watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5989 Lượt

Đường thị này, đây là quy tắcrừng mưa tàn khốc, nhượcnhục cường thực, thích giả sinh tồn*.
Thành phố này vốn dĩchính là một tòa thành tràn ngập hỗn loạn giống như rừng mưa nguyên thủy, hạnhphúc của tôi ở trong đó là nhỏ bé như vậy, Trái Đất sẽ không vì hạnh phúc củatôi mà chuyển động, lại càng không bởi vì ý nguyện của tôi mà ngừngchuyển động.
Điều này tôi đều rõràng, chỉ là không muốn đối mặt.
Giang Minh, tôi có thểnói, chỉ cần hắn đồng ý buông tha tất cả, tôi có thể nói với Đường Diệc Diễmtha cho hắn sao? Tôi nghĩ, tôi vẫn là không thể, bởi vì hắn sẽ không từ bỏ, hắnkhông cam lòng, lại càng không buông tha cho dã tâm của mình, sẽ không bỏ quaĐường Diệc Diễm, tập đoàn Giang Nguyên làm

hắn mất đi Qua Nhan, hiện tại, hắnmuốn một lần nữa bắt đầu sao?
Hắn muốn đối phó vớiDiệc Diễm thế nào, tập đoàn cùng với người thân bị hủy mà hắn còn chưa chấpnhận sao?
“Cậu cảm thấy bây giờcậu còn có năng lực để hoàn thành dã tâm của cậu sao?” Tập đoàn Giang Nguyênphá sản , hắn đã hai bàn tay trắng, trong khoảnh khắc hắn tưởng chừng đãđoạt được mọi thứ lại thua toàn bộ.
“Hiện tại… không phải cơhội lại tới nữa sao? Duyệt Duyệt, ba năm trước đây, chúng ta bắt được thời cơ,ba năm sau cũng giống như vậy, hoàn toàn có thể!” Trong mắt Giang Minh lóe raánh sáng kỳ dị , mang theo tự tin, hắn nói cơ hội là cái gì? Là tôi sao? Hắnmuốn làm gì?
“Giang Minh, cậu đã không còn gì có thể uy hiếp tôi!” Tôi bối rối thở, vì cái gì phải sợ mộtngười hai bàn tay trắng, một tổng tài tiền nhiệm của một tập đoàn phá

sản, hắncó cái gì có thể uy hiếp đến tôi… Không có, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy bấtan như vậy?
Tôi theo dõi hắn, GiangMinh chậm rãi đứng lên, xẹt qua tôi, mở cửa, tao nhã làm tư thế “mời”. “DuyệtDuyệt, tôi nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhanh thôi!”
Giang Minh, thật sự…không thể buông tha sao? Buông tha tôi, cũng buông tha cho chính mình?
*1DV= Digital Video, một thiết bị quay phim chuyên nghiệp
*2 Yếulàm mồi ăn cho kẻ mạnh, kẻ muốn sinh tồn phải trải qua sự chiến thắng kẻ thùđịch. Cá lớn nuốt cá bé.
Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 7

Chương15 – Thoát Đi
“Bành!” Tôi đẩy thật mạnh cửa phòng, vọt tớitrước bàn tìm kiếm, hộ chiếu, hộ chiếu… Tôi muốn rời đi, rời khỏi nơi này, mộtnơi đầy tà ác như vậy, tôi không thể tiếp tục ngây ngốc ở lại thêm một giâyphút nào nữa!
Tôi lại càng không muốngặp Đường Diệc Diễm. Lúc này anh nhất định đang vội vàng trở về, cho nên ngaythời điểm Giang Minh vạch trần toàn bộ sự thật, tôi đã quyết định phải gấp rútrời khỏi đây trước khi Đường Diệc Diễm trở lại. Tôi còn không quên rút tất cảdây điện thoại trong nhà, cho dù anh có gọi về sai người ngăn tôi lại cũngkhông có khả năng. Vậy nên, ngay trước khi anh trở về tôi nhất định phải rờiđi!
Nhưng mà hộ chiếu ở đâu?Mấy thứ này đều do Đường Diệc Diễm quản lý, bây giờ tôi mới bất tri bất giácnhận ra, dường như tôi đã đánh mất năng lực tự gánh vác cuộc sống. Cái gì cũnglà Đường Diệc Diễm làm chủ, cái gì cũng do anh sắp sếp, do anh nắm giữ trongtay, tôi tựa như một con rối!
Mau, thời gian không đủnữa rồi! Tôi kéo mạnh một ngăn tủ của bàn làm việc, bối rối tìm kiếm, nhưng vẫnkhông có. Rốt cuộc là ở đâu, ngay lúc tôi định bỏ qua một ngăn kéo, lại lập tứcphát hiện…
Báo cáo xét nghiệm? Tôicầm túi giấy màu xám kia lên, hàng chữ màu đỏ bắt mắt làm cho lòng tôi khôngngừng co rút. Trực giác nói với tôi rằng, thứ này sẽ không có gì hay ho, tôicởi bỏ sợi dây trên mặt túi, rút văn kiện bên trong ra, không cần phải xem hết,chỉ cần nhìn thấy rõ mấy chữ kia là đủ…
Kết quả xét nghiệm: Giencủa A và B trùng khớp 99%. A và B là cha con ruột…
Ha ha ha, buồn cười,Đường Diệc Diễm, thì ra anh vẫn luôn nghi ngờ tôi, anh thậm chí còn không dámhỏi tôi, lại lặng lẽ đi làm xét nghiệm phải không? Như vậy anh đã yên tâm rồichứ? Nhưng rõ ràng anh đã biết là con ruột của anh, tại sao còn đối xử lãnh đạmvới thằng bé như vậy? Vậy thì chỉ có thể nói rằng, anh vốn là kẻ máu lạnh! Nếuđã đa nghi như vậy, anh không nên có quan hệ với bất cứ ai, anh cũng chỉ có thểmột mình đứng trên đỉnh của thế giới, bởi vì căn bản không có người nào có thểlãnh huyết giống như anh!
Tôi phẫn nộ xé nát vănkiện trong tay thành từng mảnh nhỏ, cũng từ bỏ việc tìm hộ chiếu. Nếu xuấtngoại, Đường Diệc Diễm mà tra được thông tin xuất cảnh ghi lại nhất định sẽđuổi theo. Đến lúc đó sẽ chỉ liên lụy đến ba mẹ tôi, bây giờ chỉ cần rời khỏinơi này là tốt rồi. Về phần anh ta, sau đó sẽ tính tiếp!
Hạ quyết tâm, tôi lạichạy về phòng, trước tiên là bế con, sau đó lấy túi xách của mình, vội vàngchạy xuống lầu. Người làm nhìn thấy tôi vội vã như vậy đều rất giật mình, tôicũng không giải thích, chỉ nói một câu “tôi đi có việc”, sau đó đi ra cửa,nhanh chóng chạy đến vẫy một chiếc taxi. “Đến nhà ga Trường Lộ”.
Suốt dọc đường tôi đềuhoang mang rối loạn, lúc xe khởi động tôi mới thở ra một hơi, quay đầu nhìn cănnhà hoa lệ cách mỗi lúc một xa, trong lòng nổi lên một tia phiền muộn. Tôi từngnghĩ rằng, cả đời này sẽ không phải ly khai nữa, nhưng mà thật không ngờ, nhanhnhư vậy tôi lại giống như trước đây, rời khỏi anh!
Đường Diệc Diễm, khôngphải tôi không tuân thủ ước định, là anh, là anh sở tác sở vi bức tôi rời đi,anh quá độc ác!
Xe dừng trước cửa nhàga, tôi ôm con xuống xe, vội vàng chạy tới sân ga. Đường Diệc Diễm thần thôngquảng đại, tôi không nghi ngờ hắn có thể chỉ bằng thời gian tôi rời đi sẽ tìmđược hai mẹ con tôi. Cho nên tôi phải nắm chặt từng phút, không còn thời gianđể tính toán nữa, chỉ cần rời đi trước rồi nói sau. Nhưng chính lúc này, có lẽbị cảm xúc của tôi cuốn hút, Tinh Vũ bỗng nhiên khóc náo loạn, tôi cúi đầu bốirối dỗ con, không cẩn thận lại đụng phải một người qua đường.
“Rất xin lỗi!” Tôi xấuhổ giải thích, người trước mặt tôi mặc một bộ quần áo bảo hộ màu vàng rất bắtmắt, mặt trên viết mấy chữ “công nhân bảo vệ”. Anh ta hẳn là nhân viên vệ sinhđang quét tước quanh đây, bộ đồ rộng thùng thình che đi thân mình gầy yếu củaanh ta. Càng làm cho người ta ngạc nhiên chính là, ống tay áo bên phải của anhta hoàn toàn trống trơn, người tàn tật? Tôi lại càng cảm thấy áy náy, tiến đến gần.“Anh không sao chứ?”
Người đàn ông này hìnhnhư rất sợ hãi, bị đụng phải cũng không dám mở miệng, chỉ biết khiếp sợ cúiđầu. Bởi vì tôi chạm vào, thân thể tàn tật của anh ta rung rung một chút, lảođảo lui về phía sau.
“Không… Không sao…” Anhta cúi xuống, cuống quýt lắc đầu.
“Nhưng mà tiên sinh…”Cánh tay tàn tật của anh ta làm cho tôi vô cùng áy náy, nhưng anh ta lại sợngười lạ như vậy.
“Tiên sinh!”
“Không… Không sao hết!”Anh ta thấy tôi tới gần, hoảng sợ, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, hé ra một khuônmặt tiều tụy gầy yếu, khi ánh mắt vô thần vừa nhìn về phía tôi vội trợn lên,trong mắt tràn ngập sợ hãi?
Sợ hãi, sao lại sợ tôi?Hay là…
Nhìn khuôn mặt khủnghoảng kia, tôi bỗng nhiên dâng lên cảm giác như đã từng quen biết, người này…người này hình như tôi có quen!
“Cô… Tôi… Tôi sai lầmrồi, tiểu thư tôi đã biết sai rồi, buông tha cho tôi đi, tôi sai lầm rồi!” Anhta bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt tôi, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏlên. Tôi bị kinh hách không nhỏ, càng không biết anh ta đang nói cái gì, TinhVũ ở trong lòng lại tiếp tục khóc nháo, trong một khoảng thời gian ngắn, đúnglà tranh cãi ầm ĩ không yên.
“Tôi sai lầm rồi, tiểuthư, buông tha cho tôi đi, tôi không dám nữa rồi!” Anh ta thấy tôi thất thầnlại càng hoảng. “Thùng thùng…” Vài tiếng va đập nặng nề trên mặt đất, đầu rơimáu chảy cũng không chịu dừng lại.
“Tha cho tôi đi, tha chotôi đi, tôi không dám nữa, thật sự!”
“Anh… Anh…” Tôi sợ tớimức không biết nói gì, khuôn mặt hoảng sợ của anh ta không ngừng chớp lên trướcmắt tôi, trong đầu mạnh cả kinh, là… là anh ta, đúng là anh ta… Vì cái gì lạikhông nhận ra, là vì khí chất mạnh mẽ nguyên bản đã hoàn toàn biến mất, khôngcòn vẻ hung ác như ngày trước, chỉ có yếu đuối và kinh hách.
Là người đàn ông ngày đóđã tát tôi ở quảng trường, mà bộ dáng hiện tại, còn cả cánh tay… hiện tại vừanhìn thấy tôi đã sợ hãi… Sẽ có ai? Ngoại trừ hắn, ngoại trừ ác ma kia, còn aivào đây?
Vốn dĩ tôi đã quên sạch,thậm chí còn tưởng rằng hắn cũng hết giận, nhưng… Có phải rất buồn cười haykhông, có phải sau khi đã phát hiện bản tính của một người, sẽ không ngừng biếtđược những chuyện tàn nhẫn mà người đó làm. Như vậy mà cũng cho tôi gặp được,ông trời lại đang muốn ám chỉ cái gì đây? Người đùa bỡn còn chưa đủ sao?
Mà tôi…
“Thực xin lỗi, thực xinlỗi…” Nhưng xin lỗi có thể bù lại một cánh tay đã mất sao? Tôi không ngừng nóixin lỗi, muốn nâng anh ta dậy, nhưng anh ta lại sợ hãi rụt thân mình về. Tôibất đắc dĩ, đành bỏ qua, lấy một số tiền lớn trong túi đặt tại bên người anhta, dỗ dành Tinh Vũ, lặng lẽ ôm con rời đi.
Không thể tiếp tục đốimặt với hắn, không thể! Sự khiển trách của lương tâm đã ép tôi đến không thởnổi, không đành lòng nhìn lại ống tay áo rỗng bị gió thổi bay kia.
Tôi ôm Tinh Vũ ngồi trênxe đi đến thành phố N, chính là tiện tay mua vé mà thôi. Thành phố N tôi cũngkhông biết nhiều lắm, lúc này chỉ muốn rời đi, rời

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT