|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
giấc để có mặt đúng lúc.Chưa đến 9 giờ 5, thư ký thông báo, toàn bộ viên chức cao cấp tập trung vào phòng họp.Minh Quân vuốt lại tóc,mở hộp phấn soi gương, đoạn đi ngay đến nơi họp.Cô chỉ mong buổi ra mắt diễn ra mau để trở lại phòng làm việc, buổi chiều lại đi qua các cửa hàng. Nếu cô về nhà được sớm hơn chị Phương, cô sẽ dọn dẹp nhà cửạTrong phòng họp, tụ tập mười hai ủy viên của tập đoàn Kiến Hoàng, các quản lý , trưởng, phòng. Vi Tử Nghĩa không có mặt, có lẽ ông ta đi đón các quan chức.Các đồng sự có vẻ căng thẳng, họ tìm cách chuyện trò công việc để bầu không khi dễ chịu hơn.Lúc sau, cửa lớn phòng họp mở ra, các quan chức nối nhau đi vàọ Dẫn đầu là Vi Tử Nghĩa, kế đến là phó chủ tịch Từ Kiệt. Sau nữa là một già một trẻ.Trời ! Minh Quân trố mắt ra nhìn, đầu đã thấy choáng váng, máu trong người chảy mạnh , bóng người lung lay trước mắt. Cô dùng tay để giữ lấy thành ghế, hy vọng mình sẽ tiếp tục đức vững.Tất nhiên phải như thế , nếu đột nhiên ngả quỵ xuống thì hậu quả thật khó lường.Cô tự nhủ :− Đừng căng thẳng, chẳng có gì lớn lao cả, nhất định phải bình bĩnh, cứ xem như không nhìn thấy, mặc hắn ta có là ông quan mới đi nữa !Quan mớỉ Minh Quân khẽ run lên. Nếu kẻ trước mắt mình là Tả Tư Trình, là quan chức mới trong ngành thì từ rày về sau, cả hai là đồng nghiệp hay saỏĐây là niều vuỉ Là đau thương? Là kinh hoàng? Hay thất vọng?Trong nhất thời Minh Quân chẳng biết ngọn ngành gì, cô chỉ ghì chặt lấy thành ghế, dùng sức toàn thân dồn vào đôi tay và cảm thấy mình vẫn đủ sức tồn tạịTừ Kiệt đằng hắng một tiếng, ông bắt đầu nói:− Thưa c’ac vị đồng sự, tập đoàn Kiến Hoàng đã có người chủ mới, tương lai nhất định sẽ rất phát triển, tôi chắc là ông Vi cũng đã thông báo với các vị rồịChúng tôi rất vui vì ông Tạ Thư Thâm đã có thiện ý mua lại tập đoàn. Hôm nay , ông Tạ sẽ đặc biệt đến gặp gỡ quý vị, hai bên sẽ biết nhau, hy vọng sau này, dưới sự lãnh đạo của gia tộc Tạ thị, công việc chúng ta sẽ phát triển rực rỡ hơn.Sau một tràn vỗ tay, một người tuổi khá cao, hai bên tóc trắng – đấy là Tạ Thư Thâm , ông đứng lên nói:− Rất vui được gặp các vị. Sở dĩ tập đoàng Kiến Hoàng hấp dẫn gia tộc chúng tôi, thực tại là do quý vị trong nhiều năm nay đã lập được thành tích rất tốt, đã xây dựng nền tảng công ty rất vững chãi, điều đó khiến chúng tôi thêm hăng hái tham gia vào tập đoàn nàỵSau này chúng tôi mong quý vị nỗ lực hơn nữa, đẩy mạnh việc kinh doanh bách hóa trên thị trường, khinh nghiệp chúng tôi không bằng quý vị, cho nên, chúng tôi sẽ chân thành hợp tác , bàn bạc nhau, để làm thành một khối thống nhất tiến đến thành công.Trong ban điều hành, tôi được các ủy viên đề cử chức vị chủ tịch. Trong ban đều hành còn có con tôi và con rể tôị Chúng tôi thực sự rất cao hứng.Hy vọng từ đây trở đi, tất cả cùng hỗ trợ, giúp nhau như một gia đình thân ái, cùng nhau toàn tâm toàn ý vì công việc.Đức con tôi – Tạ Thích Văn, hiện đang khảo sát nghiệp vụ tại Mỹ,
chưa về đây ra mắt quý vị được. Con rể tôi là Tả Tư Trình, được chuyển từ xí nghiệp địa sản Tạ thị sang tập đoàn Kiến Hoàng..Sau đó Tạ Thư Thâm nói về tương lai sự nghiệp bách
hóa, về phương châm và tôn chỉ kinh doanh của tập đoàn. Nhưng, Minh Quân chẳng còn để ý gì.Đến khi thấy bóng người thấp thoáng trước mắt, cô mới giật mình sực tỉnh.Tạ Thư thâm đến trước Minh Quân, nghe Tử Nghĩa giới thiệu :− Cô Minh Quân đây là quản lý cao cấp thuộc bộ phận kinh doanh của tập đoàn. Cô trông coi các cửa hàng bách óa, làm việc đã năm năm, do chủ nhiệm thăng cấp, hiệu suất công tác rất cao, chúng tôi đều tin vào khả năng của cô.Gương mặt Tạ Thư Thâm ôn hòa, có phong độ một trưởng giả, ông cười nói:− Năm năm chưa phải là thời gian dài, nhưng cô Minh Quân được thăng chức như thế thì cũng không phải tầm thường.Minh Quân tập trung toàn bộ sức lực để gắng nở nụ cười, nói:− Đó là may mắng của tôị− Nếu vậy, chúng tôi tin tưởng cô sẽ tiếp tục gặp may mắn nhiều hơn.− Cảm ơn ông.Sau Thư Thâm, đến lượt Tư Trình, anh ta cũng bắt tay cô, cũng nói như các đồng nghiệp khác:− Sau này sẽ hợp tác nhiều hơn.Tư Trình nhìn vào mắt Minh Quân, có một chút gì đó thật đặc biệt, muôn ngàn cảm xúc của cả hai chạm nhau trong ánh mắt , và chỉ trong thoáng chốc là qua đi, mất hút, chẳng còn dịp để dò xét , để phân tích.Minh Quân tin là gương mặt mình rất khó coị Những sớ thịt khích động, cô không biết là mình có cười hay không, hay chỉ là ngẩn ngơ bối rốịKhi tay Tư Trình chạm vào tay Minh Quân, cô như vớ phải điện cực, một luồng khí lạnh buốt xuyân thấu tim gan. Cái bàn tay thân tình kia đã hoàn toàn xa lạ.Đã từng có đêm, Tư Trình đưa Minh Quân về nhà, anh đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.Lần đầu tiên, thân thể của họ có sự tiếp xúc.Sự tiếp xúc ấy thật ôn hòa, thịt dịu dàng, n’ thấm đẫm tình ý yêu thương, khiến người ta không sao quên được.Từ đêm ấy về sau, khi đưa cô về, Tư Trình không bao giờ chịu buông bỏ tay cô. Anh dịu dàng hỏi:− Chúng ta đi một vòng nữa chứ?Chẳng đợi đáp, Tư Trình tiếp tục lái xe quay trở lại đường cũ.Cứ chạy đi chạy lại như thế đến ba lần, Minh Quân hơi sợ, nói:− Đi như thế thì đến bao giờ mới thôỉAnh âu yếm, bảo:− Cứ đi mãi mãi, đến chết thì thôi !Có ánh trăng trên cao chứng giám, lúc đó, cô thề nguyện không bao giờ phản bội tình yêu của anh tạ Tình cảm và tâm trạng ấy cách nay đã sáu bảy năm rồịTư Trình không chuyện trò với Minh Quân, bắt tay xong anh bước sang người bên cạnh.Đột nhiên , cô cảm thấy lòng đau buốt.Hiện thực đã bày ra trước mắt, từ nay về sau Tư Trình ở địa vị cao sang, chủ tớ phân biệt đâu vào đấỵ Mối quan hệ mới mẻ này thực sự đã chà đạp lòng tự tôn của Minh Quân.Mặt khác, ngày nay, tập đoàn kiến Hoàng nằm trong tay gia tộc Tạ Thị , vậy địa vị của Minh Quân và ngàng họ Tạ kia hoàn toàn khác biệt. Thật đáng tiếc , ai bay bổng tận mây xanh? Ai khổ ải gian nan sát đất? Quả chẳng dễ gì bàn với bạc.Đó là tình hình trước mắt.VẤn đề nghiêm trọng hơn là sau này phải tự xử thế nào cho phảỉMinh Quân nghĩ đến đây, cô giật mình run sợ.Thời gian trải dài như trăm năm thì cửa phòng họp mới mở ra, các đồng sự nối nhau trở về nơi làm việc.Minh Quân bảo cô thư ký:− Tôi đi đến cửa hàng, hôm nay không trở lạịCô thư ký hỏi:− Cô đi cửa hàng nàỏMinh Quân có thói quen, đi đến đâu, cô đều báo thư ký biết để tiện liên lạc.Nhưng, hôm nay lại khác, Minh Quân đáp:− Tôi chưa quyết định, nếu có chuyện cần, cô báo về nhà tôịThời gian công tác của con người thời hiện đại là 24 giờ, địa điểm không hạn định. Khoa học càng tiến bộ, càng giúp ích nhiều, hoặc nói khác đi, sự tiến bộ đó càng buộc con người làm việc nhiều hơn.Từ khi Minh Quân đặt máy fã ở nhà , vô tình, cô làm càng nhiềụLắm khi , cô làm việc đến tận khuya , và suy nghĩ : ngàn vạn lần cô cũng không nên sắm điện thoại di động ; nếu không, sẽ chẳng bao giờ được yên thân, quản lý mười cửa hàng, nếu mỗi người gọi một lần và lúc nào cũng căng thẳng lo lắng thì chắc chết mất !Cô vội lấy lại bình tĩnh, nói với thư ký :− Tiểu Đồ, ngày mai gặp lại, chiều nay có họp, cô tìm cách thoái thác hộ tôịTiểu Đồ hiểu ý, gật gật đầu:Tiểu Đồ suy nghĩ, một người làm việc cật lực từ năm này đến tháng kia thì có lặn đi một , 2 ngày cũng là lẽ công bình.Cô thư ký từng nói đùa:− Giá mà Kiến Hoàng có đề nghị cô Tái làm bảo mẫu chắc cũng tốt. Bé Huy sẽ được chăm sóc tốt hơn, đáng với công sứ cô bỏ rạBao nhiêu năm nay, Minh Quân đã bán sức như thế – Đó cũng vì lòng quá đỗi đau thương. Cô phải làm lụng để nuôi dưỡng hai cái thth^? xác và tinh thần. Cô muốn làm tròn trách nhiệm, chỉ vì một giây phút sai lầm mà cô đã đẩy một sinh mệnh vào thế giới tàn khốc vô tình nàỵMinh Quân rời văn phòng, cô đi vào khu phố đông đúc.Lòng suy nghĩ, miệng bỗng mỉm cười khổ nàọVấn đề lớn lao cứ lở vở mãi trong đầụTừ nay về sau, sợ bao nhiêu năm khổ tâm, nhọc sức làm lụng kiếm tiền đều phải hy sinh đi hết.Tại sao Tả Tư Trình lại xuất hiện trong cùng nơi làm việc của cô? Tại sao chứ?Nghĩ đến đó, đôi chân Minh Quân chợt nhũn ra, thân người như không còn đủ sức đứng vững.Phố thị vẫn đông người qua lạịMọi người cứ đi đi lại lại không ngớt, chẳng ai chú ý đến hướng đi trước mặt, gặp thì tránh không gặp thì đổ bừa vàọ.Minh Quân nghĩ, mình không có năng lực, không có địa vị, không người giúp đỡ.Vấn đề trước mắt, nếu Tư Trình xem Minh Quân là cây đinh trước mắt, nhất định anh ta sẽ tìm cách để loại bỏ chướng ngại đó.Minh Quân đâm ra lo sợ đến run ngườịChỉ còn cách sống tới đâu, hay tới đó.Hoặc có thể cô chỉ lo sợ hão huyền mà thôi; nếu đối phương chẳng màng chi chuyện cũ thì đương nhiên , chẳng có gì phải bận tâm. Chỉ cần mình bình tĩnh, bỏ đi hết ý nghĩ về quá khứ , cứ chăm chút làm việc để giữ lấy cuộc sống ổn định là được.Minh Quân cứ bồi hồi giữa phố thị, mấy lần đi qua cửa hàng Kiến Hoàng , cô cũng không vào – lòng cô đang quá rối bờịCô ghé một quầy hàng, mua bộ đồ Tây và cầm chặt trên taỵVà, nó gợi nhớ chuyện trước kiạSau khi Tư Trình bỏ rơi cô, Minh Quân gần như chẳng còn chốn quay về, cảm giác bàng hoàng lúc ấy gấp bội hơn lúc nàỵKhi cha mẹ cô di dân sang Canada , quán rượu sửa sang lại để cô nương náu tiếp tục học. Sau khi tốt nghiệp khoa thương mại tại Đại học Columbia,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




