watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8836 Lượt

Chúa phù hộ nước Mỹ và hệ thống thị trường tự do nơi mọi người có quyền muanhững gì họ muốn. Ý nghĩ đó đưa nàng quay về với Henry và bản di chúc của ông.Càng nghĩ về chuyện mở mỹ viện cho riêng mình, nàng càng không chắc rằng ông cóđể lại tiền cho nàng hay không. Có thể, ông đã để lại cho nàng thứ mà ông biếtrằng nàng không muốn.

Khi Delaney cẩn thận băng qua lạch Huckerberry hai con chó nhảy xuống và làmbắn lên người nàng những giọt nước giá buốt. Henry có thể để lại cho nàng mộtthứ gì đó không hay ho cho lắm để hành hạ tâm trí nàng. Thứgì đó đại loại như bầy chó giống Weimaraners ngỗ ngược.
Khu thị tứ của Truly có hai cửa hàng tạp hóa, ba nhà hàng, bốn quán bar và mộtchốt đèn giao thông mới lắp. Bãi chiếu phim Valley View đã sập tiệm năm nămtrước vì kinh doanh khó khăn, và một trong hai tiệm thẩm mỹ duy nhất, Gloria’s:Tiệm Cắt tóc, đã đóng cửa hai tháng trước vì cái chết bất ngờ của Gloria. Ngườiphụ nữ nặng đến tạ rưỡi ấy đã lên cơn đau tim nghiêm trọng khi đang gội đầu vàuốn tóc cho bà Hillard. Bà Hillard tội nghiệp đến giờ vẫn còn mơ thấy ác mộngvề chuyện đó.

Tòa án cũ nằm cạnh đồn cảnh sát và tòa nhà của hạt kiểm lâm. Ba nhà thờ tranhdành con chiên của nhau, dòng Mormon, Công giáo và nhà thờ Cơ đốc Phục Lâm. Mộtbệnh viện mới được xây dựng cạnh đường phổ thông trung học và trung học cơ sở,nhưng nổi tiếng nhất trong thị trấn là quán rượu Mort, nằm trong khu quy hoạchcũ của Truly, trên phố Main, giữa Value Hardware và nhà hàng Panda.

Mort không chỉ là một chỗ chuyênđể say sưa chè chén. Nó là một quán rượu lừng danh, nổi tiếng với bia Coors mátlạnh và một dãy sừng hươu. Những chiếc sừng hươu, nai, linh dương, nai sừng tấmtrang trí cho bức tường phía trên quầy rượu, những cái gạc tuyệt đẹp của chúngđược tô điểm thêm bằng đám nội y sặc sỡ sắc màu. Áo tắm. Quần xi líp. Quần lọtkhe… Đủ màu sắc, được bọn say xỉn ký tên và đề ngày tháng rồi tặng lại. Vài nămtrước, chủ quán đã đóng đinh treo một cái đầu thỏ có sừng cạnh cái gạc nai,nhưng không một người đàn bà kiêu hãnh nào, dù say hay tỉnh, lại muốn quần lótcủa cô ta treo lên một cái thứ trông có vẻ ngu ngốc như thế. Cái đầu đó nhanhchóng được đưa vào phòng trong để treo trên máy bắn đạn.

Delaney chưa bao giờ tới quán Mort. Mười năm trước nàng còn quá trẻ. Bây giờ,trong lúc nhấm nháp rượu magaritas trong một gian phòng hướng ra sau quán, nàngchợt băn khoăn về sức hấp dẫn của nơi này. Ngoại trừ bước tường trên quần rượu,Mort cũng như hàng trăm quán bar khác ở hàng trăm thị trấn nhỏ khác. Ánh sángmờ mờ, máy hát đều đều, và mùi rượu bia, thuốc lá ngấm vào mọi thứ. Trang phụccủa nàng rất bình thường, Delaney cảm thấy hoàn toàn tự nhiên trong chiếc quầnjean và áo thun ngắn tay hiệu Mossimo.

“Cậu đã từng tặng lại đồ lót của mình chưa?” nàng hỏi Lisa lúc đóđang ngồi bên đối diện của bộ bàn ghế bằng nhựa vinyl xanh. Mới vài phút gặplại bạn cũ, cả hai đã trò chuyện bình thường, như thể họ chưa bao giờ xa nhau.

“Đó là điều tớ muốn nhắclại,” Lisa trả lời, đôi mắt xanh lục ánh lên chút hài hước. Lisa cười rấtthoải mái, và chính tiếng cười đó đã làm họ thân nhau từ hồi học lớp bốn. Lisalà người vô tư lự, mái tóc đen luôn buộc thành cái đuôi ngựa xộc xệch. Delaneythì có chỉn chu hơn, mái tóc vàng của nàng luôn được uốn thành từng lọn hoànhảo. Lisa là một người tự do. Delaney thì đang trông chờ được tự do. Hai ngườicó cùng sở thích âm nhạc và phim ảnh, thích tranh luận với nhau như chị em hànggiờ liền. Họ luôn bổ sung cho nhau.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Lisa học tiếp để lấy tấm bằng trang trí nội thất.Cô sống ở Boise tám năm, làm việc cho một công ty thiết kế, nơi cô làm tất cảmọi việc mà chẳng hề được ghi nhận. Hai năm trước, cô nghỉ việc và trở về Truly.Bây giờ, nhờ sự hỗ trợ của máy vi tính và modem, cô điều hành công việc thiếtkế của mình ở nhà.

Delaney

nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp và đuôi tóc rối của bạn mình. Lisatrông thông minh và cuốn hút, nhưng tóc của Delaney vẫn đẹp hơn. Nếu nàng lưulại thị trấn lâu hơn, nàng sẽ tóm lấy cô bạn mà thay đổi kiểu tóc để tạo điểmnhấn cho đôi mắt, sau đó có thể nhuộm vài vệt sáng màu ôm quanh mặt.

“Mẹ cậu nói với tớ rằng cậu là thợ trang điểm ở Scottsdale. Bà ấy nói cậucó những khách hàng nổi tiếng.”

Delaney không tỏ ra ngạc nhiên về sự thêm thắt của mẹ và nhấp một ngụmmargaritas. Gwen ghét công việc của Delaney, có lẽ do nó khiến bà nhớ lại cuộcsống của họ trước khi có Henry – một cuộc sống Delaney không được phép nhắcđến, khi Gwen làm đầu cho những vũ công thoát y ở Vegas. Nhưng Delaney khác hẳnmẹ mình. Nàng thích công việc trong tiệm uốn tóc. Phải mất nhiều năm nàng mớiphát hiện ra sở thích của mình. Nàng yêu những cảm giác rõ ràng, mùi vị củaPaul Mitchell, và món thù lao của những khách hàng khi hoàn toàn hài lòng.Chẳng có gì sai quấy khi nàng trở thành một tay kéo bậc thầy. “Tớ tạo mẫutóc trong một mỹ viện ở Scottsdale, nhưng sống ở Phoenix,” nàng nói, vànếm chút muối còn vương lại ở môi trên. “Tớ thích nghề này, nhưng mẹ tớthì lại xấu hổ vì cái nghề mưu sinh của tớ. Người ta sẽ xem như tớ là một ảđiếm hay thứ gì đó tương tự.” Nàng nhún vai. “Tớ không trang điểm vìthời gian không cho phép, nhưng đã từng tỉa tóc cho Ed McMahon một lần.”

“Cậu là chuyên viên thẩm mỹ?” Lisa cười phá lên. “Tuyệt thật.Helen Markham cũng có một thẩm mỹ viện ở hẻm Fireweed.”

“Cậu đùa à? Tớ mới gặp Helen hôm qua. Tóc cô ả nhìn như đống phân ý.”

“Tớ có nói là cô ả giỏi đâu.”

“Ừ, tớ thì giỏi,” Delaney nói, cuối cùng cũng tìm ra một điểm vượttrội của mình so với đối thủ cũ.

Một cô tiếp viên đến và đặt thêm hai cốc magaritas lên bàn. “Quý ông đằngkia,” cô phục vụ lên tiếng, chỉ tay về phía quầy rượu, “muốn mời quývị thêm hai cốc.”

Delaney liếc sang nhìn và nhận ra đó là bạn của Henry. “Nói với ông ấyrằng chúng tôi cảm ơn,” nàng nói và nhìn tiếp viên rời đi. Nàng không phảitrả tiền nước kể từ lúc mới bước chân vào quán Mort. Người đàn ông mà nàng mơhồ nhớ lại đã gặp từ hồi còn trẻ luôn thanh toán cho những ly rượu được chuyểnđến bàn nàng. Nàng đã được mời tới cốc thứ ba và không khéo say ngất ngư mất.

“Còn nhớ lúc cậu bắt gặp Helen và Tommy làm chuyện đó ở phía sau quánVista Cruiser của mẹ anh ta chứ?” Lisa hỏi, bắt đầu trông có vẻ như đờđẫn.

“Đương nhiên tớ nhớ. Hắn ta đã nói với tớ rằng sẽ đi xem chiếu bóng vớimấy đứa bạn.” Nàng uống cạn cốc rượu và với lấy cốc thứ ba. “Tớ quyếtđịnh sẽ khiến hắn ta ngạc nhiên. Và tớ đã làm được thế thật.”

Lisa cười lớn và đặt cốc rượu xuống. “Buồn cười thật.”

Delaney cười hưởng ứng cô bạn. “Nhưng lúc đó thì chẳng buồn cười tí nào.Helen Schnupp, hay bất kỳ đứa con gái nào, nẫng mất người bạn trai đầu tiên củamình thì đúng là chó thật.”

“Ừ, nhưng cô ả đã gia ân cho cậu đấy chứ. Tommy giờ thành một kẻ ăn bámthực sự. Hắn chỉ làm đủ để nhận trợ cấp thất nghiệp. Phần lớn là Helen chu cấpcho hai đứa con của hắn.”

“Hắn trông ra sao?” Delaney hỏi, chuyển đến đề tài quan trọng.

“Vẫn còn có vẻ ngon lành lắm.”

“Khỉ thật.” Nàng đã khấp khởi chờ nghe mô tả chí ít là về vẻ bệ rạchay gì đó. “Còn gã bạn của Tommy là ai nhỉ? Cậu còn nhớ không? Hắn luônđội cái mũ bóng chày John Deere, và cậu thì cứ lao vào hắn như phát cuồng ấy?

Trán Lisa nhăn lại. “Jim Bushyhead.”

Delaney bẻ khớp ngón tay. “Đúng rồi. Cậu hẹn hò với hắn một thời gian,nhưng rồi hắn đã đá cậu vì cô ả có ria mép và bộ ngực to.”

“Tina Uberanga. Con nhỏ đó là người Basque lai Ý… một kẻ đáng khinhbỉ.”

“Tớ nhớ là suốt một thời gian rất lâu sau đó cậu vẫn còn yêu hắn đến chếtđi được.”

“Không, làm gì có.”

“Có mà, đúng thế đấy. Chúng ta đã từng lái xe qua nhà hắn ít nhất năm lầnmỗi ngày.”

“Không thể nào.”

Lại thêm hai cốc rượu xuất hiện, được mời bởi một người bạn khác của Henry.Delaney vẫy tay cảm ơn và quay lại với bạn của mình. Họ tiếp tục cuộc chuyệnvãn với rượu magaritas miễn phí được cung cấp vô hạn. Lúc chín rưỡi, Delaneynhìn đồng hồ. Nàng không nhớ đã uống bao nhiêu ly, và hai bên má đã bắt đầu hơitê. “Tớ không cho là bây giờ Truly có dịch vụ taxi.” Nếu ngưng uốngngay bây giờ, nàng sẽ có hơn ba giờ đồng hồ để tỉnh rượu trước khi quán đóngcửa và nàng phải lái xe về nhà.

“Chưa có đâu. Tuy vậy cuối cùng thì ở đây cũng có trạm xăng với một siêuthị nhỏ. Nhưng đóng cửa lúc mười một giờ đêm.” Cô xỉa một ngón tay về phíaDelaney và bảo, “Cậu không biết là cậu may mắn tới chừng nào đâu khi sốngtrong một thành phố lớn với siêu thị Circle K. Ở quanh đây thì cậu đừng hòngmua được một gói Ding Dong hay ổ bánh phô mai thịt nguội lúc hai giờsáng.”

“Cậu say rồi hả?”

Lisa ngả người về phía trước và thú nhận, “Phải, và đoán tiếp xem còn gìnữa? Tớ chuẩn bị lập gia đình.”

“Cái gì?” Delaney lắp bắp. “Cậu sắp cưới mà chờ tới lúc này mớinói với tớ.”

“À, bọn tớ định không

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT