|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mười năm trước.
Nàng không thích nghĩ về chuyện đã xảy ra, nhưng nàng đã kiệt sức và tâm trínàng không ngừng hồi tưởng lại đoạn ký ức vốn nàng đã luôn cố gắng để quên đinhưng chẳng bao giờ làm được.
Mùa hè sau khi tốt nghiệp trung học đã khơi mào những điều tồi tệ, sau đó đưamọi thứ đến bờ vực khốn nạn. Nàng vừa tròn mười tám tuổi và quyết định đó làthời khắc cuối cùng mà nàng phải có tiếng nói riêng trong cuộc sống. Nàng đãkhông muốn vào đại học ngay sau đó. Nàng muốn có thêm một năm để quyếtđịnh xem mình thực sự thích làm gì, nhưng Henry đã ghi danh trước cho nàng ởtrường đại học Odaho, nơi ông có tên trong Phòng Vinh danh những cựu sinhviên suất sắc. Ông đã chọn lớp cho nàng và đăng ký giùm nàng toàn bộ chươngtrình dành cho một tân sinh viên năm nhất.
Vào cuối tháng Sáu, nàng lấy hết can đảm điều đình với Henry nhằm có được mộtsự dàn xếp. Nàng sẽ học bán thời gian ở trường đại học Boise State nơi Lisa sắpđến học, và nàng muốn tự chọn lớp nào nàng cảm thấy thú vị.
Ông đã nói không. Cuộc nói chuyện kết thúc.
Khi thời hạn ghi danh tháng Tám đã đến sát ngay mũi, thì vào tháng Bảy, nànglại tiếp cận Henry một lần nữa.
“Đừng ngớ ngẩn thế. Cha biết những gì tốt nhất cho con.” Ông trả lời.”Mẹ của con và cha đã thảo luận chuyện này, Delaney. Những hoạch định chotương lai của con chẳng đi đến đâu hết. Hiển nhiên là con còn quá trẻ để biếtrằng mình muốn gì.”
Nhưng nàng biết. Nàng biết từ rất lâu, và lúc nào nàng cũng nghĩ dẫu sao thìtrong sinh nhật lần thứ mười tám, nàng sẽ có nó. Bởi một lý do rối rắm nào đó,nàng đã nghĩ rằng quyền được tự do lựa chọn của mình sẽ có thể đưa đến tự dothực sự. Nhưng khi sinh nhật vào tháng hai của nàng đã qua đi mà không có sựthay đổi nhỏ nào trong cuộc sống, nàng hiểu rằng tốt nghiệp trung học phải đồng nghĩa với sựgiải thoát khỏi sự kiểm soát của Henry. Nàng sẽ có quyền thoải mái tung hoànhvà là chính Delaney. Được tự do sống nổi loạn và điên rồ nếu nàng muốn. Tham dựmột lớp cao đẳng vớ vẩn. Mặc những chiếc quần jean rách hoặc trang điểm thậtđậm. Diện những trang phục mà nàng thích. Sắm vẻ ngoài như sinh viên dự bị, nhưkẻ lang thang, hoặc như một con điếm.
Nàng đã không có được những thứ tự do đó. Vào tháng Tám, Henry và mẹ nàng mấtbốn tiếng đồng hồ để chở nàng lên phía Bắc tới trường đại học Idaho tại thịtrấn Moscow, Idaho, và nàng ghi danh cho kỳ học mùa thu. Trên đường về nhà,Henry nói đi nói lại, “Hãy tin rằng cha luôn biết điều gì là tốt nhất chocon,” và “Vào một ngày nào đó con sẽ cám ơn cha. Khi con có bằng cấpvề kinh doanh, con sẽ giúp cha điều hành công ty.” Mẹ nàng buộc tội rằngnàng trở nên “hư hỏng và thiếu chín chắn.”
Buổi tối hôm sau, lần đầu tiên Delaney chuồn khỏi phòng ngủ của nàng qua cửa sổvà đó cũng là lần cuối cùng trong đời. Nàng đã có thể mượn xe của Henry, và ôngđã có thể đồng ý cho nàng mượn, nhưng nàng không muốn xin xỏ ông bất kỳ thứ gìnữa. Nàng không muốn nói với cha mẹ nơi nàng sắp đến, những ai nàng định đicùng, hoặc lúc nào sẽ về nhà. Nàng không có kế hoạch nào cả, chỉ một ý tưởng mơhồ về một điều gì đó mà trước đó nàng chưa từng trải qua. Điều gì đó mà nhữngngười tròn mười tám tuổi khác vẫn làm. Điều gì đó táo bạo và vui thú.
Nàng bới mái tóc thẳng vàng óng lên thành một cuộn lớn và tròng lên người chiếcváy màu hồng có hàng cúc phía trước. Chiếc váy vừa chạm đến trêngối và cũng là y phục khêu gợi nhất mà nàng sở hữu. Chiếc dây vai mỏng manh vànàng không mặc nịt
ngực. Nàng nghĩ trông mình già hơn tuổi thực, nhưng nó cũngkhông ảnh hưởng gì. Dù sao đi nữa, nàng là con gái của thị trưởng và mọi ngườiđều biết tuổi của nàng. Nàng bước trên suốt con đường vào thị trấn trên đôixăng đan buộc dây và cầm theo chiếc áo len màu trắng. Hôm ấy là một buổi tốithứ Bảy ấm áp, và phải có điều gì đó được thực hiện. Một điều gì đó mà nàng vốnluôn ngại phải tiến hành do sợ bị bắt gặp và khiến Henry thất vọng.
Nàng nhận ra “điều gì đó” ấy bên ngoài chợ Hollywood trênđường số Năm, nơi nàng dừng lại gọi cho Lisa từ buồng điện thoại công cộng.Nàng đứng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn được gắn vào trước toà nhà xây bằnggạch. “Thôi nào,” nàng nài nỉ trong ống nghe áp sát bên tai.”Gặp tớ đi.”
“Tớ đã nói với cậu rồi, tớ cảm thấy đầu sắp nổ tung.” Lisa nói, nghehết sức lâm li do cơn cảm lạnh mùa hè nghiêm trọng.
Delaney nhìn vào dãy số kim loại trên mặt điện thoại và cau mày. Làm sao nàng cóthể nổi loạn một mình được? “Bé cưng.”
“Tớ không phải là bé cưng,” Lisa phản ứng. “Tớ đang ốm.”
Nàng thở dài và ngước lên, để ý tới hai thằng con trai đang băng qua bãi đậu xetới chỗ mình. “Ồ, Chúa ơi.” Nàng vén một bên tay áo len vàkhum bàn tay quanh ống nghe. “Mấy tên nhà Finley đangtiến tới chỗ tớ.” Chỉ có duy nhất một cặp anh em khác tai tiếng hơn cặpanh em Scooter và Wes Finley. Hai anh em nhà Finley đứa mười tám đứa kia haimươi và vừa mới tốt nghiệp phổ thông.
“Đừng nhìn bọn chúng.” Lisa cảnh báo, rồi ho rũ rượi.
“Chào em, Delaney Shaw,” Scooter nói lè nhè và dựa một vai vào toànhà cạnh nàng. “Cô em ra ngoài một mình làm gì vậy?”
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh nhợt nhạt của cậu ta. “Tìm vuithôi.”
“Hơ hơ.” cậu chàng cười. “Xem chừng cô em đã tìm được rồiđấy.”
Delaney đã tốt nghiệp trường trung học Lincoln với bọn con trai nhà Finley vàthấy bọn họ hơi buồn cười và có chút đần độn. Bọn chúng làm cả năm học trở lênthú vị bằng trò báo cháy giả hoặc kéo tụt quần xuống để khoe cặp mông trắnghếu. Đám con trai nhà Finley rất giỏi làm trò vớ vẩn. “Cậu đang nghĩ gìvậy, Scooter?”
“Delaney…Delaney,” Lisa kêu lên trong ống nghe. “Chạy đi. Chạynhanh hết sức để tránh xa bọn Finley.”
“Uống một ít bia,” Wes trả lời thay anh mình. “Tìm một chỗ tiệctùng.”
Uống “bia” với bọn Finley hiển nhiên là thứ mà nàng chưa từng thửtrước đó. “Tớ phải đi rồi,” nàng nói với Lisa.
“Delaney…”
“Nếu người ta tìm thấy xác tớ nổi lên trên hồ, nhớ báo với cảnh sát rằnglần cuối cùng thấy tớ là khi đi với bọn Finley.” Lúc nàng gác máy, mộtchiếc Mustang mui xếp cũ rích với những đốm han gỉ và những cái ống pô còn gỉsét hơn lùi vào trong bãi đỗ xe, hai luồng sáng chiếu thẳng vào Delaney và mấyngười bạn mới của nàng. Ánh đèn và động cơ tắt hẳn, cánh cửa bật mở, và nhảy rangoài trong bộ dạng khó coi là một người cao chừng mét chín. Nick Allegrezzamặc áo thun “Eat the Worm” đóng thùng trong chiếc quần jean cũ kỹ.Anh nhìn khắp lượt Scooter và Wes, sau đó liếc qua Delaney. Trong ba năm gầnđấy, Delaney ít khi gặp Nick. Anh dành phần lớn thời gian ở Boise nơi anh vừalàm việc vừa học đại học. Nhưng anh không thay đổi nhiều. Mái tóc vẫn đen nhánh,cắt ngắn ở phần tai và phía sau cổ. Anh vẫn đẹp mê hồn.
“Chúng ta có thể tổ chức bữa tiệc của riêng chúng ta.” Scooter đềnghị.
“Chỉ ba chúng ta thôi sao?” hỏi đủ lớn để Nick cóthể nghe thấy. Anh từng gọi nàng là bé con, thường là ngay sau khi anh ném mộtcon châu chấu vào nàng. Bây giờ nàng không còn là bé con nữa.
Khoé miệng anh nhếch lên, sau đó anh quay đi và mất hút trong chợ.
“Chúng ta có thể quay về nhà bọn tớ,” Wes tiếp tục. “Bố mẹ bọntớ đang không ở thị trấn.”
Delaney lại chú ý đến hai anh em. “À,…thế các cậu có định mời ai kháckhông?”
“Tại sao?”
“Tiệc tùng mà,” nàng trả lời.
“Cô em có thể gọi thêm cô bạn gái nào không?”
Nàng nghĩ vền người bạn duy nhất đang bị cảm lạnh nằm nhà và lắc đầu. “Cáccậu không biết ai khác để mời à?”
Scooter cười mỉm và tiến lại gần thêm một bước. “Tại sao tôi lại muốn làmviệc đó?”
Lần đầu tiên, nỗi e sợ dâng lên trong lòng Delaney. “Bởi vì các cậu muốnmở tiệc, nhớ không?”
“Chúng ta sẽ tiệc tùng vui vẻ. Cô em khỏi lo đi.”
“Anh đang dọa cô ấy đấy, Scoot.” Wes đẩy anh mình qua một bên.”Về nhà bọn tớ và chúng ta sẽ gọi thêm người ở đó.”
Delaney không tin cậu ta và hạ ánh mắt xuống đôi xăng đan. Nàng muốn giống nhưnhững cô gái mười tám tuổi khác. Nàng muốn làm một thứ gì đó liều lĩnh, nhưngnàng không trông đợi một trò chơi tình dục với ba người. Và không phải nghi ngờchút nào về những điều bọn họ nghĩ trong đầu. Nếu Delaney quyết định có lần đầutiên của mình, thì cũng không phải với một hoặc cả hai anh em nhà Finley. Nàngđã thấy mấy cặp mông trắng nhợt của chúng – và thế thôi khỏi, cảm ơn.
Thoát khỏi bọn này sẽ rất khó, và nàng tự hỏi mình sẽ còn đứng bao lâu trướcchợ Hollywood cho tới khi bọn chúng bỏ cuộc và biến đi.
Khi nàng nhìn lên, Nick đang đứng bên cạnh xe của anh, nhét một hộp bia sáu lonvào ghế sau. Anh đứng thẳng, dồn trọng lượng lên một chân và dán mắt vàoDelaney. Anh nhìn nàng một lúc lâu, rồi cất giọng, “Lại đây nào, côngchúa.”
Từng có một thời gian nàng cảm thấy cùng lúc vừa sợ vừa mê mẩn anh. Anh luôn tỏra vênh váo, quá tự tin, và là một điều tuyệt đối cấm kỵ. Nàng đã không còn sợnữa, và theo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




