|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lên mũi nó ngất đi
-Hahaha…yếu thế cơ ah…tạt nước cho nó tỉnh lại
Phương Thuỷ lại tiếp tục quất roi vào người nó, Bảo Trân nhìn dãy nãy nước mắt của con bé rơi ra…nhưng không làm gì giúp nó được cả, nó nhìn sang Bảo Trân miệng nở một nụ cười rồi ngất đi
Cánh cửa mở ra, hắn bước vào đập vào măt hắn bây giờ là hình ảnh be bét máu của nó, tim hắn thắc lại, đau đau lắm chứ…
-MAU THẢ BẢO ANH RA!. Hắn gắt lên
-Anh cũng nhanh thật đấy….em còn chưa đùa xong cơ mà
-Bảo Anh có nghe anh không?
Nghe tiếng ai mà ấm áp mà quen thuộc thế? Nó dần dần mở mắt ra…nó vui mừng nhưng lại vụt tắt ngay sau đó
-Anh về đi, anh đến đây làm gì em không cần… – Nó vừa khóc vừa hét lên
-Em vẫn ổn đúng không? Cố gắng lên anh sẽ cứu em….
-Hahaha…tình cảm quá nhỉ…Anh nghĩ sau nếu bây giờ tôi giết nó ngay trước mặt anh? Phương Thuỷ giơ khẩu súng ngay đầu nó
-Cô muốn gì?
-Muốn gì ah? Em muốn nó phải chết…chỉ vì nó mà anh xa lánh em….
-Cô nhầm rồi…nếu Bảo Anh không xuất hiện tôi cũng không bao giờ yêu cô…cô là một con rắn độc ác sao tôi có thể yêu loại người như cô cơ chứ? Mau thả Bảo Anh ra
-Hahaha…không yêu tôi thì anh đừng hòng yêu ai cả…Mày sẽ phải chết…
Toan nổ súng thì từ cánh cửa Phi Nhân, Bảo Nam, Nhật Bảo, Thiên Ân chạy vào…đàn em của Phương Thuỷ bên ngoài đã bị bọ họ hạ chỉ còn lại bên trong đang vây lấy họ….
-Hahaha…tốt…vậy mình sẽ chơi tròchơi cuối này nhé!
Phương Thuỷ kéo nó đứng dậy đắt ra phía sau cho bọn dàn em xong lên, tay vẫn chỉa súng vào đầu nó. Bảo Nam, Nhật Bảo, Phi Nhân, Thiên Ân cả hắn ra sức đánh trả…mặc dù tâm lý hắn không được vững nhưng không đáng là gì so với mấy tên cỏn con này, đến lược một tên khác đi về phía hắn, tay cầm một con dao nhọn…
-Anh Băng cẩn thận phía sao..Nó hét lên
Hắn kịp đánh rơi con dao đó, một tên khác nhảy vào Phi Nhân vung tay đỡ con dao cho hắn
-Cậu tại sao lại đỡ dùm tôi chứ? Tay cậu có sao không?
-Không sao? Em trả nợ anh vì bé heo…không giận em nữa nhé!
-Cậu khờ quá đi, anh giận cậu bao giờ
Phi Nhân miễm cười, tay lại tiếp tục vung lên đánh trả tiến về phía Bảo Trân
-Phi Nhân cứu Bảo Trân đi, mình sẽ phá vòng vây, anh Băng mau đuổi theo Bảo Anh – Thiên Ân chen vào đám đang vây lấy hắn và Phi Nhân để mở đường
Phương Thuỷ kéo nó ra ngoài lên một chiếc xe để lại mọi chuyện cho bọn đàn em mình xử lý….hắn đuổi theo
-Em có sao không? Phi Nhân từ từ cởi trói cho Bảo Trân
-Huhu…em sợ….
-Nín đi nhóc…có anh đây rồi sợ gì nữa..Phi Nhân ôm Bảo Trân trấn an…bây giờ cậu mới thật sự nhẹ người
-Cẩn thận…hự….
-BẢO TRÂN….EM MAU TỈNH LẠI….
Một tên đã cầm dao đánh lén Phi Nhân, Bảo Trân lấy thân mình đỡ lấy con dao đó, Nhật Bảo, Bảo Nam quay sang đánh tên đó ngã, một toán người của hắn lúc này đã kịp chạy vào xửa lý….
-Mau đưa Bảo Trân đến bệnh viện, mọi chuyện ở đây để bọn anh lo – Nhật Bảo la lớn
Bảo Nam, Nhật Bảo, Thiên Ân nhanh chóng chạy ra xe, Phi Nhân bế Bảo Trân lên xe không quên để lại một câu nói
-Su Su chính là Bảo Anh, mọi người nhất định phải cứu cô ấy…rồi chiếc xe nhanh chóng đi về hướng bệnh viện
-Sao? Nhật Bảo và Bảo Nam thẩn thờ một lúc rồi nhanh chóng đuổi theo Phương Thuỷ còn Thiên Ân cũng chạy theo dù cậu không hiểu Phi Nhân đang nói điều gì
Đưa nó đến một căn nhà tồi tàn, Phương Thuỷ nhìn nó bằng đôi mắt câm hận, nắm lấy tóc nó
-Chỉ tại mày…tại mày tất cả…haha tao sẽ ày thành tro…
-Anh đã xong rồi….mình ra ngoài xem kịch đi em. Lập Phương, anh trai Phương Thuỷ lên tiếng
Két…tiếng xe hắn dừng lại, bước xuống hắn nhìn xung quanh thì một tốp người vây quanh hắn
-Bảo Anh, cô ấy đâu? Hắn quát lớn
-Bình tĩnh nào anh bạn. Lập Phương tiến lại hắn
-Anh là ai?
-Tôi là ai? Hahaha…Tôi là con của người đang nằm liệt giường vì cậu, là anh của một cô gái đáng thương phải đau đớn với tình yêu đầu đời, vậy cậu nói xem TÔI LÀ AI?
-Anh là….Lập Phương?
-Phải…
-Mau thả Bảo Anh ra
-Nói nghe dễ dàng vậy cưng…mở cửa ra…Lập Phương ra lệnh cho bọn đàn em
Hiện diện trước mặt hắn là thân hình nhỏ bé, tiều tuỵ của nó, hắn đau đớn trách mình không bảo vệ được nó…
Lúc này Nhật Bảo, Bảo Nam, Thiên Ân và người của hắn cũng đã đến
-Băng! Cậu phải cứu Bảo Anh, em ấy chính là Su Su – Nhật Bảo bước xuống xe
-Sao? Bảo Anh chính là Su Su sao?
-Haha…có chuyện tốt rồi đây, như vậy tao càng thích haha – Lập Phương
-Su Su, em có nghe anh gọi không? Anh là Bi đây?
-“Ai…ai vừa gọi tên tôi…cái tên đã rất lâu không được nhắc đến….nhẹ nhàng như thế…” nó cố gắng ngước lên
-Su Su em cố gắng lên….Hắn nhìn nó nhẹ nhàng nói
-Sao? Cô ta là Su Su sao? Hahaha càng hay…Phương Thuỷ từ trong bước ra, Phương Thuỷ vì quá yêu hắn nên mọi chuyện về hắn cô đã nắm rõ chắc trong tay..
-Anh…sao anh gọi em là Su Su? Chất giọng yếu ớt vang lên
-Anh là Bi, anh Bi đây…em không nhớ anh sao?
-Anh Bi….em nhớ nhớ anh Bi nhiều lắm, giờ thì nó đã khóc
-Dừng ngay tình cảm ướt ác của mấy người đi. Phương Thuỷ châm một ngòi lửa
Bây giờ hắn, Bảo Nam, Nhật Bảo, Thiên Ân mới để ý, có mùi xăng….
-Các ngươi muốn gì? Nhật Bảo lên tiếng
-Muốn hắn chết… – Lập Phương giơ súng chỉ về phía hắn
-Mày nghĩ mày làm được sao?
Bảo Nam vừa dứt lời hai bên xong lên, kẻ đấm người đá một lúc sau thì cả ba đều thấm mệt vì đã mất khá nhiều sức lực cho cuộc ẩu đã lúc nãy…
Một tốp người xong vào làm cho Phương Thuỷ và Lập Phương hoang man
-Bây giờ dừng lại còn kịp đấy. Hắn từ từ tiến lại gần
-Mày…giỏi lắm…thấy anh mình chuẩn bị nổ súng Phương Thuỷ hoang mang đáng rơi cây đuốt trên tay….lửa nhanh chóng lan nhanh
-BẢO ANHHHHHH
-Đứng lại đó. Mày bước một bước nữa tao ày đi trước nó….bọn kia đứng lại tiến thêm một bước tao bắn nó….
-Anh…..đừng… – Phương Thuỷ giờ đã biết khóc…
-Em nói sao cớ chứ em quên hắn ta là ai sao?
-Em….
Lửa càng ngày càng lan nhanh, hắn không còn kiên nhẫn nữa, chạy đến nó mặc ũi súng đang hướng về mình
Đoàng…hắn hứng một phát súng từ phía sau, hắn ngụy xuống cố gắng đứng lên chạy về phía nó. Đoàng… một phát súng nữa làm hắn không gượng dậy nỗi, một cây cột đang cháy ngã về phía hắn… Phương Thuỷ đẩy anh mình ra nhưng không kịp….cô ta cười to khóc càng to hơn chạy đến bên hắn. Bảo Nam kịp tước khẩu súng từ tay Lập Phương trong khi hắn đang nhìn cô em gái mình, Nhật Bảo cùng Thiên Ân chạy đến chỗ hắn kéo hắn ra ngoài…cây cột ngã xuống đất, lửa tán ra đám cháy càng lớn hơn
Tốp người của Băng phá vòng vây phía ngoài, nhanh chóng bắt Lập Phương và Phương Thủy, lửa lúc này đã rất to…không thể nào dập tắt hắn mơ màng nhìn vào người con gái bé nhỏ ấy, “Cứu Su Su” rồi ngất đi…
Thiên Ân nhanh chóng đưa hắn đến bệnh viện, Bảo Nam cùng Nhật Bảo cố gắng mở đường để đem nó ra, lửa càng ngày càng to và nó đã ngất tự bao giờ vì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




