watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5415 Lượt

khói…
-Bảo Anh cố lên bọn anh đến rồi đây
Cởi bỏ dây trói trên người nó, Bảo Nam cùng Nhật Bảo nhanh chóng đưa nó ra ngoài, lửa đã lớn rất rất nhiều, mọi người đang dập lửa nhưng mảy may cũng không có kết quả….đưa nó ra ngoài, người của Bảo Nam và Nhật Bảo cũng đầy thương tích, bế nó lên xe nhanh chóng đi thẳng đến bệnh viện…Lửa cháy làm cho căn nhà sập hoàn toàn, căn nhà dần chìm trong biển lửa như muốn thiêu đốt mọi nỗi đau…mọi oán thù đều thành tàn tro….

Hắn nhanh chóng được đưa đến phòng cấp cứu, tất cả các bác sĩ đang cố gắng lấy viên đạn trong người hắn ra, hơ thở hắn yêu dần yếu dần…viênđạn nằm sát tim….rất nguy kịch nếu run tay một chút chỉ một sơ xuất nhỏ cũng sẽ nhanh chóng lấy đi sinh mạng hắn bất cứ lúc nào.
Hai viên đạn cuối cùng cũng được lấy ra, bác sĩ thở phào nhẹ nhõm đưa hắn sang phòng chăm sóc đặc biệt, hắn bây giờ vẫn còn rất yếu…
Nó toàn thân bị phỏng nặng, băng trắng xoá vây lấy cơ thể nó, gương mặt của nó….nó vẫn nằm đó bất động
Bảo Anh hứng chịu mũi dao cũng may không nguyên hiểm đến tính mạng nhưng hiện tại nhỏ vẫn nằm đó, bên cạnh có một người luôn túc trực chăm sóc ngày đêm…
-Cậu về nghỉ đi, anh ở đây chăm sóc nó được rồi. Nhật Bảo bước vào
-Em muốn khi Bảo Trân tỉnh dậy người đầu tiên em ấy nhìn thấy là em. Nói rồi Phi Nhân vén mái tóc của Bảo Trân
-Uhm vậy cậu ở đây, anh sang thăm Băng
Hân, Cao Kỳ, Vân Kỳ cùng Bảo Nam và Thiên Ân có mặt ở phòng nó và hắn từ sớm, nhìn thấy Nhật Bảo bước vào mọi người ngoái nhìn rồi buồn rầu quay lại
-Bảo Anh vẫn chưa tỉnh sao? Nhật Bảo nhìn Hân xót xa, nhỏ đã không ăn không uống gì từ ngày hôm qua
—————Lắc đầu, đôi mắt nhỏ đã sưng vì khóc
-Bọn em đã báo tin cho gia đình Bảo Anh biết nay mai gì họ sẽ qua đây. Cao Kỳ nói
-Còn Băng có tiến triển gì không?
-Không, cậu ấy vẫn thế…Bảo Nam nhìn hắn chỉ muốn hắn như lúc trước quăng gối, hung hăn với cậu cũng không nói gì đâu…
Không khí im lặng bao trùm cả căn phòng lãnh lẽo, chỉ còn mùi sát trùng quanh quẩn đâu đây. Chia tay nhau mọi người ra về để lại hai con người đáng thương trên hai chiếc giường trắng xoá…lạnh lẽo nhưng họ chắc chắn rằng mình không hề đơn độc…
Một tuần trôi qua họ vẫn nằm đó, những lời động viên, những lời yêu thương…cứ văng vẳng bên tai họ…nhưng không tài nào họ mở mắt ra được
-Bảo Trân, em mau tỉnh dậy đi, anh biết em giận anh em trách anh tại sao không tặng cún con cho em, không nhường em que kem…anh biết anh sai rồi…em mau tỉnh lại, anh hứa anh sẽ không như thế…anh sẽ dẫn em đi bất cứ nơi nào em thích, tặng em tất cả những gì em muốn chỉ cần em tỉnh lại thôi….Phi Nhân nắm lấy tay Bảo Trân thì thầm
Một giọt nước mắt trên gương mặt đáng yêu ấy rơi ra, Phi Nhân nhìn thấy cậu vui mừng nhưng sao Bảo Trân vẫn chưa mở mắt ra nhìn cậu
-Em mau mở mắt nhìn anh đi…anh biết em nghe thấy mà…mau mở mắt nhìn anh đi…Bảo Trân…
-Anh biết mình sai rồi, em đừng im lặng như thế, cứ như lúc trước em luôn bên cạnh anh nói những gì em thích dù anh không muốn nghe nhưng mà thiếu nó anh thật sự rất nhớ…anh nhớ từng lời nói, từng nụ cười của em…em biết không? Mau mở mắt ra nhìn anh đi Bảo Trân
-Anh yêu em…anh thật sự đã yêu em rồi em có biết không hả? Bảo Trân em mau tỉnh lại đi, anh xin em đấy…
Ngón tay khẽ động đậy, Phi Nhân nhìn theo từng cử động của đôi bàn tay ấy…
-Anh nói thật không? Thật là anh yêu em không? Giọng nói yếu ớt vang lên , nụ cười hạnh phúc trở lại với Phi Nhân
-Thật…những gì anh nói tất cả đều là thật. Anh yêu em, Bảo Trân…
Bảo Trân miễm cười rồi nhắm mắt lại, nụ cười Phi Nhân vụt tắt…
-Bác sĩ…cô ấy….mau mau….
-Không sao, cô ấy đã tỉnh lại rồi, cô ấy cần nghỉ ngơi nhiều
-Cảm ơn bác sĩ….
Phi Nhân ngồi cạnh giường Bảo Trân, khẽ vuốt mái tóc, hôn lên trán nhỏ thì thầm
-Em mau tỉnh lại, ngủ lâu quá anh sẽ phạt đấy… – Nụ cười xuất hiện rồi vụt tắt

Hân ngồi cạnh nó, tay nắm lấy bàn tay nó, nhỏ đã khóc nhiều rồi, con bạn nó cũng giống như chị em gái trong nhà vậy rất thương nó, nhìn nó toàn thân trắng xoá, nhỏ đau lòng lắm…một người bên cạnh nhỏ nhìn nhỏ như thế cũng xót xa không kém…
Ngón tay lay động, nó mở mắt ra, hoảng hốt la lên
-Không….anh Bi…
-Mày…mày tỉnh rồi sao…mày làm tao sợ quá…huhu…
-Anh Bi…anh Bi đâu rồi….
-Anh Bi…?
Nó nhìn sang chiếc giường bênh cạnh, xung quanh cũng như nó dây nhợ chằng chịt, nó muốn đi lại gần người đó nhưng toàn thân nó đau buốt, bất lực…nó khóc
-Anh ấy sao rồi Hân?
-Anh ấy vẫn chưa tỉnh, mê mang cả tuần nay rồi, mà ba mẹ mày cũng qua được mấy hôm rồi đó…
-Khuôn mặt của tao??????
-Bác sĩ nói….mặt mày bị cháy sén…huhu…
-Không…..tao….
-Mày đừng như thế, chỉ cần mày được phẩu thuật…đúng…mày sẽ….
-Thôi im đi…hưc…hưc…tao…
-Em đừng như thế, Hân nói đúng…chỉ cần em phẩu thuật, với khả năng y học hiện giờ không có gì là không thể… – Nhật Bảo lên tiếng
Cạch, cánh cửa phòng được mở ra, ba mẹ nó bước vào mừng khi thấy nó tỉnh lại
-Con tỉnh rồi sao? Mẹ nó muốn ôm nó vào lòng nhưng sợ nó đau
-Mẹ…con muốn về Mĩ…ngay bây giờ…
-Nhưng…
-Thôi bà, mình sang Mĩ điều trị cho con thì tốt hơn chứ, ba sẽ lo thủ tục ngay bây giờ – Ba nó bước ra ngoài
-Em nhờ hai người một việc
-Việc gì? Hân và Nhật Bảo nhìn nó
-Khi anh ấy tỉnh lại…hãy nói với anh ấy và cả mọi người là em đã…chết trong vụ hoả hoạn đó rồi…. Nó khóc
-Sao chứ? Nhưng…
-Giúp em…làm ơn hãy giúp em…em không muốn vì em mà anh ấy phải như thế…em đau đớn lắm….
-Uhm…anh sẽ làm
-Tao đồng ý…
Nó nhanh chóng được đưa sang Mĩ, ba mẹ nó cũng đồng ý với nó không nói chuyện này cho ba mẹ hắn biết, nó nhờ Hân trao lại con búp bê hồng cho hắn và xem như chuyến đi lần này là chấm hết đối với nó, mọi buồn phiền, mọi niềm vui sẽ được nó đem cất đi trong một góc khuất mà chỉ mình nó biết…
Phương Thuỷ ngay sau lần đó thì hoá điên được đưa vào viện tâm thần chăm sóc, Lập Phương thì bị bắt ngồi tù….

Hắn cũng dần tỉnh lại, hỏi mọi người nó ra sao thì mọi người bảo nó đang được chăm sóc ở phòng khác, sợ ảnh hưởng đến vết thương của hắn, tránh hắn bị kích động nên phải nói thế, hắn đòi sang thăm nó nhưng mọi người ngăn cản, bắt hắn phải bình phục mới cho thăm, hắn đành an phận, cố gắng dưỡng bệnh mong nhanh chóng gặp lại nó
-Dậy ăn cháo nè nhóc!
-Hứ…ai là nhóc chứ? Bảo Trân ngồi dậy giận dỗi
-Thì em…em là nhóc của mình anh… – Nhân hôn lên trán nhỏ thì thầm, miễm cười đỏ mặt
-Thật không?
-Không tin anh sao?
-Em tin hihi
-Nào ăn cháo đi…
-Thôi em ngán lắm…
-Ăn một ít để mau khoẻ lại chứ, không ăn anh đánh đòn ah
-Hứ…toàn ăn hiếpngười ta…Nói vậy chứ nhỏ hạnh phúc lắm lắm luôn
Đúc cháo cho Bảo Trân, Phi Nhân miễm cười hạnh phúc đã hơn một tuần rồi cậu mới thấy nhỏ trở về như xưa….
-Mà anh, chị Bảo Anh sao rồi, bữa giờ em không thấy?
Câu

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT