|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đàn ông đang thắp lên những quảcầu lửa từ ống pháo gần mép nước.
Anh xoay hông lại và nhìn về hướng nàng qua bờ vai. Cảm giác hơi thích thú lắngxuống trong lòng nàng, và nàng vội ngước nhìn lên bầu trời đêm.
Đợt bắn pháo hoa cuối cùng của thị trấn thật ngoạn mục, nó chiếu rực cả vùngtựa ánh bình minh và làm bắt lửa tấm màn che của chiếc phà Colonel Mansfield.Công chúng rất thích thú và bày tỏ sự ủng hộ bằng cách bắn những ngọn pháo hoanhỏ của mình từ các ban công và bãi cát. Pháo hoa nhãn hiệu Rồng vui vẻ, Rắn hổmang, và đội quân vĩ đại đua nhau nổ tung tóe thành những trận mưa lửa sánglóa. Những nhãn pháo hoa hợp pháp như Whistling Pete’s đã được gia giảm thànhphần để có thể phát nổ và bay cao hơn, đang bay veo véo trên nền trời đêm.
Delaney đã quên mất dân Truly nghiện phóng hỏa tới mức nào. Tiếng pháo hoa rítngang qua đầu nàng và nở bung thành những chùm màu đỏ trên ban công nhà Louie.
Chào mừng tới Idaho. Lãnh địa của khoai tây và thần lửa.
Chương5
Tay nắm cửa của chiếc Miata ấn vào mông Delaney khi Steve ép chặt nàng về phíatrước. Nàng đặt tay lên ngựcanh ta và ngừng hôn.
“Về nhà với tôi đi,” anh ta nói thầm ngay trên tai nàng.
Delaney lùi vừa đủ khoảng cách để nhìn vào vệt tối phản chiếu trên khuôn mặtanh ta. Giá mà nàng có thể lợi dụng anh ta. Nàng ước gì mình là kẻ chuyên dụ dỗđàn ông. Nàng ước rằng anh ta không quá trẻ và tuổi tác của cậu chàng không cóvấn đề gì, nhưng khó lòng làm được. “Mình không thể.” Anh ta quá đẹptrai, cơ ngực rắn như thép, và có vẻ thực sự tử tế. Nàng cảm thấy giống như mộtả mẹ mìn.
“Bạn cùng phòng của tôi đang không ở thị trấn.”
Một người bạn cùng phòng. Dĩ nhiên là anh ta có bạn cùng phòng. Anh chàng mớihai mươi hai tuổi. Anh ta có thể sống toàn với ớt ngâm đóng hộp và rượuBudweiser. Khi nàng hai mươi hai tuổi, một bữa ăn đầy đủ bao gồm phần lớn làbắp chiên, sốt cà chua, hành tây với ớt, và rượu vang pha nước hoa quả. Nàng đãsống ở Vegas, làm việc ở Circus Circus, thậm chí không thèm quan tâm đến phầnđời còn lại của mình. “Tôi không bao giờ đến nhà người đàn ông mớiquen,” nàng nói và đẩy anh ta lùi lại một bước.
“Cô định làm gì vào tối mai?” Steve hỏi.
Delaney lắc đầu và mở của xe. “Anh là một chàng trai tốt, nhưng tôi khôngthích gặp ai bây giờ cả.”
Khi lái xe đi, nàng nhìn vào kính chiếu hậu lúc Steve trở bước. Lúc đầu, nàngcảm thấy hãnh diện vì được anh ta chú ý, nhưng càng về đêm, nàng càng cảm thấykhông thoải mái. Con người ta thường trưởng thành hơn rất nhiều trong bảy năm.Tìm được thứ thích hợp cũng trở nên quan trọng như khi ráp một dàn âm thanhkhủng, và đâu đó dọc đường về cụm từ “cứ uống tới khi cho chó ăn chè”cũng mất hết hiệu lực. Nhưng thậm chí nếu nàng có ý định gạ gẫm Steve thực sựđể thỏa mãn niềm khoái lạc của riêng mình thì Nick đã làm nó tắt ngấm. Anh đãkhiến ý định ấy bay biến chỉ bằng cách có mặt tại bữa tiệc. Nàng đã quá thậntrọng với anh, và có nhiều chuyện quá khứ giữa họ khiến nàng không thể hoàntoàn lờ tịt anh. Ngay cả khi nàng cố gắng quên được anh trong một lúc, thì lạiđột nhiên cảm thấy ánh mắt của anh, giống như một sự thu hút không thể kháng cựlôi kéo nàng. Tuy thế khi nàng nhìn anh, anh lại không bao giờ nhìn lại.
Delaney rẽ vào đoạn đường dài dẫn xuống ga ra và mở cửa đánh sầm. Và ngay cảkhi Nick không ở đó, và Steve chẳng quá trẻ so với nàng thì nàng cũng khó màtin rằng mình sẽ về nhà với anh ta. Nàng đã hai mươi chín tuổi, sống với mẹ, vàquá hoang tưởng khi đi thích thú một đêm yêu qua đường.
Sau khi đậu xe kế hai chiếc Cadillac của Henry và Gwen, nàng tiến vào nhà quacửa sau bếp. Một bóng đèn tròn và mấy ngọn nến hương sả tỏa ánh sáng mờ mờ trêncổng vòm, chiếu rõ bà Gwen và phía sau đầu của một người đàn ông. Chưa ra khỏihành lang, Delaney đã nhận ra đó là luật sư của Henry, Max Harrion. Nàng khônggặp lại Max từ sau buổi ông đọc di chúc của Henry. Nàng ngạc nhiên khi thấy ôngta vào lúc này.
“Rất vui được gặp cô,” ông nói, đứng lên khi nàng bước tới. “Côcảm thấy ra sao khi lại dọn về sống ở Truly?”
Như cùi bắp, nàng nghĩ khi ngồi xuống chiếc ghế bằng sắt đặt ở phía bên kia bànhọp đối diện với mẹ nàng. “Có một vài thứ cần phải làm quen dần.”
“Tiệc tùng có vui không con?” Bà Gwen hỏi.
“Có ạ,” nàng trả lời thành thật. Nàng gặp một vài người hay ho, vànếu không tính đến Nick Allegrezza thì nàng thực sự thích bữa tiệc.
“Mẹ cô vừa kể với tôi rằng cô đang bận rộn với việc huấn luyện lũ chó củaHenry.” Max lại ngồi xuống, và nụ cười có vẻ chân thành. “Có vẻ nhưcô đã tìm được một công việc mới.”
“Thật ra, tôi thích nghề cũ của tôi,” nàng trả lời. Kể từ lúc nóichuyện với Louie, nàng đã liên tục nghĩ về căn nhà bỏ trống ở khu thị tứ. Nàngkhông muốn thảo luận ý tưởng của mình với mẹ cho tới khi nàng chắc chắn rằng cóthể thực hiện nó, nhưng người nàng cần hỏi han nhất thì đang ngồi ngay bên kiabàn, và dù sao thì sớm muộn gì mẹ nàng sẽ phát hiện ra. “Ai sở hữu ngôinhà cạnh Văn phòng xây dựng Allegrezza?” nàng hỏi Max. “Đó là tòa nhàhẹp hai tầng với một tiệm làm tóc ở tầng trệt.”
“Tôi tin rằng Henry đã để phần tài sản ở First và Main cho cô. Có gìkhông?”
“Tôi muốn mở lại cái mỹ viện.”
“Mẹ không nghĩ rằng đó là một ý kiến hay,” mẹ nàng nói. “Con còncó thể làm được nhiều chuyện khác.”
Delaney tảng lờ. “Bằng cách nào tôi có thể thực hiện được việc đó?”
“Để khởi đầu, cô sẽ cần một khoản vay kinh doanh nho nhỏ. Người chủ trướcđã chết, vì thế cô sẽ cần phải liên lạc với người được ủy quyền đại diện tàisản của bà ta để định giá tiệm làm đầu,” ông mở lời. Khi ông kết thúc vàokhoảng hơn một tiếng rưỡi sau, Delaney đã biết chính xác nàng phải làm gì.Trước tiên vào thứ Hai, nàng cần tới ngân hàng đang quản lý tiền của nàng vàxin vay một khoản. Theo như nàng biết, chỉ có một điểm không hay trong kế hoạchcủa nàng. Tiệm thẩm mỹ đó nằm sát văn phòng xây dựng của Nick. “Tôi có thểthuê tòa nhà bên cạnh không?” Có thể nàng sẽ ép được anh ta biến đi chỗkhác.
“Không, ít nhất cho tới lúc hợp đồng thuê hiện tại hết hạn.”
“Đó là khi nào vậy?”
“Tôi nghĩ là năm sau.”
“Mẹ kiếp.”
“Đừng chửi bậy vậy,” mẹ nàng mắng mỏ trong lúc vươn qua bàn và đặttay lên mấy đầu ngón tay Delaney. “Nếu con muốn kinh doanh nhỏ, tại sao conkhông nghĩ tới việc mở một cửa hàng lưu niệm?”
“Con không muốn mở một cửa hàng lưu niệm.”
“Con có thể mở đúng thời điểm bán được đồ sứ dùng trong dịp Giángsinh.”
“Con không muốn bán đồ trang trí.”
“Mẹ nghĩ đó là một ý kiến hay.”
“Vậy thì mẹ làm đi. Con là thợ làm đầu, và con muốn mở lại tiệm thẩm mỹtrên phố.”
Bà Gwen lại ngồi xuống ghế. “Con làm vậy chỉ vì muốn chống lại mẹ.”
Nàng không có ý định đó, nhưng nàng đã sống với mẹ đủ lâu để biết rằng nếu nàngtranh cãi, bà sẽ giận dỗi như trẻ con. Đôi khi nói chuyện với bà Gwen giống nhưlà đánh vật với giấy dính keo bẫy ruồi. Càng vùng vẫy để thoát ra, thì càng bịdính cứng thôi.
Delaney mất tầm hơn ba tháng để nhận được khoản vay và sửa sang tiệm, sẵn sàngđưa vào hoạt động. Trong khi chờ đợi, nàng tìm hiểu sơ bộ về khu vực kinhdoanh, và chú tâm quan sát số lượng khách hàng đã ghé thăm tiệm làm đầu củaHelen. Với giấy bút trong tay, nàng đậu xe trong ngõ và theo dõi kẻ thù thờithơ ấu của nàng, Helen Markham. Khi Lisa không làm việc hoặc bận rộn với kếhoạch đám cưới, Delaney được cô báo cáo lại những hoạt động mà cô có thể ghinhận. Delaney vẽ biểu đồ thống kê nhân khẩu và thu nhập dữ liệu về những máitóc nổi bật về được làm đẹp cũng như xấu để đối chiếu. Nàng thậm chí còn đẩymọi việc xa đến mức thay đổi cách phát âm để tránh trường hợp Helen nhận ragiọng nàng khi nàng gọi điện tới hỏi thăm đối thủ giá tiền cho một lần nhuộmlại tóc. Nhưng cho tới một đêm khi đang bới tìm trong thùng rác của Helen đểkiểm tra xem những loại sản phẩm rẻ tiền nào Helen đã sử dụng thì nhiều ý nghĩđã dằn vặt trong nàng cùng một lúc. Khi nàng đứng đó, rác ngập tới tận đùi, bànchân kẹt trong một hộp pho mat hỏng, nàng nhận thấy mình đã làm quá mức cầnthiết với cuộc khảo sát này. Nàng cũng nhận ra thành công của tiệm thẩm mỹ mangý nghĩa hoàn thành ước mơ của nàng cũng nhiều như cái ý nghĩa của việc đánh bạiHelen trong cuộc đua. Nàng đã đi xa mười năm, vừa mới quay về và lại rơi vàotình trạng như trước đây. Tuy nhiên, lần này nàng sẽ không để Helen tước đoạtthêm gì của mình nữa.
Gần đến cuối cuộc khảo sát thiếu khoa học này, nàng có thể thấy Helen làm ănkhá phát đạt, nhưng Delaney không lo lắng. Nàng đã thấy tóc của Helen. Nàng cóthể nẫng được những khách hàng trung thành của địch thủ – không vấn đề gì.
Khi khoản vay đã được thông qua, Delaney cất giấy bút và bận rộn với cửa tiệm.Một lớp bụi bẩn bao phủ mọi thứ từ quầy thu ngân tới que cuốn tóc. Mọi thứ cầnphải được lau chùi và khử trùng. Nàng mải mê xem xét sổ sách của người chủ sởhữu trước, nhưng số lượng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




