watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5986 Lượt

lắngnhìn tôi, tay hắn đặt lên má tôi, vỗ nhẹ. Tôi cảm giác được trên mặt một trậnlạnh lẽo, khóe mắt vẫn còn ẩm ướt.
Thật là mộng, thì rangay cả khi ngủ, cơ thể cũng sẽ khóc, cũng sẽ áy náy!
Trước mắt, Đường DiệcDiễm vẫn nhìn tôi, ánh mắt lộ ra nỗi ưu thương khôn kể, tay hắn vuốt hai mátôi, miệng khẽ lẩm bẩm tên tôi.
Bỗng nhiên tôi rất muốnbiết, lúc hắn ngắm nhìn tôi ngủ sẽ như thế nào? Đau khổ, tuyệt vọng, hay là…
Nước mắt lại không khốngchế được mà rơi xuống, lan tràn càng ngày càng dữ dội!
“Không được khóc!” Hắndùng ngón cái hung hăng lau đi nước mắt của tôi. Có lẽ hắn đang vô lực pháthiện ra bản thân mình đã không thể mang lại niềm vui cho tôi, lại thay đổi mộtcách thức khác để ngăn cản nước mắt của tôi, là đe dọa sao? Lần này lại địnhdùng cái gì đến uy hiếp tôi? Nhưng tôi còn có thể khống chế sao? Tôi còn khốngchế nổi cơ thể đang sầu bi không nói nên lời này sao?
Tôi đau đớn nhắm mắtlại, hiện tại, nhìn thấy hắn, cảm giác được hơi thở của hắn ở bên người, chínhlà sự tra tấn bi thương nhất dành cho tôi. Tôi biết đối mặt như thế nào, nhưthế nào với cái mà hắn gọi là yêu. Hắn lấy tình yêu làm cái cớ để đeo lên lưngtôi những gông xiềng nặng trịch, hắn muốn tôi cũng giống như hắn, chịu sự dàyvò trong lò lửa của địa ngục, suốt đời không được cứu thoát!
“Mở to mắt, nhìn anh,nhìn anh đây!” Thân mình bỗng nhiên bị một lực mạnh mẽ làm cho loạng choạng,tôi vô lực nức nở, không chịu mở mắt, trong lòng là sự rối rắm cùng nỗi đau đớntột cùng. Vì cái gì tôi còn chưa ngừng thở, vì cái gì còn có thể sống ở trênđời này, vì cái gì…
“Mở ra!” Tiếng của ĐườngDiệc Diễm gần như biến thành gào thét, hơi thở của hắn trở nên hỗn loạn, tôi bịhắn ôm vào trong ngực, gắt gao như vậy, nhưng vẫn chỉ có một cơ thể đã muốnchết lặng, tâm lại càng xa cách, không thể cùng xuất hiện.
“Duyệt Duyệt, DuyệtDuyệt…” Đường Diệc Diễm không ngừng lẩm bẩm bên tai tôi, hắn đau đớn, cho dùđang gắt gao ôm tôi, hắn cũng cảm giác được lực bất tòng tâm cùng cảm giác xacách. Hắn có thể khống chế cơ thể của tôi, nhưng trái tim, trái tim đã sớm thulại, ngay cả tôi cũng không có cách nào chạm đến. Cùng nhau chờ đợi một ngàynào đó được giải thoát, hoặc là cho đến tận lúc chết!
“Anh sai rồi, anh sairồi, Duyệt Duyệt…. Anh sai rồi, đừng… đừng đối xử với anh như vậy… xin em!”Tiếng nghẹn ngào của Đường Diệc Diễm truyền đến bên tai, mang theo cả sự khổ sởkhông thể kìm nén: “Anh sai rồi, anh sai lầm rồi…”
Muộn rồi, tất cả đều đãmuộn! Người chết không thể sống lại, trái tim bị tàn phá cũng không thể chữatrị, tôi đờ đẫn để mặc hắn ôm chặt tôi, môi hắn run run bồi hồi áp lên cánh môicủa tôi. Cảm giác lạnh lẽo, cho dù nhiệt tình đến thế nào cũng chẳng thể khơimào trái tim đã nguội lạnh của tôi!
“Duyệt Duyệt, em nhìnanh đi, đừng tàn nhẫn như vậy, không!” Đường Diệc Diễm tiếp tục nói, cổ họngkhó khăn nuốt xuống, đôi ngươi tinh tường nhìn tôi chằm chằm. “Duyệt Duyệt, anhyêu em, anh yêu em… Đừng… như vậy… Không cần!” Đầu hắn vùi vào cổ tôi, tôi vẫnbất động, ánh mắt trống rỗng mở to, không có tiêu cự, mặc hắn kêu gọi đến thếnào, tôi cũng không có phản ứng.
Tôi đã muốn là một khốicơ thể chết lặng, tâm đã chết, thể xác cũng không muốn đau khổ sống ở trên thếgiới này. Cùng nhau chịu dày vò đi!
Muộn thật rồi, tất cảđều quá muộn!
“Tôi đã không còn yêuanh!” Không dám yêu, cũng không thể yêu!
oOo
Tôi đờ đẫn đứng ở hoaviên rộng lớn của Đường trạch, vườn hoa được xây đắp bằng tiền tài này quảnhiên là sắc màu rực rỡ, mùi hoa vương vấn khắp xung quanh. Muôn hoa đua nở,lại là… mùa xuân sao? Ngày hiệp định thật đúng là mau! Một năm mới lại đến, nếucon người cũng giống như bốn mùa, không ngừng mà luân hồi lặp lại… Rõ ràng biếtsẽ phát sinh tất cả nhưng lại vô lực đi ngăn cản, như vậy có phải càng thêmthống khổ hay không? Ngay từ đầu, đã biết rõ người đàn ông bên người không phảilà nhân vật tầm thường. Hắn lớn lên trong môi trường chỉ toàn tranh đấu, sớm đãthành thói quen nhược nhục cường thực với những quy tắc tàn khốc. Tôi có thểnói, Đường Diệc Diễm hôm nay làm tất cả đều là bởi vì bản năng của hắn sao? Hắnlà vì sinh tồn, mang theo tư tưởng gốc rễ, có thể nói hắn sai sao? Làm sai ư?Người sai vốn dĩ là tôi, tôi không có tư cách trách bất cứ ai, tất cả đều dotôi, tính cách yếu đuối, do dự hết lần này

đến lần khác, liên tục hoang mang,cho nên mọi việc mới đi đến bước đường ngày hôm nay. Ba mạng người vô tội đãmất, họ không phải do tôi giết, nhưng đều vì tôi mà chết. Cả đời này, tôi sẽkhông được cứu rỗi, cho dù là trả bằng tính mạng, tôi vẫn không trả đủ?
Hiện tại, chúng tôi đãgần như hai người xa lạ, không cùng xuất hiện. Hắn không còn thường xuyên trởvề Đường trạch nữa, cho dù trở về, cũng không cùng tôi đồng giường, tôi tựa nhưmột người lạ ở cùng hắn dưới một mái nhà. Tình yêu, làm cho chúng tôi vốn dĩ làxa cách mà xích lại gần nhau, nhưng thương tổn lại làm cho chúng tôi rời xanhau, khoảng cách, thậm chí so với lúc đầu còn y nguyên!
Cứ như vậy, hắn thà đemnhốt tôi trong căn phòng “thủy tinh” đầy hoa lệ, cũng không chấp nhận trả tự docho tôi, giống như hắn đã từng nói, cho dù tôi có hối hận, hắn cũng sẽ khôngbuông tay. Thực ra tôi không hối hận, tôi yêu hắn, vẫn luôn yêu hắn, nhưng…Cũng chính

bởi vì hắn làm ra chuyện như vậy, khiến cho tôi vứt bỏ tư cách yêuhắn. Tôi không thể tìm được lý do để thuyết phục bản thân tiếp tục yêu kẻ đãgián tiếp hại chết bạn bè của tôi, đẩy tôi rơi vào vạn kiếp bất phục. Thứ duynhất chúng tôi còn lại, chỉ có thể là tra tấn, tra tấn lẫn nhau đến tận lúcchết!
“Phu nhân…” Chú Lý bỗngnhiên vội vàng chạy tới, lo lắng gọi tôi: “Thiếu gia… Thiếu gia…”
Lòng tôi cả kinh! ĐườngDiệc Diễm!
Đi theo chú Lý đến phòngkhách, mùi rượu nồng nặc lập tức sộc thẳng vào mũi tôi, trải rộng mỗi một gócphòng. Trong phòng khách, nơi nơi đều là một mảnh hỗn độn, tất cả mọi người sợhãi đứng một bên, kinh hoàng nhìn người đang phẫn nộ kia.
“Toàn bộ cút hết chotôi, cút cho tôi!” Đường Diệc Diễm đưa lưng về phía chúng tôi, quơ loạn xạ, bấtkể là vật quý giá gì đó đều bị hắn xem như công cụ để phát tiết, đồ sứ, bìnhhoa, bàn, ghế dựa… Tiếng thủy tinh rơi vỡ không ngừng vang lên, hắn muốn làmgì? Ngay cả nơi này hắn cũng muốn hủy hoại sao?
Tôi nhíu mi, người làmvừa thấy tôi tiến đến, đều dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn tôi.
“Phu nhân…”
“Để tôi đến xử lý đi!”Tôi bình tĩnh khoát tay, thở dài, bước về phía Đường Diệc Diễm.
“Tôi bảo các người…”Đường Diệc Diễm nhấc bình hoa bằng gốm sứ định ném tới, hắn xoay người, nhìn rõràng người đang đứng trước mặt là tôi, tay lập tức dừng lại, lạnh lùng cười,đau thương: “Thì ra là Đường phu nhân đấy à!”
“Đường Diệc Diễm, anhđừng làm người khác khó xử!” Hắn định làm cái gì, tới nơi này phát tiết sao?Tuy rằng đây là nhà của hắn, hắn muốn phá thì phá, nhưng tại sao lại muốn ởngay trước mặt mọi người? “Tinh Vũ vừa mới ngủ, anh sẽ đánh thức thằng bé!”
“Tinh Vũ… Em nói đến conanh sao?” Đường Diệc Diễm buông bình hoa, nhìn tôi. “Đúng vậy, anh có bà xã,còn có con trai, không phải sao? Anh rất hạnh phúc!” Thân mình hắn khẽ layđộng, mùi rượu lại theo người hắn tản ra, cánh tay đong đưa, làm cho người tachoáng váng.
“Đi… Tỉnh táo một chút!”Tôi thản nhiên bỏ qua ánh mắt của mọi người, thấy hắn dường như sẽ không tiếptục nổi điên nữa, tôi xoay người muốn đi, tay hắn lại mạnh mẽ túm chặt lấy cánhtay của tôi, lực không nhẹ. “Em đi đâu, em là bà xã của anh, không phải nên hầuhạ anh sao?”
Đường Diệc Diễm quậtcường kéo tôi qua, gắt gao túm lấy. Hắn làm sao vậy? Mượn rượu giả điên? Tôikhó xử nhìn người làm trong phòng, thỏa hiệp, ngừng giãy dụa, vẫn là dụ hắn đinghỉ ngơi, sau đó để người làm dọn dẹp nơi này một chút vậy!
“Lên lầu thôi!” Tay tôichuyển qua đỡ lấy thân mình lảo đảo của hắn, Đường Diệc Diễm phức tạp nhìn tôimột cái, trong mắt không biết là thanh tỉnh hay mê loạn, nhưng thật ra vẫn rấthợp tác theo tôi lên lầu. Tôi đỡ hắn đi về phía phòng ngủ cho khách, hiện tại,hắn chỉ cần về nhà là sẽ ở tại căn phòng đó.
“Đi vào trong đó làmgì!” Đường Diệc Diễm phản ứng rất dữ dội, vội dừng bước. “Em còn muốn đuổi anhđi sao? Phải không?”
Tôi đuổi hắn? Có sao? Rõràng là chính hắn tự mình chuyển qua đó ở. Nhưng tôi cũng không phản bác, lúcnày đầu óc hắn không tỉnh táo, nói cũng vô dụng, vì thế tôi xoay người, lại đỡhắn về phòng ngủ!
Đường Diệc Diễm vừa nằmxuống giường, thân mình tôi còn chưa kịp đứng thẳng, hắn đã duỗi tay ra, đemtôi kéo lại, áp lên người hắn.
“Đường Diệc Diễm!” Tôigiãy dụa muốn đứng lên, hắn lại không chịu buông tay. “Anh muốn em ngủ cùng vớianh!”
“Anh… uống rượu!” Tôi cốhết sức ngăn chặn bàn tay không an phận của hắn.
“Không có…”
“Anh đi đường còn…”
“Anh nói không chính làkhông có!” Đường Diệc Diễm lập tức bị kích khởi tính tình, thân mình vừa lật,tôi đã vững vàng nằm dưới thân hắn. Hơi thở cực nóng của hắn xuy phất trên mặttôi, tay đặt bên tai tôi. “Anh không uống rượu, có cần anh chứng minh không?”Hắn vừa nói xong, tôi cảm giác được

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT