcười: “Em nói đi, Diệp Sương Phi, nói em yêu anh, nói đi! Em hãy nói đi!”
Nói cái gì, nói cái gì,nói tôi có bao nhiêu đau khổ sao? Nói tôi có bao nhiêu mơ hồ sao, nói tôi…
“Tôi hận anh!”
Chương18-Hiểu lầm
“Nhìn này, Tinh Vũ, con xem!” Tôi khẽ lắc lắcchiếc tambourine* trước mặt con, tiểu tử béo mập kia quơ quơ tay, cố hết sứcmuốn bắt món đồ chơi trong tay tôi, cũng không chịu thua, lắc đầu, nhẹ nhàngbao lấy tambourine trong bàn tay nhỏ bé, tôi cầm tay con, cùng nhau phe phẩy…
“Linh linh linh…” Thanhâm thanh thúy mang theo tiếng cười ha ha của con, tâm tình lập tức trở nênkhông quá trầm trọng, chỉ cần ở cùng một chỗ với Tinh Vũ, thế giới dường nhưkhông còn đau khổ nữa. Hôm nay là sinh nhật của tôi, ngoài mong muốn được mộtngày tự do, chú Lý còn nói Đường Diệc Diễm đã gọi điện thoại, bảo chú ấy lái xeđưa mẹ con tôi đi dạo phố.
Từ sau ngày đó, chúngtôi càng trở nên xa lạ, ngay cả điện thoại cũng không liên lạc, cho dù khôngnói chuyện, nhưng vẫn nắm rõ mọi tin tức, bởi vì chú Lý đã trở thành ngườichuyển lời của chúng tôi.
Hắn dĩ nhiên cũng khôngtrở lại, cho dù trở về cũng là đêm khuya. Ngày hôm sau, lúc tôi rời giường,cũng đã sớm không thấy bóng dáng của hắn, ngược lại, giảm bớt gặp mặt cũng đỡkhó xử, nói qua nói lại, sợ nhìn thấy nhau sẽ lại bị tổn thương.
Tôi ôm Tinh Vũ, tiếp tụcđến cửa hàng đồ chơi trẻ con, tuy rằng là sinh nhật của tôi, nhưng niềmvui của con mới chính là niềm vui của tôi, giờ đây, vướng bận duy nhất… cũngchỉ có con!
“Hoan nghênh quý khách!”Chuông gió trên cửa lay động, tiếng chuông thanh thúy cùng với tiếng bước chânhoà vào nhau.
“Ông chủ, ông đã đếnrồi!”
“Tiểu Vân!”
Giọng nói này?Tayđanglựa đồ chơi bỗng cứng đờ, tôi quay đầu, quả nhiên hé ra khuôn mặt quen thuộc,mà ánh mắt của người đó cũng đang nhìn về phía tôi, đều kinh ngạc như nhau.
“Diệp… Sương Phi!”
“… Khỏe không?” Khôngthể ngờ rằng, nhiều năm không gặp, lại vẫn là những lời này!
Lí Thịnh Mân!
“Đây là con của em à?Tên gì vậy?” Chúng tôi ngồi trong khu vực nghỉ ngơi của cửa hàng đồ chơi, LíThịnh Mân vui vẻ đùa với Tinh Vũ, tiểu tử kia hôm nay dường như rất vui vẻ,thích thú nghịch ngón tay của Lí Thịnh Mân, ha ha cười, thật đáng yêu!
“Nói cho chú nghe đicon, nói tên con… là Đường Tinh Vũ!” Lôi kéo bàn tay nhỏ bé của con. Bỗng nhiêný thức được ánh mắt khiếp sợ của Lí Thịnh Mân, tôi mới nhận ra hình như… nhiềunăm trước, lúc gặp nhau, tôi có nắm tay một người con trai, nói với cậu ấyrằng, tôi muốn thoát khỏi Đường Diệc Diễm. Mà bây giờ, đứa trẻ trong lòng tôilại mang họ Đường. Tôi nghĩ anh sẽ không ngây thơ cho rằng vẫn là người đàn ôngđó, cho nên mới có thể kinh ngạc như vậy, kinh ngạc nhiều năm như vậy, tôi vẫncùng hắn dây dưa. Đúng vậy, bao năm qua vẫn hỗn loạn, vẫn dây dưa không rõ!
Tôi xấu hổ cười, cũngkhông muốn giải thích gì hết.
Lí Thịnh Mân dường nhưcũng nhìn ra sự bối rối của tôi, không truy hỏi nữa, chỉ thản nhiên nói: “Thằngbé thật sự rất đáng yêu, ánh mắt rất giống em…”
Tôi gật đầu, sủng nịchôm chặt con trong lòng, hiện tại, một lát tôi cũng không muốn con rời khỏi bênmình. “Còn anh… Anh đã kết hôn…” Ý tôi là ông chủ của một cửa hàng đồ chơi lớnthế này, vậy thì…
“Không… Còn chưa tìmđược người muốn gả cho anh!” Lí Thịnh Mân có chút xấu hổ cười: “Khả năng… rấtkhó, lúc học đại học cũng có kết giao, sau khi tốt nghiệp liền chia tay!” Anhnói rất nhẹ nhàng bâng quơ, đương nhiên trong lúc ôn lại chuyện xưa, chúng tôiđều không muốn nhắc tới, chỉ là… khi đề cập, tôi mơ hồ thấy trong mắt anh điềugì đó quen thuộc, chua xót! Anh… hẳn là không tự tại như bề ngoài!
“Biết không? Trước kia…Anh đã từng thích em, rất thích!” Lí Thịnh Mân bỗng nhiên thay đổi đề tài, nhìntôi mỉm cười. Tôi hơi giật mình, không cảm thấy khác thường, rất bình tĩnh. Khimột người có thể thản nhiên nói ra như vậy, chứng tỏ, người đó đã sớm quên đitình yêu ngây thơ kia, chạm không đến hư ảo!
“Khi đó, bên cạnh em đãcó anh ta, anh nghĩ, hắn sẽ làm em hạnh phúc…” Giọng nói của Lí Thịnh Mân khónén bất đắc dĩ. “Cho nên, lần đó, sau khi gặp mặt, anh nghĩ… Anh nên thử quênem…”
“Thịnh Mân, thật ra anhlà người đàn ông tốt, nhất định có một cô gái đáng để anh yêu!” Tôi nhìn anh,cười. Đúng vậy, lúc trước, tôi cũng từng rung động trước nụ cười ấm áp như ánhmặt trời kia, tôi cũng từng nghĩ rằng, Việt Phong có thể mang lại hạnh phúc chotôi… Nhưng tất cả đã là quá khứ… Trên thế giới này, con người thực sự quá nhỏbé, làm sao có thể đấu tranh với những thay đổi bất thường của số mệnh, tất cả…đã sớm được định đoạt!
“Ha ha ha, hy vọng làthế vậy!” Lí Thịnh Mân khẽ nói. “Nói ra tốt hơn nhiều, nghẹn ở trong lòng nhiềunăm quá rồi, giống như hoàn thành một giấc mộng chưa thể thực hiện!”
“Khoa trương vậy cơ à?”Tôi cười đến thản nhiên, con ở trong lòng bỗng nhiên khóc náo loạn.
“Sao vậy?” Lí Thịnh Mânkhẽ nhíu mi. “Không thoải mái à? Hay là đói bụng? Nhìn tã xem!” Anh giúp tôi,bộ dáng thuần thục giống như một ông bố có kinh nghiệm phong phú.
“Tinh Vũ không khóc,không khóc nha!” Tôi dỗ con, cánh tay nhẹ nhàng vỗ về, Lí Thịnh Mân sau khi xemxét một hồi, bèn lắc đầu: “Không tè dầm, có phải đói bụng rồi khôn?”
“Bình sữa em để trongtúi!” Lí Thịnh Mân lại lập tức tìm kiếm trong túi của tôi, cầm bình và sữa bộtđi vào bên trong cửa hàng đồ chơi. Rất nhanh, anh đã pha xong sữa đi ra, thànhthạo lắc bình sữa, sau đó đặt trên da, kiểm tra nhiệt độ. “Có thể uống rồi!”
Tôi liếc mắt một cái, độđặc của sữa bột vừa vặn, anh… anh nói chưa kết hôn, chưa có con, tôi thực sự cóchút hoài nghi, người đàn ông này có thể thuần thục như phụ nữ?
“Trước đây, lúc còn họcđại học, anh có tham gia một khóa đào tạo chăm sóc trẻ em!” Lí Thịnh Mân đưabình sữa cho tôi, dễ dàng nhìn thấu sự hoang mang của tôi, chỉ là lúc nói xong,trong mắt bỗng lóe ra ánh sáng như vừa rồi, như thể anh đã có một đoạn quá khứbuồn phiền? Nhưng… ai mà không có chứ?
Đường Tinh Vũ khôngngừng khóc nháo, tôi dỗ dành, đem núm vú cao su để tới miệng con, nhưng conkhông chịu mở miệng, không uống, vẫn khóc nháo.
“Sao vẫn khóc vậy?” Tôimuốn khóc ra nước mắt. “Sao thế, Tinh Vũ!”
“Có phải không thoải máikhông?” Lí Thịnh Mân cũng nhíu mày, tay sờ trán của con. “Không có vấn đề gì!”
“Để anh thử xem, TinhVũ, Tinh Vũ!” Lí Thịnh Mân thuận tay cầm lấy cái chuông, nhẹ nhàng lắc lắc, đùavới Đường Tinh Vũ đang khóc nháo trong lòng tôi, tiểu tử kia lúc đầu vẫn còn oaoa khóc mếu, đôi mắt to tròn đẫm nước mắt, sau đó không náo loạn nữa, tay bénhỏ muốn lấy được vật gì đó.
Tôi mỉm cười, cảm kíchnhìn Lí Thịnh Mân: “Cảm ơn anh!” Vừa rồi nhìn con khóc nháo, tôi đã sớm rốiloạn, đầu đầy hắc tuyến.
“Thật ra, có đôi khi đứanhỏ khóc nháo chỉ là bản năng muốn được cha mẹ chú ý thôi!”Lời nói của LíThịnh Mân khiến cho người làm mẹ như tôi cảm thấy xấu hổ.
“Em thực sự nên học

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT