watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8849 Lượt

dồn dập trong anh và hơi thở phập phồng ngắt quãng bêntrong phổi anh, và cảm giác thỏa mãn thuần tính nữ chảy tràn trong người nàng.Ngón tay của nàng tìm đến trước áo sơ mi của anh và bắt đầu cởi nút. Mười nămtrước anh đã thấy hầu hết từng phân trên cơ thể nàng, còn nàng thậm chí chưatừng có được một thoáng nhìn lướt qua ngực anh. Nàng mở chiếc áo vải flannel đểthỏa mãn nỗi tò mò trước đây. Sau đó nàng ngừng hôn, ngả đầu về phía sau đểngắm anh rõ hơn và không phải thất vọng. Anh sở hữu lồng ngực có thể xui phụ nữnhét tiền vào ống quần anh. Hai đầu ngực màu nâu sẫm và các bắp thịt chia thànhmúi, làn da hoàn hảo và lớp lông đen trả dài xuống chiếc bụng phẳng, vòng quanhrốn, sau đó biến mất dưới cạp quần jean. Đôi mắt nàng dời xuống phía trước quầncủa anh và khối to lớn vòng lên dưới cúc quần. Nàng ngước lên nhìn mặt anh. Anhnhìn lại nàng từ hàng mi mắt khép hờ, miệng của anh vẫn còn ướtát sau nụ hôn. Bàn tay nàng di chuyển trên ngực anh, và ngón tay của nàng xớinhững rãnh trên lớp lông ngực. Dưới sự vuốt ve của nàng, cơ ngực anh căng lên.

“Dừng lại một phút,” anh nói, giọng khản đặc, như thể anh vừa mới ngủdậy. “Trừ khi em muốn quý bà tóc xanh ở cửa biết chúng ta đang làmgì.”

Nàng cứng người. “Anh đang đùa phải không?”

“Không. Trông giống cô giáo hồi lớp một của tôi, bà Vaughn.”

“Laverne!” nàng thì thầm rõ ràng và nhìn qua vai. “Bà ấy muốngì?”

“Có thể là cắt tóc,” anh nói và vờn ngón tay cái qua núm vú nàng.

“Dừng lại.” Nàng lật người và đẩy tay anh sang một bên. “Tôikhông thể tin là tôi lại để điều này xảy ra với mình một lần nữa. Bà ta còn cóở đó không?”

“Còn.”

“Anh nghĩ bà ta có thể thấy chúng ta không?” nàng hỏi.

“Tôi không biết.”

“Bà ấy đang làm gì?”

“Nhìn chằm chằm vào tôi.”

“Tôi không thể tin được điều này. Chỉ mới tối qua mẹ tôi cằn nhằn tôi vìcách hành xử đáng hổ thẹn của tôi với anh ở quánHennesey.” Nàng lắc đầu. “Giờ lại thêm chuyện này. Leverne sẽ kể vớimọi người.”

“Có thể lắm.”

Nàng ngước nhìn anh, vẫn đang đứng giữa hai chân nàng. “Anh không lo lắngsao?”

“Chính xác là tôi nên lo lắng về điều gì? Rằng chúng ta chỉ vừa mới đếnđoạn vui vẻ? Rằng tay tôi đã ở trên ngực của em, và tay em đã ở trên ngực tôi,và cả hai chúng ta đã có khoảng thời gian thú vị? Khốn thật, đó đúng là nhữngđiều tôi quan tâm. Tôi còn chưa xong. Nhưng đừng trông chờ tôi lo rằng có mộtquý bà bé nhỏ già cỗi đang nhìn qua cửa sổ và theo dõi. Tại sao tôi phải quantâm những gì người khác sẽ nói về chuyện này? Mọi người đã bàn tán về tôi từngày tôi sinh ra. Tôi đã ngừng quan tâm từ lâu rồi.”

Delaney đẩy vai anh cho đến khi anh bước lùi lại một bước. Với niềm khát khaocòn rung động trong từng dây thần kinh, nàng nhảy xuống quầy và quay lại đúnglúc bà Vaughn loạng choạng bỏ đi trong bộ đồ mặc ở nhà màu hồng và tất cao quágối. “Mọi người trong thị trấn này nghĩ rằng chúng ta ngủ với nhau. Và anhnên quan tâm vì anh có thể mất phần tài sản Henry để lại cho anh đấy.”

“Sao thế được? Lần cuối tôi xem lại thì vào một lúc nào đó trong khi giaohợp, người ta xuất tinh. Nếu không thì nó chẳng gọi là gì hơn sờ soạngcả.”

Delaney rên rỉ và đưa tay ôm đầu. “Tôi không thuộc về nơi này. Tôi ghétthị trấn này. Tôi ghét mọi thứ về nó. Tôi không thể chờ đến lúc biến đi. Tôimuốn lấy lại cuộc đời mình.”

“Nhìn mặt tích cực đi,” anh nói, và nnàg nghe tiếng gót giàyanh nện trên sàn khi anh bước ra phía sau. “Khi rời khỏi đây, em sẽ là mộtphụ nữ giàu có. Em bán mình cho đống tiền của Henry, nhưng tôi chắc rằng rồicuối cùng em sẽ nghĩ bản thân mình đáng giá hơn đấy.”

Nàng ngẩng nhìn anh. “Anh là đồ đạo đức giả. Anh cũng đồng ý với phần củaanh trong bản di chúc.”

Anh tiến vào trong phòng chứa đồ của nàng và bước ra sau vài giây. “Đúng,nhưng có một điểm khác biệt.” với cái áo sơ mi vẫn chưa cài cúc, anh khoácchiếc áo da vào. “Điều khoản đó không có gì khó khăn với tôi.”

“Vậy tại sao anh còn cố gắng cởi đồ của tôi?”

Anh cúi xuống và nhấc cái khoan lên. “Vì em để tôi làm. Đừng để bụngchuyện này nhé, nhưng em có thể là bất kỳ ai đó.”

Lời nói của anh như một cú đấm giáng thẳng vào bụng nàng. Nàng cắn chặt quaihàm để không bật khóc hay la hét hoặc cả hai việc trên. “Tôi ghétanh,” nàng nói chỉ như thì thầm, nhưng anh nghe thấy.

“Chắc vậy, thỏ hoang.” Anh nói khi quấn dây quanh cái khoan.

“Anh nên trưởng thành và người lớn hơn đi, Nick. Một người đàn ông trưởngthành đâu phải sờ soạng phụ nữ chỉ để xem họ có thể làm được không. Người đànông thực sự không nên nhìn phụ nữ như một thứ đồ chơi tình dục.”

Anh nhìn nàng qua khoảng cách ngăn giữa hai người. “Nếu em tin điều đó,thì em đúng là một đứa con gái ngây thơ như trước.” Anh kéo mạnh cửa để mởra. “Có lẽ em nên tự khuyên chính mình.” anh nói, rồi đóng cánh cửalại sau lưng.

“Chín chắn hơn đi, Nick!” nàng gào lên phía sau anh. “Và… và…cắt tóc đi.” Nàng không biết tại sao mình lại thêm phần sau vào. Có thể vìnàng muốn làm anh tổn thương, chuyện này nghe có vẻ lố bịch. Người đàn ông ấykhông có cảm xúc. Nàng xoay người lại và nhìn vào cuốn sổ hẹn bỏ trắng. Cuộcsống của nàng rơi từ mức nhảm nhí xuống thảm hại. Hai giờ,nàng nghĩ. Nàng cho tin đồn hai giờ để đến tai mẹ nàng, và như vậy chỉ vìLaverne phải mất một giờ để đến được xe hơi của bà ta.

Những giọt nước mắt giận dữ làm nhòe ánh mắt của Delaney và tia nhìn của nàngbắt gặp chiếc phong bì ngay phía trên quầy thu ngân. Nàng xé nó ra. Một tranggiấy rơi ra với mấy từ in đậm ngay chính giữa. TÔI ĐANG TRÔNG CHỪNG CÔ, tờ giấyghi như vậy. Delaney vò nát mẩu giấy và thẩy nó ra ngoài cửa tiệm. Tuyệt vời!Đó là tất cả những gì nàng cần. Helen, con mụ tâm thần đang theo dõi nàng vànhét lời nhắn và ngay dưới của nhà nàng.
Chương10

Nick xiết chặt vô lăng cho đến khi khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Sự rung động dai dẳngvẫn còn trong khớp háng thôi thúc anh lái chiếc xe Jeep đi vòng vòng để làm dịucơn thèm khát đau đớn được ở giữa cặp đùi mềm mại của Delaney. Không thể được,tất nhiên là như vậy. Vì quá nhiều lý do.

Nếu anh muốn, anh có thể gọi Gail và cô ta sẽ đến gặp anh. Và còn một vài ngườikhác mà anh cũng có thể gọi, nhưng anh không muốn thế. Anh không muốn làm tìnhvới một phụ nữ trong khi đang nghĩ về một người khác, Anh không phải là một kẻtồi tệ đến mức ấy. Anh cũng không bệnh hoạn như vậy.

Thay vì gọi ai đó, anh lái chiếc Jeep tới một chỗ đậu cạnh phần còn sót lại sauđám cháy trong khu nhà kho của Henry. Anh không tắt động cơ mà chuyển sang chếđộ chờ. Anh không rõ tại sao mình lại đến đây. Có thể anh đến tìm câu trả lờitrong đống gạch vụn cháy đen. Câu trả lời mà anh biết rằng mình chưa thể tìmra.

Tôi không thuộc về chỗ này. Tôi ghét thị trấn này. Tôi ghét mọi thứ xung quanhnó. Tôi không thể chờ đợi đến lúc biến đi. Tôi muốn có lại cuộc sống trước kiacủa mình. Những lời nàng nói vẫn vang vọng trong đầuanh. Vẫn làm cho anh muốn tóm lấy và lắc nàng thật mạnh.

Nhưng nàng nói đúng. Nàng không thuộc về Truly. Từ giây phút anh nhìn qua hộptro cốt của Henry và thấy nàng đứng đấy trong bộ đồ xanh và cặp kính râm, nàngđã làm cuộc sống của anh rối ren. Khi nàng quay lại, nàng đã mang quá khứ vềcùng. Tất thảy mớ hỗn tạp rối ren trước đâu mà anh đã chẳng khi nào hiểu nổi.

Nick nhìn xuống vạt áo và đưa tay lên hàng khuy. Động cơ chiếc xe Jeep kêu vovo đều đặn từ lưới tản nhiệt là những âm thanh duy nhất khuấy động bầu khôngkhí trong một buổi sáng muộn.

Tôi ghét anh, nàng thì thầm, và anh tin nàng. Mới đây, khi anh ghé đến ngưỡngcửa nhà nàng với những cái khóa mới, anh không chủ tâm làm nàng ghét anh, nhưnganh đã làm thế một cách hiệu quả. Sự căm thù của nàng trở nên tột cùng, và thựctình anh cảm thấy một chút an tâm. Không còn hôn và đụng chạm tới nàng nữa.Không áp bầu ngực săn chắc của nàng đầy vun trong tay, núm vú nàng săn lại nơingón tay cái của anh.

Anh ngả đầu ra ghế ngồi và nhìn chăm chăm vào đống vải bạt màu be phía trên.Toàn bộ những gì nàng phải làm là nhìn anh và anh cảm thấy thèm vò rối tócnàng. Xiết chặt nàng giữa đôi tay, và liếm hết lớp son bóng trên môi nàng. Cóthể Henry đã đúng. Có thể ông đã biết những gì Nick cố không thừa nhận, ngay cảvới chính anh. Anh vẫn còn bị lôi kéo bởi những thứ mà anh không thể có. Trongquá khứ, một khi anh đã có được những thứ khó lòng với tới ấy, anh dễ dàng chuyển sang thứ tiếptheo. Nhưng với Delaney. Anh không thể. Anh không thể có nàng, và anh không thểbỏ qua. Nếu không phải vì di chúc của Henry, anh dám chắc đã làm tình với nàngrồi, và đến lúc này thì anh đã quên nàng. Dù sao đi nữa, nàng thực sự khôngphải kiểu phụ nữ mà anh thích bỏ thời gian để dây vào. Quần áo của nàng thìquái dị, và nàng có một cái miệng rất tầm thường. Nàng không phải là cô gái đẹpnhất mà anh biết. Đúng ra, nàng trông quá kinh khủng vào buổi sáng. Anh đã thấynhững phụ nữ của anh không đẹp như thường khi mới cởi chiếc áo ngủ, nhưng khỉthật, trông nàng còn khiếp hơn nhiều.

Nick

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT