watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5982 Lượt

tậpanh!” Tôi cười đến bất đắc dĩ.
“Ha ha , tốt thôi, anhdốc lòng hưởng thụ!” Lí Thịnh Mân vừa đùa với con, vừa cùng tôi nói chuyện,chúng tôi lần lượt chơi với con. “Nào… Tinh Vũ… Nhìn xem…”
“Tinh Vũ… Tinh Vũ…”
Con lại bắt đầu cười phìphì, thân mình nhỏ bé quơ quơ trong lòng tôi, tôi cũng vui vẻ cười. Người ngoàinhìn vào còn tưởng chúng tôi giống như một nhà ba người hạnh phúc.
Ít nhất…. chuông giótrên cửa vang lên, khách tiến vào đều nghĩ như vậy!
“Quấy rầy hai vị rồi!”Giọng nói trêu tức, lạnh như băng vang lên.
Chúng tôi đồng thời quayđầu, nụ cười đông cứng trên mặt, phản ứng giống hệt nhau.
Trước mắt, Đường DiệcDiễm đang đứng ở cửa, nét mặt âm u…. cười đến quỷ dị!

Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 10
Chương19 – Sầu Bi
Xe chậm rãi chạy, khôngkhí bên trong trầm mặc làm cho người ta không thở nổi. Tôi ôm Tinh Vũ, tay nhẹnhàng vỗ về, chắc là do mệt mỏi nên con ngủ rất say, tiếng thở nhẹ đều đều vanglên. Tôi cúi đầu, vuốt những sợi tóc mềm mại của con. Thật ra, Lí Thịnh Mân nóisai rồi, Đường Tinh Vũ rất giống Đường Diệc Diễm, giống như được đúc cùng mộtkhuôn. Buồn cười là, hắn vẫn luôn nghi ngờ, còn giấu tôi đi làm xét nghiệm,cũng không dám hỏi tôi!
“Em rất vui vẻ đấy nhỉ!”Giọng Đường Diệc Diễm không có chút độ ấm, mang theo trào phúng, tôi biếthắn lại muốn nói cái gì, nhưng tôi không muốn nói chuyện, lại càng không thíchbiện giải, càng lau càng đen, không phải sao? Tôi nghĩ sau này chỉ cần khônggặp Lí Thịnh Mân nữa chính là biện pháp tốt nhất. Ít nhất, so với nhữnglời giải thích giấu đầu hở đuôi còn tốt hơn nhiều!
“Em thật đúng là rấttrấn tĩnh!” Một lúc lâu sau, thấy tôi vẫn không chịu mở miệng, Đường Diệc Diễmnói tiếp, hơi thở bắt đầu không ổn, giọng nói lộ ra sự tức giận, chú Lý lo lắngliếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Ý bảo tôi đừng chọc giậnĐường Diệc Diễm sao? Tôi hiểu được ánh nhìn của chú Lý lộ ra sự khuyên giải,nhưng hắn vốn như vậy, không phải tôi nói là xong! Hắn đã sớm phán tội cho tôi,giải thích thế nào cũng uổng công.
“Tôi muốn đi mua một ítđồ chơi cho Tinh Vũ, thật sự không biết đó là cửa hàng của bạn!” Vì khôngmuốn đánh thức con, tôi vẫn quyết định giải thích một chút.
“Bạn?” Đường Diệc Diễmbuồn cười nhìn tôi, giống như tôi vừa đưa ra một câu trả lời bất khả tư nghịđến cỡ nào. “Ôm con đi hẹn hò với tình nhân, em lại còn gọi hắn ta là bạn?”
Xem đi, hắn căn bản sẽkhông nghe, tính cách của Đường Diệc Diễm vốn dĩ rất cực đoan, sau khi phátsinh đủ loại bất hoà, sự ngăn cách giữa chúng tôi lại càng tăng lên. Tính cáchnày của hắn càng được thể biểu lộ thêm vô cùng nhuần nhuyễn!
Cố chấp làm cho người takhông thể nói lý!
Hắn có thể đem cảnh vừarồi nhìn thấy suy ra vô số điều đáng xấu hổ, cũng không muốn tin tưởng chúngtôi chỉ là đơn thuần gặp lại!
Tôi im lặng, không muốngiải thích gì thêm với hắn, sẽ chỉ phí công!
“Không còn lời nào đểnói chứ gì?” Đường Diệc Diễm túm chặt tay tôi, con đang ngủ trong lòng bất anmấp máy một chút.
“Anh cẩn thận một chút,thằng bé thật sự là con của anh!” Tôi mang theo giọng châm chọc, liếc hắn mộtcái. Đường Diệc Diễm đương nhiên hiểu được tôi muốn nói gì, mất tự nhiên mímmôi, về điều này, tôi đã không sai lầm, là hắn không tin tưởng tôi, cho nên hắnkhông tìm được lý do để phản bác.
“Anh có thể khiến chohắn vĩnh viễn không thể xuất hiện ở thành phố này!”
Lại nữa, hắn lại bắtđầu, ngoài yêu ra, cũng chỉ còn lại hận sao?
“Được lắm, chỉ cần làngười tôi quen biết, gặp gỡ tôi, nói chuyện với tôi, anh đều có thể đẩy tất cảbọn họ xuống địa ngục!” Giống như Qua Nhan và cô giáo!
“Diệp Sương Phi!”
Tôi phẫn hận trừng mắtnhìn lại hắn, ác ma, ác ma! Một lát sau tới Đường trạch, tôi đi thẳng xuống xe,ôm Tinh Vũ lên lầu, vừa định đóng cửa phòng, lại bị Đường Diệc Diễm đangtheo sát phía sau ngăn lại.
“Thế nào, còn muốn nhốtanh ở bên ngoài sao? Phải làm cho rõ ràng, nơi này cái gì cũng là của anh, ngaycả em cũng vậy!”
Tôi chán ghét khuôn mặttức giận của hắn, xoay người, đặt con nằm trên giường, nhẹ nhàng ngồi một bên,làm như không thấy Đường Diệc Diễm đang đứng ngay cửa.
Đường Diệc Diễm tức giậnđến đứng thẳng thân mình, sự lạnh lùng của tôi khiến cho hắn cáu giận, hắn tựanhư đang độc diễn một vở kịch, bất luận thế nào cũng không có người cùng hắnphối hợp diễn, mà tôi, càng là lãnh đạm, hắn lại càng bất an.
“Diệp Sương Phi!” Hắnbỗng nhiên vọt tới trước mặt tôi, tay nắm chặt đầu vai của tôi. “Em rốt cuộcmuốn thế nào? Muốn tra tấn anh như thế nào hả?” Cảm xúc bị dồn nén dần hóathành màu đỏ tươi trong mắt hắn, hắn túm chặt tôi, bức tôi phải nhìn hắn. “Emmuốn thế nào, phải như thế nào em mới có thể quên? Bây giờ rốt cuộc đã khôngcòn ai ngăn cản chúng ta, em lại muốn lùi bước ư?”
“Đúng là không có ai!Anh một lưới bắt hết tất cả mọi người, ai còn có thể đứng ở bên cạnh anh, aidám!” Nếu nói rằng hạnh phúc phải dùng việc hủy diệt hết thảy để đổi lấy, ai cóthể làm trái lương tâm cùng hắn hưởng thụ phần hạnh phúc “máu chảy đầm đìa”này!
“Diệp Sương Phi, emkhông nên chọc giận anh, đừng khiến anh làm ra những chuyện tàn nhẫn!” Lúc này,tay Đường Diệc Diễm dọc theo đầu vai của tôi trượt đến cổ, biểu tình trên mặtlà hận không thể bóp chết tôi. Nếu tay hắn thu lại, cũng không phải không cókhả năng này.
“Tàn nhẫn? Anh cảm thấyhiện tại anh còn chưa đủ tư cách sao?” Lãnh huyết, vô tình đến như vậy, khôngcần phải ngụy trang thâm tình nữa! Thương tổn mọi người bên cạnh tôi.
“Tàn nhẫn là em!” ĐườngDiệc Diễm nghiến răng nghiến lợi rống giận, rốt cuộc đã đánh thức Tinh Vũ đangngủ trên giường.
Tôi hoảng hốt, muốn tiếnđến ôm con, nhưng thân mình lại bị Đường Diệc Diễm gắt gao ôm chặt. “Anh làmcái gì thế, con đang khóc!”
“Con, trong mắt em chỉcó tên tiểu tử kia!”
“Thằng bé là con củaanh!” Lưu trữ một nửa dòng máu của hắn, trước kia hắn vẫn luôn tìm mọi cách yêuthương, mà bây giờ sao có thể lãnh đạm như vậy.
“Đúng là con của anh,nhưng mà anh không thích, không thích tất cả sự chú ý của em đều đặt trên ngườinó!” Đường Diệc Diễm nhíu mi: “Còn nhớ em đã từng hỏi anh rằng, em và con, aiquan trọng nhất không?”
Tôi ngẩn ra, hắn muốnlàm gì? Trong lòng bỗng dâng lên một trận bất an.
“Anh nói là em… Nhưngem, em nói chọn anh, là thật sao? Con và anh, em đã chọn anh!”
“Tôi muốn ôm con!” Tôikhông muốn cùng hắn nói bậy bạ, bởi vì tôi sợ, sợ hãi ánh mắt như vậy.
“Trả lời anh, con vàanh, em thật sự chọn anh sao?”
“Bỏ ra… Đường DiệcDiễm!” Hắn dọa đến tôi, bộ dạng lúc này của hắn dọa đến tôi, hắn hung hăng nhìntôi, buộc tôi phải trả lời.
“Đường Diệc Diễm…” Ngaylúc tôi đang ngẩn người, tay của hắn trong nháy mắt bỗng nhiên buông ra, hắnxoay người, nhấc Tinh Vũ đang nằm trên giường lên, tôi kinh hoàng hét lên,không! “Anh muốn làm gì?”
Cơ thể nhỏ bé của TinhVũ bị Đường Diệc Diễm đưa lên cao, con khóc nháo, càng không ngừng giãy dụathân mình.
“Tinh vũ… Anh đang làmcái gì vậy? Anh muốn làm gì?” Tôi sợ tới mức kêu to, muốn tiến lên ôm con,nhưng Đường Diệc Diễm lại một lần nâng con lên cao hơn, đứa nhỏ đáng thương bịnắm ở giữa không trung, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Không, con tôi, con củatôi!
“Ai quan trọng nhất, nóimau!” Trong mắt Đường Diệc Diễm tất cả đều là sự điên cuồng, tiếp tục đưa TinhVũ lên cao.
“Không…. Đừng, DiệcDiễm, thằng bé là con của anh mà, không…” Tôi sợ tới mức hai chân mềm nhũn ra,ngồi phịch xuống đất, lê đến bên chân Đường Diệc Diễm.“Xin anh, Diệc Diễm, cầuxin anh… Anh quan trọng nhất, trong lòng em, anh quan trọng nhất!” Tôi túm ốngquần của hắn, cảm giác khuất nhục, nước mắt lưng tròng, ánh mắt gắt gao nhìnchằm chằm con đang khóc nháo, tim như bị đao cắt.
“Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Rốt cuộc… Sự cầu xin củatôi đã làm cho Đường Diệc Diễm buông con xuống, tôi bối rối đứng lên, đoạt lấycon, gắt gao ôm vào trong ngực, khóc rống: “Tinh Vũ, Tinh Vũ…”
Con còn chưa bình tĩnhlại sau nỗi kinh hãi vừa rồi, không ngừng khóc nháo.
“Tinh Vũ… Tinh Vũ…” Mànkinh tâm động phách vừa rồi khiến giọng tôi lạc đi, ôm chặt con, nước mắt khôngngừng trào ra, con tôi, con của tôi, Đường Diệc Diễm, tại sao anh có thể khủngbố đến như vậy!
“Vú Trương!”
“Thiếu gia, thiếu phunhân!” Bảo mẫu vội vàng tiến vào.
“Mang tiểu thiếu giađi!”
“Không!” Vú Trương khóxử nhìn tôi, tôi gắt gao ôm chặt con, lại nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của ĐườngDiệc Diễm, trái tim khẽ run lên, không tình nguyện đưa con cho vú Trương. Vốndĩ con đã có chút an tĩnh, đột nhiên đổi một vòng ôm ấp khác, lại bắt đầu khóckêu, oa oa khóc to đến tê tâm liệt phế.
“Tinh Vũ…” Lòng tôi đauđớn, muốn ôm lại con, nhưng thân mình bị Đường Diệc Diễm ôm lấy, cánh cửa khéplại, vú Trương và con đã bị chắn bên ngoài. Nhưng tiếng khóc của con vẫn vangrất rõ ràng bên tai, càng ngày càng xa.
Lòng tôi nghẹn ngào,không thể thở nổi, dựa vào người Đường Diệc Diễm khóc rống. Tại sao, tại saoanh lại tàn nhẫn như vậy?
Thằng bé cũng là con củaanh, chẳng lẽ anh không đau lòng sao?
Đường Diệc Diễm ôm thânthể của tôi, thăm dò tuần tra hôn tới lui trên người tôi, những

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT