watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8847 Lượt

và tiếng Anh. Nick chỉ hiểu mộtphần những gì bà nói, nhưng phần lớn sự lăng mạ của bà chỉ hướng vào Delaney.Mà thậm chí anh còn chưa kể cho bà nghe về sự vô lý của cái quy định không đượcquan hệ sinh lý. Anh cũng mong mình sẽ không phải nói.

“Con bé đó!” bà kích động, giơ một ổ bánh mì lên cắt. “Ông taluôn đặt neska izugarri đó lên trên con trai của mình. Dòng máu của ông ta. Nóchẳng là cái thá gì cả, không gì cả. Còn cô ta thì lại có mọi thứ.”

“Cô ấy có thể sẽ đi khỏi thị trấn,” Nick nhắc nhở bà. Anh không quantâm chuyện Delaney đi hay ở. Anh thực sự không ham muốn cái công việc kinhdoanh của Henry hay tiền bạc. Henry đã đưa cho anh phần tài sản duy nhất mà anhmuốn.

“Hay nhỉ! Tại sao cô ta lại rời khỏi đây? Bác Josu của con sẽ có vài điềuđể nói về chuyện này.”

JosuOlechea là anh trai duy nhất của mẹ anh. Ông là chủ trại chăn cừu đời thứ ba vàsở hữu khu đất gần Marsing. Từ khi chồng Benita mất, bà coi Josu như chủ giađình, mặc dù các con trai của bà đều đã lớn.

“Đừng làm phiền bác ấy vì chuyện này,” Nick nói và dựa vai vào tủlạnh. Khi còn nhỏ, mỗi lần anh gây chuyện rắc rối hoặc mẹ của anh biết rằng anhvà Louie cần có ảnh hưởng tốt từ một người đàn ông, bà thường gửi họ đến nghỉhè với Josu và mấy người chăn cừu. Cả hai người đều thích điều đó cho đến lúchọ biết mùi đám con gái.

Cửa sau mở ra và anh trai của Nick tiếnvào trong bếp. Louie thấp hơn Nick, rắn rỏi, với mái tóc đen và đôi mắt thừahưởng gien di truyền từ cả cha lẫn mẹ. “Vậy,” Louie bắt đầu, kéo tấmmàn che phía sau anh lại. “Ông già để lại cho chú cái gì?”

Nick mỉm cười và ngồi thẳng lên. Anh trai của anh sẽ đánh giá cao món thừa kế.”Anh sẽ thích nó đấy.”

“Trên thực tế nó chẳng có gì hết,” mẹ của anh xen vào, bà đem theomột đĩa bánh mì cắt lát vào trong phòng ăn.

“Ông ấy để lại cho em bãi biển Angel và khu đất ở Silver Creek.”

Đôi lông mày rậm của Louie nhướng lên và một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt.”Lạy thánh, kinh vãi,” tay khai thác địa ốc ba mươi tư tuổi nói thầmđể mẹ mình không nghe thấy.

Nick cười lớn và cả hai người bước theo Benita vào phòng ăn, ngồi xuống cạnhchiếc bàn gỗ sồi trơn bóng. Họ nhìn mẹ mình xếp gọn ghẽ chiếc khăn trải bànbằng đăng ten, sau đó đi dọn món ăn lên.

“Chú định làm gì với bãi biển Angel?” Louie hỏi, giả định một cáchhợp lý rằng Nick sẽ muốn phát triển khu đất. Benita có thể không nhận thấy rằnggiá trị tàn sản thừa kế của Nick, nhưng anh trai của anh thì có.

“Em cũng chưa biết. Em có một năm để suy nghĩ về nó.”

“Một năm?”

Benita đặt mấy bát guisado de vaca trước mặt hai đứa con trai, sau đó ngồixuống. Thời tiết bên ngoài nóng bức, và Nick thật sự không thích mấy món hầm.”Em sẽ có tài sản nếu làm gì đó. Hoặc không làm gì đó, thật ra là nhưvậy.”

“Có phải ông ta muốn chú đổi họ lần nữa?”

Nick ngước lên nhìn từ cái tô của mình. Mẹ và anh trai cũng quay lại nhìn anh.Không cách gì bỏ qua được chuyện này. Họ là người một nhà, và họ cho rằng thànhviên trong gia đình có quyền biết và can thiệp vào chuyện riêng của anh. Nickbẻ một miếng bánh mì lên miệng. “Có một điều kiện,” anh bắt đầu saukhi nuốt miếng bánh. “Em sẽ nhận được tài sản nếu không dính líu tớiDelaney trong một năm.”

Louie chậm rãi nhấc cái thìa lên. “Dính líu? Như thế nào?”

Nick liếc sang bên mẹ anh, lúc đó cũng đang nhìn chằm chằm vào anh. Bà khôngbao giờ nói chuyện với các con về chuyện tình dục. Bà thậm chí không đề cậpđến. Bà để cho ông bác Josu nói chuyện đó, nhưng vào thời điểm ấy, hai ôngtướng nhà Allegrezza đã rành về nó lắm rồi. Anh quay lại nhìn anh trai và nháymắt.

Loie cắn một miếng thịt hầm. “Nếu chú làm thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Ý anh là sao khi nói chuyện gì xảy ra?” Nick với sát anh trai mìnhđể lấy cái thìa. Ngay cả khi anh điên tới mức ham muốn Delaney, điều đã khôngxảy ra, thì nàng cũng ghét anh. Hôm nay anhđã thấy điều đó trong mắt nàng. “Anh nói như thể nó có khả năng xảy ravậy.”

Louie không nói gì cả. Anh không cần phải nói. Anh biết quá khứ của Nick.

“Cái gì xảy ra?” mẹ anh hỏi, không biết chuyện gì nhưng cảm thấy bàcó quyền biết mọi chuyện.

“Thì Delaney sẽ thừa kế tài sản.”

“Dĩ nhiên. Chẳng phải cô ta đã lấy đủ mọi thứ lẽ ra sẽ thuộc về con haysao? Bây giờ cô ta sẽ bám theo con để đặt bàn tay lên tài sản của con, Nickà,” mẹ anh phỏng đoán, sự đa nghi và tính giữ kẽ của xứ Basque đang chảytrong huyết quản của bà. Đôi mắt đen của bà nheo lại. “Con phải coi chừngcô ả. Nó cũng tham lam như mẹ nó thôi.”

Nick rất nghi ngờ khả năng anh sẽ phải coi chừng Delaney. Tối hôm qua khi anhchở nàng về nhà mẹ nàng, nàng ngồi trong chiếc xe Jeep như một pho tượng đẹp,ánh trăng bàng bạc chiếu ngang vào nàng và cho anh cảm thấy nàng kiêu kỳ xacách. Rồi sau hôm nay, anh chắc chắn rằng nàng sẽ tránh xa như tránh hủi.

“Hứa với mẹ đi, Nick,” mẹ anh tiếp tục. “Nó luôn gây rắc rối chocon. Con phải coi chừng.”

“Con sẽ cẩn thận.”

Louie lẩm bẩm.

Nick cau mày nhìn sang anh trai và cố ý chuyển chủ đề. “Sophie thế nàorồi?”

“Nó sẽ về đến nhà vào ngày mai,” Louie trả lời.

“Tin tốt lành thật.” Benita mỉm cười và thả một lát bánh mì vào trongbát của bà.

“Con hy vọng sẽ có một chút thời gian riêng tư với Lisa trước khi con nóivới Sophie về lễ cười,” Louie nói. “Con không biết nó sẽ tiếp nhậntin này như thế nào.”

“Rốt cuộc, nó sẽ tự biết cách dung hòa với mẹ kế của nó. Mọi thứ sẽ trởnên tốt đẹp,” Benita phỏng đoán. Bà thích Lisa, nhưng cô không phải làngười Basque và không theo Công giáo có nghĩa là Louie không thể làm lễ cưới ởnhà thờ. Dù sao thì Louie đã ly hôn và bởi thế cũng không thể cưới ở nhà thờ.Benita không lo lắng cho Louie. Louie sẽ ổn. Nhưng Nick thì khác. Bà lo choNick. Bà luôn như vậy. Và bây giờ con nhỏ đó đã trở về nên bà càng lo lắng hơnnữa.

Benita thù ghét tất cả những người mang họ Shaw. Bà chủ yếu ghét Henry do cáchông ta đối xử với bà và con trai, nhưng bà cũng ghét con nhỏ đó và mẹ của nó.Hồi trước, bà thường thấy Delaney phô trương trong những bộ đồ xa xỉ trong khiBenita phải vá những chiếc áo rẻ tiền của Louie để lại cho Nick. Delaney có xeđạp mới và đồ chơi đắt tiền trong khi Nick không có xe đạp và phải chơi đồ chơicũ. Và trong khi bà thấy Delaney có nhiều thứ hơn nhu cầu một đứa con gái nhỏ,thì bà cũng nhìn lại con trai mình, với đôi vai thẳng đầy kiêu hãnh, cằm luônhất cao. Một gã đàn ông trẻ con khắc kỷ. Và mỗi lần bà thấy con trai mình giảvờ như chuyện đó không hề gì, trái tim bà lại tan nát thêm một chút. Mỗi lầnthấy con trai mình nhìn con nhỏ đó, bà càng trở nên cay nghiệt.

Benita tự hào về cả hai đứa con trai và bà đều yêu quý chúng như nhau. NhưngNick thì lại khác Louie. Nick rất nhạy cảm.

Bà nhìn đứa con trai nhỏ đang ngồi bên kia bàn. Nick luôn luôn làm bà phiềnmuộn.
Chương4

Mấy cái túi dẻo đựng thức ăn cho chó trong túi quần sóoc của Delaney cứ nhưngầm trỏ đến cuộc đời nàng. Như đống phân, nó là thếđấy. Kể từ khi nàng bán linh hồn mình đổi lấy tiền bạc, cuộc sống của nàng đãtrở nên như thế, và nàng không nhìn ra trong mười một tháng tiếp theo liệu cótốt đẹp hơn chút nào không. Gần như mọi thứ mà nàng sở hữu đều ở trong một giannhà kho ở ngoại ô thị trấn, và những người bạn thân nhất của nàng là hai conchó Weimaraner đang đi bên cạnh.

Delaney mất không tới năm giờ để đồng ý với điều khoản trong di chúc của Henry.Một khoảng thời gian cực kỳ ngắn, nhưng nàng muốn có số tiền đó. Nàng có mộttuần tạm hoãn thi hành để đi tới Phoenix, xin nghỉ việc, và khóa căn hộ. Chiatay với bạn bè của nàng ở Valentia không dễ chút nào. Chia tay với sự tự do cònkhó hơn. Mới có một tháng, nhưng nàng có cảm giác như đã bị bỏ tù cả năm trời.

Nàng không có nghề ngỗng gì và mặc những thứ yphục chán ngắt mà nàng không thích bởi vì nàng đang phải sống với mẹ.

Mặt trời nóng bỏng thiêu đốt trên đỉnh đầu khi nàng đi dọc xuống con đường nhỏGrey Squrrel hướng tới trung tâm thị trấn. Thời nàng sống ở Truly mười nămtrước, phần lớn đường sá chưa có tên. Điều đó không cần thiết, nhưng dạo gần đâyvới tràn ngập đám dân nghỉ dưỡng mùa hè và sự bùng phát của thị trường bất độngsản, hội đồng thị trấn đã vội vàng đưa ra thảo luận những cái tên đường thật sựsáng tạo như Chuột túi, Sóc Chuột và Sẻ Xám. Delaney, có vẻ như vậy, sống ở khuvực kém phát triển của thị trấn, trong khi Lisa sống ở một nơi tốt hơn trênMilkweed, đương nhiên là ngay cạnh Ragweed và Tumbleweed.

Từ khi quay về, nàng cũng đã ghi nhận rất nhiều đổi khác. Khu thị tứ đã mở rộngra gấp bốn lần, và phần thị trấn cũ đã được cải thiện. Có hai bến tàu công cộngđể thích ứng với sự xâm lấn quá nhanh tàu bè và thuyền nhỏ, và thành phố đã xâythêm ba công viên, nhưng vượt lên trên tất cả những thay đổi đó, có hai điềurất rõ ràng và là dấu hiệu cho thấy thị trấn cuối cùng cũng đã bước vào thậpniên chín mươi. Trước tiên, đó là cửa hàng Moutain Java Espresso nằm giữa tòanhà Sterling và quán ăn bình dân Grits & Grub. Thứ hai, xưởng chế biến gỗcũ kỹ

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT