|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hàngngày, một bộ màu đen cho những dịp đặc biệt. Bà đến lấy nó sau ba tiếng, và đềnghị nàng giúp đội bộ tóc trắng lên đầu.
“Cô giảm giá cho người già phải không?” Bà hỏi khi nàng kéo mớtóc quanh vành tai bà.
“Vâng.” Delaney thở dài, tự hỏi tại sao nàng phải hứng chịu nhiềuchuyện trời ơi từ người khác như vậy cơ chứ. Mẹ nàng, một quý bà tóc xám, vàNick. Đặc biệt là Nick. Câu trả lời đến với nàng như một tiếng chuông báo từngười quản lý tài sản của nàng. Ba triệu đô la. Nàng có thể chịu đựng nhiều thứvì ba triệu đô la lớn lao đó.
Khi bà già đi khỏi, Delaney đóng cửa tiệm sớm và đến thăm bạn nàng là hai conchó Duke và Dolores. Lũ chó run lên vì vui sướng khi chúng liếm mặt nàng. Cuốicùng cũng gặp những khuôn mặt thân quen. Nàng dụi trán vào cổ Duke và cố gắngkhông khóc. Nàng thất bại trong nỗ lực đó, cũng y như nàng đang thất bại vớitiệm thẩm mỹ. Nàng ghét kiểu tóc uốn lọn cuốn tay và phải cuốn tóc vào chụptóc. Nàng thực sự ghét phải gội và tô điểm những bộ tóc giả. Hơn hết, nàng ghétkhi không được làm những gì mình thích. Và điều làm Delaney thích là khiếnnhững người phụ nữ bình thường trông nổi bật. Nàng thích âm thanh của máy sấytóc, nhịp điệu của những nhát kéo linh hoạt, và mùi của thuốc nhuộm tóc vàthuốc dưỡng tóc uốn. Nàng yêu cuộc sống của nàng trước đây khi chưa về Truly dựlễ tang của Henry. Nàng có bạn bè và công việc khiến nàng mãn nguyện.
Còn bảy tháng và mười lăm ngày nữa, nàng tự nói với bản thân. Bảy tháng và sauđó nàng có thể chuyển đến bất kỳ nơi đâu nàng muốn. Nàng nhón chân lên với lấydây xích lũ chó.
Nửa tiếng sau, nàng trở về sau khi dắt lũ chó đi dạo và đưa chúng lại trongchuồng. Nàng mở cửa xe vừa lúc bà Gwen bước ra ngoài.
“Con có thể ở lại ăn tối không?” mẹ nàng hỏi,
choàng chiếc khănlen dệt từ lông dê màube vòng quanh vai.
“Không đâu ạ.”
“Mẹ rất tiếc vì hôm đó đã rời bữa tiệc từ sớm.”
Delaney lấy chìa khóa trong túi áo. Thông thường, nàng ít nói và thường kìm nénlại tất cả ở trong lòng, nhưng giờ nàng không bình tĩnh lắm. “Không, conkhông nghĩ rằng mẹ lại tiếc.”
“Đương nhiên là có. Sao con có thể nói với mẹ như vậy?”
Nàng nhìn mẹ, nhìn vào đôi mắt xanh của bà và mái tóc vàng cắt ngắn quá vaitheo lối cổ điển. “Con không biết,” nàng trả lời, quyết định rút khỏicuộc tranh cãi mà đằng nào nàng cũng sẽ thua. “Con có một ngày tồi tệ.Ngày mai con sẽ tới ăn tối nếu mẹ muốn.”
“Tối mai mẹ bận rồi.”
“Vậy thì thứ Hai,” Delaney nói khi chuồi vào trong xe. Nàng vẫy taytạm biệt, và ngay khi trở về nhà, nàng gọi cho Lisa. “Tối nay cậu rảnhkhông?” nàng hỏi khi bạn mình nhấc máy. “Tớ muốn đi uống một cốc, cóthể là hai.”
“Louie làm việc trễ, vì thế tớ có thể gặp cậu một lúc.”
“Tại sao chúng ta không gặp ở quán Hennesey? Ban nhạc Blues sẽ chơi ở đókhoảng cuối buổi tối nay.”
“Được, nhưng có thể tớ sẽ phải về trước khi họ bắt đầu.”
Delaney có hơi thất vọng, nhưng nàng đã quen với cảm giác cô đơn. Sau khi gácmáy, nàng đi tắm và mặc chiếc áo len tay phồng màu xanh cùng với quần jean.Nàng giũ nhẹ mái tóc, trang điểm, và xỏ đôi Dr Marten rồi khoác áo da sau đócuốc bộ qua ba dãy phố tới quán Hennesey. Khi nàng đến, đang tầm sáu rưỡi tốivà quán đầy những người vừa tan sở làm.
Hennesey là một quán ba hạng trung, với tầng trên nhìn thẳng xuống dưới. Bàn ởcả hai tầng đều kín người, và một sân khấu di động được lắp đặt trên sàn khiêuvũ lớn. Lúc này, đèn trong quán rực rỡ và sàn khiêu vũ trống không. Một lúcnữa, quang cảnh sẽ thay đổi hoàn toàn.
Delaney chọn một bàn gần cuối quán và đang uống chai bia đầu tiên thì Lisa đến.Nàng nhìn qua bạn mình và giơ ngón tay lên khỏi ly chỉ vào đuôi tóc của Lisa.”Cậu nên để mình cắt tóc cho.”
“Đừng hòng.” Lisa gọi một cốc Miller Lite, sau đó mới tập trung nóichuyện với Delaney. “Có nhớ cậu đã làm gì với Brigit không?”
“Brigit là ai?”
“Con búp bê mà bà ngoại Stolfus của tớ đã tặng cho tớ ấy. Cậu đã cắt máitóc quăn dìa vàng óng của nó và làm cho nó giống như Cyndi Lauper. Tớ vẫn cònđau lòng từ đó tới giờ.”
“Tớ hứa là cậu sẽ không giống như Cyndi Lauper. Thậm chí tớ còn làm miễnphí cho cậu nữa.”
“Tớ sẽ xem xét lại.” Bia của Lisa đã đến và cô trả tiền cho tiếpviên. “Hôm nay tớ đã đặt mấy bộ váy dành cho phù dâu. Khi nào họ đưa đến,cậu phải ghé nhà tớ mặc thử nhé.”
“Có phải rồi trông tớ sẽ giống như hướng dẫn viên du lịch ở vườn ươm phíaNam không?”
“Không. Bộ váy may bằng nhung co giãn màu rượu chát. Chỉ là một đường chữA đơn giản để cậu không nổi hơn cô dâu thôi.”
Delaney nhấp một hớp bia và mỉm cười. “Dù thế nào đi nữa tớcũng sẽ không nổi hơn cậu được, nhưng thực sự cậu nên suy nghĩ về việc để tớlàm tóc cho ngày quan trọng đó. Sẽ rất hay mà.”
“Có thể tớ sẽ để cậu tết tóc cho tớ hay làm gì đó.” Lisa uống mộtngụm. “Tớ cũng đã đặt tiệc cưới.”
Khi chuyện về đám cưới của Lisa đã cạn, hai người bắt đầu chuyển qua việc làmăn của Delaney.
“Tiệm của cậu kinh doanh ra sao rồi?”
“Tệ lắm. Tớ có một khách hàng, bà Stokesberry. Bà ta gỡ bộ tóc giả, và tớgội nó cứ như đó là một con chó xù bị xe cán chết.”
“Công việc hay ho đấy.”
“Thuật lại tình hình cho tớ đi.”
Lisa uống xong mới nói. “Tớ chả muốn làm cậu thấy nản hơn, nhưng hôm naytớ vừa lái xe qua tiệm của Helen. Trông cô ả hơi bị bận rộn đấy.”
Delaney nhìn ly bia của mình, cau mày. “Tó phải làm gì đó để đánh cắp mẹocủa cô ta.”
“Thử khuyến mại xem. Người ta ai chả khoái hưởng một cái gì đó mà khôngphải trả đồng nào.”
Nàng đã thử với khuyến mãi sơn bóng móng tay rồi. “Tớ cần phải quảngcáo,” nàng nói, lặng lẽ dự liệu về những hình thức sẽ dùng.
“Có thể cậu nên tổ chức một buổi trình diễn nhỏ hay gì đó tương tự ởtrường của Sophia. Cắt tóc, khiến cho một vài đứa bé gái trông đẹp hơn. Thế làtất cả đám con gái khác cũng sẽ muốn cậu cắt tóc của bọn chúng.”
“Và mẹ của chúng sẽ ngăn chúng quay lại lần nữa.” Delaney nhấp chútbia, và nghĩ về những khẳ năng có thể xảy ra.
“Bây giờ đừng ngước lên nhé, Wes và Scooter Finley vừa bước vào đấy.”Lisa giơ tay lên một bên mặt của nàng như một tấm chắn. “Đừng hướng mắt vềphía họ nếu không họ sẽ đến đây.”
Delaney cũng che mặt, nhưng liếc qua kẽ ngón tay. “Họ trông vẫn xấu hoắcnhư tớ vẫn nhớ.”
“Và cũng đần độn ngang ngửa.”
Delaney đã tốt nghiệp cùng lúc với anh em Finley. Họ không phải là một cặp sinhđôi, chỉ là xấu y hệt nhau. Wes và Scooter là hai cái bóng còn ghê rợn hơnnhững người bị bạch tạng với đôi mắt nhợt nhạt như ma quỷ. “Bọn họ có cònnghĩ rằng họ thu hút bọn gái mới lớn không?”
Lisa gật đầu. “Thử đoán xem.” Khi mối đe dọa Finley đi qua rồi, Lisahạ tay xuống và chỉ vào hai người đàn ông đứng ở quầy. “Cậu nghĩ sao, họmặc quần đùi hay quần sịp?”
Delaney nhìn thoáng qua chiếc áo sơ mi của họ với logo Chevron màu đỏ, mái tócAchy Breaky, và cất tiếng, “Quần sịp. Trắng. Hiệu Fruit of the Loom.”
“Thế còn anh chàng thứ ba tính từ phía cuối?”
Người đàn ông đó cao, gầy lòng thòng, với mái tóc xếp lớp hoàn hảo. Cái áo bóôm sát quanh cổ cho Delaney biết anh ta hoặc là dân mới đến thị trấn hoặc làmột người đàn ông rất dũng cảm. Chỉ có người can đảm đầy mình mới dám đi trênđường phố Truly với chiếc áo màu gì đó, cứ cho là màu vàng chẳng hạn, ôm khítquanh cổ anh ta. “Quần lọt khe, tớ nghĩ thế. Anh chàng rất táo bạo.”Delaney uống bia và quan sát chỗ cánh cửa.
“Vải cotton hay lụa?”
“Lụa. Bây giờ tới lượt cậu.”
Hai người phụ nữ xoay người lại và nhìn chăm chăm nơi lối ra vào, chờ đợi nạnnhân tiếp theo bước vào. Chưa đến một phút sau anh ta bước vào, trông vẫn bảnhbao như trong trí nhớ của Delaney. Mái tóc nâu của Tommy Markham vẫn gợn sóngquanh tai và cổ anh ta. Anh ta trông vẫn thanh mảnh dù có vẻ lực lưỡng, và khiánh mắt dừng lại nơi Delaney, nụ cười của anh ta vẫn quyến rũ như hồi còn làmột chàng trai ương ngạnh. Kiểu cười như vậy có thể khiến phụ nữ tha thứ choanh ta bất cứ chuyện gì.
“Em đang làm vợ tôi phát điên lên. Em biết thế, phải không?” anh tanói khi tiến đến bàn họ.
Delaney nhìn vào đôi mắt xanh của Tommy và đặt một tay lên ngực ra vẻ vô tội.”Tôi à?” Đã từng có lúc hình ảnh bờ mi dài của anh làm trái tim nàngxốn xang. Nàng không thể không nở nụ cười trên môi, nhưng tim nàng giờ vẫn bìnhthường, “Tôi đã làm gì?”
“Em đã trở về.”
Tốt, nàng nghĩ. Helen đã dành hết thời niên thiếu của cô ta chọc tức Delaney,khiến nàng phát điên. Cuộc trả đũa xem ra có vẻ sòng phẳng. “Vậy thì, mớxiềng xích già nua đó đâu rồi?”
Anh ta cười lớn và ngồi vào chiếc ghế cạnh nàng. “Cô ấy và lũ trẻ tới đámcưới ở Challis. Họ sẽ quay về trong ngày mai.”
“Sao anh không đi cùng?” Lisa hỏi anh ta.
“Tôi phải làm việc buổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




