|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
anh nói thay vì trả lời câuhỏi của nàng. Anh dừng lại bên cạnh nàng, sau đó dựa hông vào quầy ngay cạnhkhủy tay phải của nàng. “Nó nằm trên sàn nhà khi tôi thay khóatrước,” anh nói và chỉ vào một chiếc phong bì trên quầy thu ngân. “Aiđó đã nhét nó qua khe cửa trước nhà em.”
Duy nhất tên cửa hàng được đánh máy trên nền giấy trắng, và nàng đoán rằng nócó thể là một thông báo nào đó về cuộc họp mặt của hiệp hội doanh nhân thị trấnhoặc một cái gì cũng hay ho tương tự.
“Hai má của em đỏ ửng kìa.”
“Ở đây hơi lạnh,” nàng nói, cũng không chắc là nhiệt độ có ảnh hưởnggì đến đôi má không.
“Em sẽ không sống nổi qua mùa đông.” Anh ấp tay lên cốc cà phê củanàng vài giây, sau đó áp hai lòng bàn tay vào má nàng. “Có còn chỗ nào cầnlàm ấm nữa không?”
Ừ-ờ. “Không.”
“Chắc không?” Đầu ngón tay của anh vuốt nhẹ tóc nàng đằng sau haitai. “Tôi sẽ sưởi cho em thật ấm.” Ngón cái của anh lướt qua cằmnàng, sau đó vuốt xuống môi dưới của nàng. “Thỏ hoang.”
Nàng nắm tay lại và thụi vào bụng anh.
Thay vì giận dữ, anhcười to sau đó buông hai tay xuôi theo thân hình. “Em từng thú vị hơn thếnày.”
“Khi nào?”
“Khi em từng trợn trừng mắt và nổi điên và nhìn như thể em muốn đánh tôinhưng chỉ là bộ tịch thôi em sẽ chẳng đời nào làm được. Quai hàm của em nghiếnchặt và môi em mím lại. Hồi trung học, tất cả những gì tôi làm là nhìn em, vàem sẽ chạy mất.”
“Đó là bởi vì anh đã ném tôi suýt ngất bằng một quả cầu tuyết.”
Anh cau mày khiến trán nhăn lại và đứng thẳng lên. “Quả cầu tuyết đó chỉlà một tai nạn thôi.”
“Thật sao, phần nào? Khi anh tình cờ vun tuyết lại thành một quả cầu cứng,hay là khi anh tình cờ ném nó vào tôi?”
“Tôi không định ném em mạnh như vậy.”
“Nhưng tại sao anh lại ném tôi?”
Anh nghĩ một lúc rồi nói, “Vì em đứng đó.”
Nàng đảo mắt. “Thật là khôn ngoan, Nick ạ.”
“Đó là sự thật.”
“Tôi sẽ phải nhớ chuyện này vào lần sau khi tôi gặp anh trên vạch quađường và chân tôi ngứa ngáy muốn hất ngã anh.”
Anh mỉm cười để lộ hàm răng trắng đều đặn. “Em đã trở thành một kẻ caynghiệt tầm thường kể từ khi đi xa.”
“Tôi đã trở thành chính tôi.”
“Tôi nghĩ mình thích điều đó.”
“Chà, tôi cho là mình sẽ chết vì hạnh phúc đấy.”
“Những điều đó khiến tôi tự hỏi liệu có gì thay đổi khác trước nữa chăng.”Anh với tay và búng nhẹ vào cái khóa trên dây kéo của áo nàng. Miếng kim loạimát lạnh chạm vào xương ức của nàng và nằm sát làn da nàng.
Delaney hít một hơi ngắn nhưng không nhìn đi chỗ khác. Anh rời mắt khỏi cổnàng, và nàng ngước lên nhìn vào mắt anh. Trong khoảng một giây, anh đã từ mộtchàng trai bình thường trở thành anh chàng xấu tính đã cùng nàng lớn lên. Nàngđã thấy ánh mắt bàng bạc đó nhiều lần đến nỗi không biết anh có định giậm chân,la hét và làm nàng chạy như điên. Làm nàng nghĩ rằng anh định ném sâu lên ngườinàng, hay một điều gì đó gớm ghiếc tương tự. Nàng không để cho anh đe dọa mình.Nàng đã luôn luôn để anh thắng, và bây giờ nàng cố thủ vì tất cả những lần thuacuộc trước đây. “Tôi không còn là đứa con gái mà anh từng thù hận trướcđây nữa. Tôi không sợ anh đâu.”
Anh nhướng một bên chân mày đen nhánh trên vầng trán rám nắng của mình.”Không ư?”
“Không.”
Hai người nhìn trừng trừng vào nhau khi anh với tới cái khóa kim loại trên cáidây kéo áo nàng lần nữa. Anh chầm chậm kéo nó xuống một phân dọc theo rãnh thậtêm ái. “Bây giờ em có sợ không?”
Hai tay nàng siết chặt hai bên hông. Anh đang thử nàng. Anh đang cố làm nàngnao núng trước. Nàng lắc đầu.
Miếng kim loại trượt xuống thêm vài nấc sau đó dừng lại. “Giờ thìsao?”
“Không. Anh sẽ không dọa được tôi đâu. Tôi biết anh là loại gì mà.”
“Ừ – hử.” Cái khóa trượt thêm vài phân nữa vàchiếc cổ áo sọc mở ra. “Nói với tôi những gì em nghĩ là em biết đi.”
“Anh là một tên bịp bợm. Anh sẽ không làm tổn thưong tôi được đâu. Ngay bâygiờ anh muốn tôi nghĩ rằng anh định cởi đồ tôi trong khi mọi người đi ngang quacánh cửa sổ lớn ở nhà tôi. Anh tưởng rằng tôi sẽ căng thẳng, và sau đó anh cóthể bỏ đi và cười thoải mái. Nhưng đoán xem đó là gì nào?”
Anh kéo miếng kim loại đến bông hồng vàng khóa phía trước áo ngực nàng.”Gì?”
Nàng thở mạnh và gọi anh là tên bịp bợm. “Anh sẽ không làm đâu.”
Xoẹttt.
Miệng Delaney há hốc, và nàng nhìn xuống phía trước áo mình. Dải áo sọc đen mởra, hai mép áo cách nhau vài phân, để lộ ra chiếc áo nịt ngực da báo và bầu vúnở nang của nàng. Rồi trước khi Delaney hiểu chuyện đã xảy ra như thế nào, nàngthấy mình bị nhấc lên và đặt xuống ngay trên cuốn sổ hẹn. Chất vải mềm củachiếc quần jeans của anh cọ lên đầu gối nàng, và mặt bàn bằng nhựa formica màuxanh ở dưới đùi nàng lạnh lẽo. “Anh nghĩ anh đang làm gì thế hả?”nàng thở hổn hển và giữ chặt lấy phần áo phía trước.
“Suụyt…” Anh chạm tay vào môi nàng. Ánh mắt anh áp chặt lên khung cửasổ lớn ở phía sau Delaney tầm ba mét rưỡi. “Tay chủ tiệm sách đang bướcqua đấy. Em sẽ không muốn hắn nghe thấy tiếng em và dí mũi vào kính cửa sổ chứ,phải không?”
Delaney ngoái nhìn ra ngoài, nhưng vỉa hè vẫn trống không. “Để tôixuống,” nàng yêu cầu.
“Lúc này em có sợ không?”
“Không.”
“Tôi không tin em đâu. Em trông cứ như sắp vãi linh hồn ra rồi ấy.”
“Tôi không sợ. Tôi chỉ là quá lịch sự để chơi trò chơi của anh thôi.”
“Chúng ta còn chưa bắt đầu chơi mà.”
Nhưng họ đã bắt đầu rồi, và anh là một người mà nàng không muốn chơi cùng. Anhquá nguy hiểm và nàng cũng cảm thấy anh thật quá lôi cuốn. “Anhcòn trò tệ hại nào kinh khiếp hơn thế này không?”
Một nụ cười đầy nhục cảm nở trên môi anh. “Hẳn nhiên rồi. Cái áo nịt dabáo em mặc khá là hoang dại.”
Delaney buông vạt trước áo một khoảng đủ dài để kéo lên lại. Khi nó đã khép lạinàng thả lỏng một chút. “Này đừng vội mừng. Tôi biết là tôi không sợđâu.”
Nụ cười lặng lẽ khó lường cả anh bao trùm lấy nàng. “Em chắc không?”
“Hoàn toàn chắc.”
Ánh mắt của anh trượt xuống miệng nàng. “Tôi đoán rằng tôi sẽ phải xemmình có thể làm gì.”
“Đó không phải một lời thách thức.”
“Nó là một thách thức, Delaney à.” Anh miết khớp ngón tay suốt gò mánàng, và hơi thở nàng gấp gáp hơn một chút. “Một người đàn ông sẽ biết khinào thì anh ta bị thách thức bởi một phụ nữ.”
“Tôi rút nó lại.” Nàng nắm cổ tay anh.
Anh lắc đầu. “Em không thể. Em đã đưa ra rồi.”
“Ồ, không.” Delaney hạ ánh nhìn xuống chiếc cằm mạnh mẽ ương ngạnhcủa anh. Một nơi nào đó an toàn, tránh xa khỏi đôi mắt hút hồn của anh.”Không. Tôi chưa đưa ra cái gì cả.”
“Có thể đó là lý do khiến em cảm thấy căng thẳng. Em cần phải thưgiãn.”
Nàng đón lấy ánh mắt của anh và đẩy tay anh ra khỏi má nàng. “Tôi khôngcần thư giãn. Tôi lúc nào cũng thư giãn,” nàng nói bừa.
Anh nhìn nàng với vẻ nghi ngờ.
“Thực sự là như vậy.”
Anh cúi mặt xuống mặt nàng. “Vậy thì có thể em cần ai đó biết rằng anh tađang làm gì.”
“Có phải anh đang chào hàng bản thân không?”
Miệng của anh chạm phớt qua miệng nàng khi anh lắc đầu. “Không.”
Hơi thở của Delaney nghẹn trong cổ. “Vậy tại sao anh lại làm điều này vớitôi?”
“Nó thú vị,” anh nói khẽ như một tiếng đặt một nụ hôn nồng nànlên khóe môi nàng. “Và mùi vị cũng rất ngon lành. Em luôn luôn ngon lành,Delaney à.” Anh phớt nhẹ môi qua môi nàng. “Khắp mọi chỗ,” anhnói và mở to miệng ngậm lấy miệng nàng. Anh nghiêng đầu sang bên và trong tích tắc mọi thứ đều biếnđổi. Nụ hôn trở nên nóng bỏng và ẩm ướt như anh đang mút hết nước từ một quảđào. Anh cắn miệng nàng và đòi hỏi nàng đáp lại. Anh cuốn lưỡi của nàng vàomiệng anh. Bên trong miệng anh ấm áp và trơn bóng, và nàng cảm thấy xương tanchảy. Nàng không cách gì bắt anh ngừng lại lúc này. Nàng buông thả bản thân vàhôn anh, cũng ngấu nghiến như cơn đói của anh. Anh thật tuyệt. Tuyệt ở chỗ cóthể làm nnàg cảm thấy như thế này. Khiến nàng cảm thấy còn hơn là vui sướng khilàm những điều mà nàng không định làm. Khiến nàng ngộp thở. Khiến làn da nàngngứa ran và se lại.
Bàn tay anh di chuyển tới đầu gối nàng và anh đẩy chúng tách ra. Nàng cảm thấychiếc quần Levi’s của anh chạm khẽ khi anh bước vào giữa hai đùi nàng, cảm thấyanh đang xiết cổ tay nàng khi nâng tay nàng lên vai anh. Một tay của anh ôm lấyngực nàng và nàng rên rỉ từ sâu trong cổ họng. Dạ dày nàng thắt lại và núm vúnàng săn cứng. Qua lần áo len và nịt ngực sa tanh, nàng cảm nhận được hơi nóngtừ lòng bàn tay của anh. Nàng uốn người về phía anh, đòi hỏi thêm nữa. Bàn taycủa nàng trượt theo bờ vai rộng của anh tới hai bên đầu anh. Ngón tay cái củanàng vuốt ve nhẹ quai hàm anh, và nàng trượt lòng bàn tay dọc theo cổ anh. Nàngcảm thấy nhịp mạch đập
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




