|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
buổi mà.”
“Được, mẹ an tâm rồi.” Bà Gwen lấy một cuộn giấy bạc và xé một mẩudài. “Và sau đó, nếu chuyện đó còn chưa đủ tệ hại, bà ấy nói với mẹ rằngcô con gái Dina của bà ấy thấy con đang hôn Nick Allegrezza trên sànnhảy.” Bà bình tĩnh đặt cuộn giấy bạc lên quầy. “Mẹ nói rằng có thểcô ta đã nhìn lầm, bởi vì mẹ chắc rằng con sẽ không làm điều gì ngu ngốc đếnmức ấy. Hãy nói với mẹ rằng cô ta đã nhìn nhầm.”
“Được rồi, cô ta đã nhầm.”
“Thật không?”
Delaney nghĩ về câu trả lời nhưng biết sớm hay muộn mẹ mình cũng nhận thấy sựdối trá. Ngoài ra, nàng không phải là một cô gái nhỏ sợ bị bố mẹ phạt nữa, vànàng không định để cho mẹ đối xử với mình như một đứa trẻ con.”Không.”
“Con đang nghĩ gì vậy? Chúa ơi, thằng đó và cả gia đình nó chỉ đem lại rắcrối cho chúng ta kể từ khi chúng ta chuyển đến thị trấn này. Bọn họ thô lỗ vàđố kỵ. Đặc biệt là với con, mặc dù hiển nhiên là Benita đã hơn một lần phô chomẹ thấy mặt xấu xa của bà ta. Con đã quên chuyện gì xảy ra mười năm trước rồisao? Lẽ nào con quên những gì Nick đã làm? Quên những tổn thương và sự sỉ nhụcmà nó đã gây ra chúng ta?”
“Không phải với tất cả chúng ta. Là với con và không con không quên. Nhưngmẹ đang chuyện bé xé ra to đấy,” nàng trấn an mẹ, nhưng sự thể chẳng có vẻnhư là không có gì.
“Không có gì xảy ra hết. Hoàn toàn không có gì. Con không muốn nói về nó.Con càng không muốn nghĩ về nó.”
“À, tốt hơn là con nên nghĩ về nó. Con biết rằng trong thị trấn này ngườita khoái ngồi lê đôi mách mà, đặc biệt là đưa chuyện về…”
Delaney thầm đồng ý rằng hầu hết mọi người ở Truly thích ngồi lê mách lẻo –tính luôn cả bà Gwen – nhưng nàng không nghĩ gia đình nhà Shaw được chú trọnghơn những người khác. Những món tầm phào khoái khẩu hẳn nhiên được chú ý, nhưngcũng như mọi khi, mẹ nàng luôn đánh giá quá cao tầm quan trọng của bà trongchuỗi thức ăn này. “Được rồi, con sẽ nghĩ về nó.” Nàng nhắm mắt lạivà nhấn mấy ngón tay lên trán.
“Mẹ hy vọng thế, và vì Đức Mẹ, hãy tránh xa Nick Allegrezza ra.”
Ba triệu đô la, nàng tự nhủ. Mình có thể làm được điều này vì ba triệu đô la.
“Con sao vậy? Bị ốm à?”
“Chỉ là một cơn đau đầu thôi.” Nàng hít một hơi dài và thả tay xuống.”Con phải đi đây.”
“Con chắc không? Con không thể ở lại dùng bánh ngọt sao? Mẹ mua nó ở tiệmbánh Baske trên đường số Sáu đấy.”
Delaney từ chối và bắt đầu đi xuống đại sảnh tới phòng làm việc của Henry. Nàngchúc Max ngủ ngon, sau đó lấy áo choàng và xỏ tay vào trong tay áo.
Mẹ nàng giúp nàng xỏ tay vào áo và cài khuy cho nàng như thể nàng mới năm tuổi.”Mẹ yêu con, và mẹ lo lắng cho con khi phải sống trong căn hộ nhỏ dưới thịtrấn.” Delaney mở miệng định tranh cãi, nhưng bà Gwen đặt ngón tay lên môinàng . “Mẹ hiểu rằng bây giờ con không muốn quay về đây, nhưng mẹ muốn conbiết rằng nếu con thay đổi ý định, mẹ sẽ rất vui vì có con ở cùng.”
Ngay khi Delaney tin rằng mẹ nàng là một người mẹ thân thương nhất, thì bà lạithay đổi. Luôn là như vậy. “Con sẽ ghi nhớ điều đó,” Delaney nói, rồigấp gáp bước ra cửa trước khi mọi thứ lại thay đổi lần nữa.
Bà Gwen nhìn vào cánh cửa đóng lại và thở dài. Bà không hiểu Delaney. Hoàn toànkhông.
Bà không hiểu tại sao con gái mình lại khăng khăng sống trong căn hộ nhỏ békinh khủng đó khi nó không cần phải như vậy. Bà không hiểu tại sao một số ngườiđược ban tặng lại từ chối tất cả chỉ để hưởng cuộc sống của một chuyên viênthẩm mỹ không ổn định. Và bà cũng không thể nén được một chút thất vọng tronglòng.
Henry đã muốn trao cho Delaney mọi thứ, và nó đã quẳng hết chúng đi. Tất cảnhững gì nó cần làm là để ông định hướng cho nó, nhưng Delaney muốn có tự do.Theo như Gwen nghĩ, tự do đã được đánh giá quá cao. Nó không nuôi sống người tahay con cái của họ, và nó không giúp xua tan đi nỗi sợ hãi vẫn thít chặt lấy dạdày người ta lúc nửa đêm. Cũng có vài phụ nữ cũng có thể tự chăm lo tốt cuộc sốngcủa mình, nhưng bà Gwen không nằm trong số đó. Bà cần và mong có một người đànông chăm lo cho mình.
Đêm đầu tiên gặp gỡ Henry Shaw, bà đã biết rằng ông đúng là người đàn ông dànhcho bà. Mạnh mẽ và giàu có. Khi ấy bà đang gội đám tóc giả và tạo kiểu tóc chonhững cô gái nhảy ở Las Vegas, và bà ghét nghề đó. Sau một buổi diễn, Henry đếnphòng trang điểm của cô bồ sau cùng của ông và ông quay sang với Gwen. Ôngtrông rất đẹp trai và sang trọng. Một tuần sau, bà kết hôn với ông.
Bà yêu Henry Shaw, nhưng còn hơn cả tình yêu mà bà dành cho ông, bà rất biếtơn. Nhờ có ông, bà được sống cuộc đời mà bà đã luôn mơ ước. Với Henry, quyếtđịnh khó khăn nhất bà từng phải lo đến là chọn món gì nấu gì cho bữa tối và sẽtham gia câu lạc bộ nào. Gwen quay lại và bước xuống đại sảnh tới phòng làmviệc của Henry. Rõ ràng là có một sự trao đổi với tất cả những quyền lợi đó.Henry muốn một đứa con hợp pháp, và khi bà không có thai, ông đổ lỗi cho bà.Sau nhiều năm cố gắng, cuối cùng bà thuyết phục ông đến gặp một bác sĩ sảnkhoa, và đúng như Gwen nghi ngờ, Henry gần như vô sinh. Ông có lượng tinh trùngrất thấp và hầu hết cái đám ít ỏi đó đều dị dạng và chậm chạp. Kết quả chẩnđoán đã sỉ nhục và làm Henry nổi giận, và ông muốn quan hệ tình dục mọi lúc chỉđể chứng minh bác sĩ đã sai. Ông trở nên cứng đầu và tin chắc rằng mình có thểcó con. Hiển nhiên là bác sĩ đã không sai. Họ quan hệ tình dục bất cứ khi nào,ngay cả lúc bà không thích thú gì chuyện đó. Nhưng nó chưa bao giờ quá tệ, vànhững gì bà được nhận lại xứng đáng để làm thế. Mọi người trong cộng đồng phảitrọng vọng bà, và bà có một cuộc sống đầy ắp những điều đẹp đẽ.
Rồi vài năm về trước, ông từ bỏ ý đinh có con với bà. Nick chuyển về thị trấnvà Henry quay sang chú ý đến đứa con trai mà ông đã có. Bà Gwen không thíchNick. Bà không ưa cả cái gia đình đó, nhưng bà thật sự biết ơn khi cuối cùngrồi Henry cũng chuyển nỗi ám ảnh đó về phía đứa con trai của ông.
Khi bước vào phòng, bà Gwen thấy Max đứng sau bàn làm việc của Henry nhìn mộtvài xấp tài liệu đặt trên bàn. Ông nhìn lên và một nụ cuời tạo thành những nếpnhăn nơi khóe mắt xanh của ông. Mái tóc ông chỉ vừa chớm bạc hai bên thái dươngvà cho đến gần đây thì không phải lần đầu tiên bà tự hỏi cảm giác được vuốt vebởi một người đàn ông gần tuổi với mình sẽ như thế nào. Một người đàn ông đẹptrai như Max.
“Delaney đi chưa?” ông hỏi khi bước vòng qua bàn đến chỗ bà.
“Nó vừa mới đi. Em lo cho nó. Nó sống không mục đích, quá vô trách nhiệm.Em không nghĩ là nó sẽ có lúc trưởng thành.”
“Đừng lo lắng. Con bé là người thông minh.”
“Phải, nhưng nó đã gần ba mươi tuổi rồi. Nó sẽ…”
Max lướt nhẹ ngón trỏ trên môi và má của bà và khiến bà im lặng. “Tôikhông muốn nói về Delaney. Giờ nó đã là một phụ nữ trưởng thành. Em đã làm rấttốt, giờ thì em cần phải lui lại và nghĩ về điều gì khác.”
Gwen nheo mắt lại. Max không biết ông đang nói gì. Delaney cần sự dìu dắt củamẹ mình. Nó đã sống như dân du mục quá lâu. “Sao anh lại có thể nói thế?Nó là con em. Làm cách nào em có thể không nghĩ về nó?”
“Thay vì vậy, hãy nghĩ về tôi,” ông nói khi cúi đầu xuống và nhẹnhàng hôn lên môi bà.
Thoạt đầu, đôi môi chạm vào môi bà có cảm giác lạ lẫm. Bà thậm chí không thểnhớ nổi cái thời từng có người đàn ông nào khác ngoài Henry đã hôn bà. Max ngậmlấy miệng bà, và bà cảm nhận được lần thăm dò dè dặt đầu tiên của lưỡi ông.Khoái cảm lướt dọc theo da thịt bà, và trái tim bà như đập nhanh gấp ba lần. Bàmuốn biết cảm giác được Max đụng chạm như thế nào, và bây giờ bà đã biết. Tuyệthơn so với những gì bà tưởng tượng.
° ° °
Trên đường từ nhà mẹ về, Delaney dừng lại ở hiệu thuốc Value Rite để mua mộtchai Tylenol, một túi giấy vệ sinh bốn cuộn, và một gói bơ lạc Reese’s. Nàngném vào xe đẩy hai hộp nút bông vệ sinh do được giảm giá, sau đó nàng dừng lạiở quầy báo. Nàng lấy một tờ trên giấy bóng thoảng mùi nước hoa và hứa hẹn sẽhấp dẫn “Những bí mật của đàn ông”. Nàng lật qua một vài trang và vứtnó vào trong xe đẩy, dự định sẽ đọc trong bồn tắm lúc đã về nhà. Ở lối đi sốbốn, nàng chọn một cây nến thơm, và khi bước qua dãy số năm để tính tiền, nàngđi ngang qua Helen Markham.
Helen có vẻ mệt mỏi, và căn cứ vào ánh nhìn oán ghét của cô ta, chắc chắn cô tađã nghe được tin mới nhất.
Delaney gần như cũng cảm thấy tiếc cho cô ta. Đời Helen hẳn không dễ chịu, vàDelaney xác định rằng nàng có hai sự lựa chọn: làm cho kẻ thù cũ của mình lúngtúng, hoặc xóa bỏ những vướng mắc cho cô ta. “Tôi hy vọng rằng cô khôngtin những lời đồn đại về tôi và Tommy,” nàng nói. “Nó không đúng sựthật.”
“Tránh xa chồng tôi ra. Anh ấy chẳng muốn cô lao vào anh ấy nữa đâu.”
Quá đủ để cố tỏ ra thiện chí. “Tôi không bao giờ tìm đến với Tommy.”
“Cô đã luôn ganh tị với tôi. Lúc nào cũng thế, và bây giờ cô nghĩ rằng cóthể cướp chồng tôi, nhưng không có tác dụng đâu.”
“Tôi không muốn chồng của cô,” nàng nói, ý thức được một cách rõ ràngvề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




