|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nói.”Mẹ biết tin vào điều gì đây?”
Nick nâng cốc lên và uống một hớp. “Con sẽ nói với mẹ điều đó. Nếu quảthực có chuyện gì đã xảy ra, nó sẽ không xảy ra lần nữa.”
“Hứa với mẹ đi.”
Anh mỉm cười thoải mái với mẹ để làm bà an tâm. “Tất nhiên, Ama.”
Benita chẳng chút yên lòng. Bây giờ con nhỏ đó đã quay về và lại rộ lên.
Chương 11
Delanyđặt điện thoại chệch ra khỏi giá đỡ. Nàng để kênh nó đến tận khi rời căn hộ vào buổisáng kế tiếp để làm việc. Nàng hy vọng biết đâu một điều bất khả nảo đó đã xảyra và bà Vaughn không thể nhìn thấy bên trong tiệm. Có thể nàng đã gặp may.
Nhưng khi nàng mở khóa cửa trước tiệm, bà Wannetta Van Damme đang đợi và trongmột vài giây mọi sự rõ ràng là vận may của Delaney đã hết mất từ đời nào.”Có phải nó xảy ra tại đây không?” Wannetta hỏi khi tập tễnh đi vào.Âm thanh chiếc gậy màu bạc của bà lóc-cóc-lóc-cóc vang khắp bên trong cửa tiệm.
Delaney hơi lo ngại khi nghe hỏi về một sự thật hiển nhiên, nhưng nàng lại tòmò muốn biết. “Cái gì xảy ra cơ?” nàng hỏi và cầm lấy áochoàng của bà già. Nàng treo nó lên cái giá trong khu vực tiếp tân chật hẹp.
Wannetta chỉ lên quầy. “Có phải đây là chỗ bà Laverne đã thấy cô và thằngbé Allegrezza… cô biết mà?”
Một cơn nghẹn dâng lên trong cổ họng Delaney. “Cái gì?”
“Sờ soạng rờ rẫm,” bà già thì thầm.
Cơn nghẹn rơi xuống dạ dày và nàng cảm thấy lông mày mình trợn lên tận chântóc, “Sờ soạng rờ rẫm?”
“Om sòm.”
“Om sòm?” Delaney chỉ lên quầy. “Ngay chỗ này?”
“Đó là điều Laverne đã kể với mọi người ở chỗ chơi bingo đằng kia tại nhàthờ dòng Chúa Jesus Cứu Thế trên đường số Bảy.”
Delaney bước tới buông mình xuống ghế. Mặt nàng đỏ bừng và tai nàng trở nênlùng bùng. Nàng đã biết là sẽ có tin đồn, nhưng nàng không biết nó tệ đến mứcnào? “Bài bingo? Chúa Jesus Cứu Thế?” Giọng nàng cao lên và rít lại.”Ôi, Chúa ơi!” Lẽ ra nàng nên biết. Bất kỳ thứ gì liên quan tới Nickđều trở nên tồi tệ và nàng ước gì có thể đổ hết lỗi cho anh. Nhưng nàng khôngthể. Anh không hề tự cởi áo sơ mi của mình vànàng đã làmchuyện đó.
Wannetta tiến lại gần nàng, lóc-cóc-lóc-cóc. “Đúng không?”
“Không!”
“Ồ.” Bà Wannetta tỏ ra thất vọng hệt như giọng của bà. “Cậu traiBasque đó là một tên điển trai. Mặc dù nó nổi tiếng xấu xa, theo ý ta thì ta cóthể thấy rằng khó mà cưỡng lại nó được.”
Delaney áp lòng bàn tay lên trán và thở sâu. “Anhta là kẻ xấu xa. Xấu xa. Xấu xa. Bà nên tránh xa hắn, Wannetta, nếu không bà sẽcó thể thức dậy và thấy mình là đối tượng của những tin đồn kinh khủng.”Mẹ nàng sẽ giết nàng.
“Hầu hết các buổi sáng ta đều vui mừng vì có thể thức dậy. Ở tuổi ta, takhông nghĩ rằng ta sẽ thấy những tin đồn đó quá ghê rợn,” bà nói khi tiếntới đằng sau ghế. “Cô có thể ép tóc cho ta hôm nay không?”
“Cái gì? Bà muốn làm tóc à?”
“Dĩ nhiên. Ta không có vấn đề tới mức chỉ tới đây để nói chuyện.”
Delaney nhổm dậy và theo bà Van Damme tới chỗ bồn gội đầu. Nàng giúp bà ngồi vàoghế sau đó đặt cây gậy của bà sang bên cạnh. “Có bao nhiêu người ở chỗchơi bài bingo?” nàng hỏi mà sợ nghe câu trả lời.
“Ồ, khoảng sáu mươi hay chừng đó.”
Sáu mươi. Vậy là sáu mươi người đó sẽ nói với sáu mươi người khác và nó sẽ lanrộng như một đám cháy. “Có lẽ tôi nên tự tử,” nàng lẩm bẩm. Cái chếtcủa nàng có thể còn dễ chịu hơn với mẹ nàng.
“Thế cô có định dùng loại dầu gội có mùi rất tuyệt kia không?”
“Có.” Delaney phủ khăn lên Wannetta, sau đó hạ thấp lưng bà về chỗbồn gội. Nàng mở nước và kiểm tra bằng cổ tay. Nàng đã trốn cả ngày lẫn đêmtrước trong căn hộ như là một con chuột chũi. Nàng thấy cảm xúc rã rời và thâmtím bởi những chuyện xảy ra cùng Nick. Và cũng hết sức ngượng ngùng vì sự buôngthả của chính mình.
Nàng làm ướt tóc bà Wannetta và gội với dầu Paul Mitchell. Khi gội lại với dầuxả xong, nàng giúp bà tới ghế làm đầu. “Như lần trước nhé?” nàng hỏi.
“Phải. Ta rất thích như thế.”
“Tôi nhớ rồi.” Khi Delaney chải những cuộn tóc rối, những lời saucùng của Nick vẫn vang vọng trong đầu nàng. Chúng đã vang trong đầu nàng từ khianh nói chúng. Chỉ để xem liệu tôi có thể không. Anh đã hôn nàng và sờ soạngngực nàng, chỉ để xem anh ta làm được không. Anh khiến ngực nàng ngứa ran vàđùi của nàng bốc lửa chỉ để xem anh ta có thể không. Và nàng đã để anh ta làm.Cũng như đã để anh làm hồi mười năm trước.
Còn nàng thì sao? Nàng có nhược điểm nào cho phép Nick vượt qua sự chống đỡ củamình? Trong suốt quãng thời gian dài nàng đã suy ngẫm câu hỏi đó, nàng đã kếtluận rằng ngoài nỗi cô đơn chỉ còn một lý giải duy nhất. Đồng hồ sinh học củanàng đã điểm. Nó phải như vậy. Nàng không thể nghe nó báo hiệu, nhưng nàng đãhai mươi chín tuổi, chưa có gia đình, và không có triển vọng nào trong tươnglai gần. Có thể cơ thể nàng là một quả bom hoóc môn hẹn giờ mà nàng không biếtđiều đó.
“Leroy thích thú khi ta mặc đồ lót lụa,” bà Wannetta nói, ngắt dòngsuy tư lặng lẽ của Delaney về những hoóc môn đến kỳ. “Ông ấy ghét loạibằng cotton.”
Delaney xỏ đôi găng tay nhựa. Nàng không muốn tưởng tượng ra Wannetta đang mặcđồ lót bằng lụa.
“Cô nên mua một ít nội y bằng lụa.”
“Ý bà là loại cạp cao quá rốn đó à?” Loại trông giống như là vải bọcghế xe hơi ấy ư?
“Phải.”
“Tại sao?”
“Bởi vì đàn ông thích chúng. Đàn ông thích phụ nữ ăn mặc đẹp. Nếu cô tựmua cho mình một ít đồ lót lụa, cô có thể kiếm cho mình một tấm chồngđấy.”
“Thôi, cảm ơn bà,” nàng nói khi với lấy hộp thuốc tạo nếp tóc và cắtphần ngọn. Ngay cả khi nàng có hứngthú trong việc tìm một tấm chồng ở Truly, mà điều này dĩ nhiên thật lố bịch,nàng cũng chỉ còn lưu lại thị trấn này sau tháng Sáu. “Tôi không muốn lấychồng.” Nàng nghĩ về Nick và tất cả những vấn đề anh gây ra kể từ khi nàngquay về. “Và nói thật với bà,” nàng thêm vào, “Tôi không nghĩđàn ông lại đáng với những phiền toái mà họ gây ra. Họ đã được đánh giá quácao.”
Bà Wannetta im lặng khi Delaney bôi thuốc lên một bên đầu, và chỉ khi Delaneylo rằng bà khách hàng của mình đã ngủ quên với đôi mắt mở to, hay tệ hơn, chếtđi, thì bà Wannetta mở miệng và hỏi với giọng bình thản, “Cô có phải làdân đồng tính nữ không? Cô có thể nói với ta. Ta sẽ không nói với ai cảđâu.”
Và mặt trăng được làm từ pho mát xanh, Delaney nghĩ. Giá mà nàng là dân đồngtính nữ, nàng sẽ không phải thấy mình đã hôn Nick và bàn tay xé toang áo sơ micủa anh. Nàng sẽ không thấy mình bị cuốn hút bởi bộ ngực đầy lông của anh ta.Nàng gặp ánh mắt của Wannetta trong gương và nghĩ về việc đồng ý với bà. Mộttin đồn như vậy có thể vô hiệu hóa những tin đồn về bản thân nàng và Nick.Nhưng mẹ nàng sẽ càng thấy tồi tệ hơn. “Không,” cuối cùng nàng thởdài. “Nhưng có thể điều đó còn làm cuộc sống của tôi nhẹ nhõm hơn.”
Những lọn tóc gợn sóng của bà Van Damme đi khỏi, một phụ nữ bước vào với cậucon trai khoảng ba tuổi. Delaney không cắt tóc cho con nít từ hồi học trườngthẩm mỹ, nhưng nàng không quên cách thực hiện. Sau nhát cắt đầu tiên, nàng ướcgì mình đã quên, cậu bé kéo miếng che bằng nhựa mà nàng tìm thấy trong phòng chứađồ như thể nàng đang xiết cổ nó. Nó giãy giụa, kêu la nhặng xị và liên tục hétKHÔNG với nàng. Cắt tóc cho nó thành ra một trận đấu vật. Nàng chắc rằng nếu cóthể trói nó lại và ngồi lên nó, nàng sẽ xong việc một cách nhanh chóng.
“Brandon ngoan nào,” mẹ nó thì thầm ở ghế bên cạnh. “Niềm tự hàocủa mẹ.”
Hoài nghi, Delaney nhìn chăm chú vào người phụ nữ tự lái chiếc Eddie Bauer vàmặc trang phục của REI. Người phụ nữ trông khoảng bốn mươi đến bốn mươi lămtuổi, và khiến Delaney nhớ tới một bài báo nàng đã đọc trongphòng khám răng đã đặt vấn đề về sựkhôn ngoan của bọn trẻ được sinh ra từ trứng già của những người phụ nữ luốngtuổi.
“Brandon có muốnmột gói hoa quả sấy good-boy”.
“Không!”sản phẩm từ buồng trứng già cỗi la lên thất thanh.
“Xong,” Delaney nói khi nàng làm xong và giơ hai tay lên trời như mộtnhà vô địch trong cuộc thi trói bò. Nàng lấy của người phụ nữ mười lăm đô lavới hy vọng rằng đến lần sau Brandon sẽ gây tai họa cho Helen. Nàng quét nhữnglọn tóc màu vàng sáng của thằng bé, sau đó treo biển “Đi ăn trưa” vàbước đến góc cửa hàng bán thức ăn sẵn gọi món thường lệ, gà tây tẩm bột mì.Trong vài tháng, nàng ăn trưa ở đây và đã biết người chủ, Bernard Dalton, cũngkhá thân để có thể gọi tên. Bernard gần bốn mươi tuổi và còn độc thân. Anh talùn, hói và trông ra vẻ một người đàn ông yêu thích việc nấu nướng của mình. Gươngmặt anh ta lúc nào cũng hơi ửng hồng, như thể anh ta khó thở, và hình dạng bộrâu mép màu đen làm anh ta lúc nào cũng có nét nhưđang cười.
Giờ ăn trưa hối hả đang từ từ trở nên thong thả khi Delaney bước vào trong nhàhàng. Nhà hàng sực mùi bánh mì, mì ống, và bánh quy sô cô la. Bernard nhìn lêntừ quầy tráng miệng, nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




