watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:32 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2264 Lượt

không phải đóng phim, ngoài họ ra quanh đây cô không phát hiện thêm ai khác, hơn nữa máu chảy trên tay thiếu phụ đích xác là máu thật, rất thơm, chính là mùi máu ban nãy. May mắn cho cô ta là Dương kiểm soát rất tốt bản thân mình, xưa nay luôn giữ nguyên tắc không bao giờ coi con người là thức ăn.

-Có theo các người về cũng phải chết thôi! – Thiếu phụ ai oán nói, nước mắt chảy ròng ròng, nhìn xuống bụng.- Xin lỗi, mẹ không bảo vệ được con, hôm nay mẹ con ta chết tại đây thôi.

Dứt lời, không để mấy người kia kịp phản ứng, nàng quay lại lao xuống vực sâu. Dương không kịp sửng sốt, như một tia chớp xẹt đến, nhanh đến nỗi không ai kịp nhìn thấy lao xuống theo, trong nháy mắt đã đỡ được người thiếu phụ. Cả hai cùng lơ lửng trong không trung, thiếu phụ hoảng sợ kinh hãi kêu lên:

-Cô là ai?

Dương không đáp, một tay ôm thiếu phụ, một tay nhanh chóng bắt lấy một cái rễ cây to lồi ra bên vách vực giữ cho hai người không rơi xuống nữa. Nhìn áng chừng bên dưới còn tầm 50m nữa là đáy vực, Dương quan sát tìm những cành cây chắc khỏe mọc bám vào thành vực vươn ra bên dưới hai người. Bản thân cô có thể đáp thẳng xuống tận mặt đất mà không sao, nhưng sợ thiếu phụ đang mang thai không chịu được chấn động mạnh nên bắt buộc phải giảm tốc độ.

Cuối cùng cũng xuống đến nơi. Bên cạnh họ lại là một con sông rộng lớn, có lẽ là khúc dưới của con sông ban nãy, nếu thiếu phụ ngã xuống có thể sẽ rơi thẳng xuống sông. Dương nhẹ nhàng buông người thiếu phụ đang sửng sốt ngạc nhiên đến tột độ ra, lo lắng hỏi:

-Chị có sao không?

Thiếu phụ dần hồi phục tâm trí, đôi mắt nhìn Dương sửng sốt, vừa có vẻ biết ơn vừa sợ sệt dè chừng, rồi chợt quỳ xuống vái lia lịa:

- Dân phụ không sao, đội ơn tiên cô đã cứu giúp, ơn này quá lớn, dân phụ không biết phải lấy gì đền đáp.

Dương bật cười, vội đỡ chị ta đứng dậy. Cách xưng hô sao giống trong tuồng cổ quá vậy? Lại còn gọi mình là tiên cô nữa. Cộng thêm với trang phục những người này nữa, áo nâu sồng, váy lĩnh đen, thật kì lại, giống như mình lạc về quá khứ vậy. Dương nhìn vết thương trên tay thiếu phụ, vết thương sâu máu chảy nhiều như vậy, đây tuyệt đối không phải trò đùa ai đó bày ra trêu chọc cô. Dương dịu dàng:

- Không có gì, tôi không phải tiên, chị đừng làm vậy.

Thiếu phụ ngẩn người trước giọng nói của ân nhân, trước đây nàng đã từng gặp bao nhiêu người đẹp chim sa cá lặn cũng không ai có thể so sánh với vị tiểu thư này. Giọng nói thật dịu dàng mềm mại, chưa bao giờ nàng nghe được giọng nói nào lôi cuốn như vậy, nhất định là một vị tiên cô hạ phàm cứu giúp người

hoạn nạn nhưng khiêm tốn không muốn để lộ thân phận.

Dương nhìn ánh mắt ngẩn ngơ của thiếu phụ, biết nàng không tin mình, đành nhẹ nhàng hỏi:

-Tôi là Hướng Dương, chị tên là gì?

-Dạ thưa.. dân phụ tên Mẫn.

Dương thấy hơi tức cười, cô tuy không định cư ở ViệtNamnhưng cũng có thâm niên nhiều năm ở và tiếp xúc với người ViệtNam, đủ để hiểu cách xưng hô này cổ lỗ thế nào. Đúng rồi, một người bình thường không phải diễn viên đang đóng phim làm sao có thể xưng hô như vậy chứ.

-Nơi này chưa hẳn đã an toàn, tôi sẽ đưa chị đi xa hơn một chút.

Cô vốn muố

muốn ngay lập tức tra hỏi cô gái này để làm rõ mọi thắc mắc của mình, nhưng nghĩ thấy trời đã sẩm tối, lại lo lắng bọn người kia sẽ xuống tìm kiếm nên quyết định trước hết đưa người thiếu phụ này đi thật xa, đảm bảo bọn chúng không thể ngờ là hai người đã chạy xa đến như thế. Đêm tối, hai người dừng lại ở một khoảng rừng trống kiếm củi nhóm lửa. Dương lo Mẫn đang có thai ngủ ngoài rừng không tốt, định tìm làng xóm trú nhờ, nhưng Mẫn ngược lại vẫn sợ hãi, muốn ngủ trong rừng để tránh người ta để ý đến nên cô cũng chiều theo ý. Dương xé vải áo ra băng bó cho Mẫn xong liền đi kiếm thêm những tàu lá to bản, đóng cọc dựng lên một cái lều nhỏ tạm bợ nhưng chắc chắn. Mẫn nhìn những hành động ấy, cảm động bật khóc nức nở làm Dương lại phải dỗ:

-Chị đừng khóc. Những việc này tôi làm rất dễ dàng, chị không cần cảm động nhiều như thế. Mau ăn đi, đừng để đứa bé trong bụng phải đói.

Nhưng lời Dương nói hoàn toàn là sự thật, cô vốn có sức mạnh gần như siêu nhiên, tìm bắt vài con gà rừng rất dễ dàng, bẻ vài cành cây cũng rất dễ, lại thêm khả năng điều khiển lửa và nước nên trong giây lát đã nhóm được một đống lửa to, Mẫn không phải động tay vào việc gì cả. Tốc độ làm việc của Dương chóng vánh đến nỗi Mẫn không tin cô là tiên nữ cũng khó.

Một lúc sau, khi cả hai đều đã no nê, Dương bắt đầu dùng giọng nói có vẻ dịu dàng đáng tin cậy nhất hỏi chuyện Mẫn. Mẫn giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng Dương là vị cứu tinh, tiên cô trên trời xuống nên mọi việc không hề giấu giếm. Nhưng những sự thât Mẫn nói lại làm cho Dương bàng hoàng.

Thì ra việc cô quay về quá khứ này là sự thật.

Hiện giờ đang là thời Hậu Lê. Vùng rừng núi này là xứ Bồn Man thuộc Thanh Hóa. Mẫn chính là người vợ thứ tư của Đại công thần Nguyễn Trãi. Vua Thái Tông băng hà, bọn gian thần trong triều vu cáo cho Nguyễn Trãi tội giết vua nên cả nhà bị tru di tam tộc. Mẫn có thai được ba tháng được Lê Đạt, một người học trò cũ của Nguyễn Trãi kịp thời đưa đi chạy trốn vào đây. Đến nay đã ròng rã cả tháng ròng, chẳng may hôm trước bọn lính truy đuổi đến nơi bắt được Lê Đạt, Mẫn chạy thoát được nhưng cũng bị thương. Kể đến đây, Mẫn quỳ sụp xuống trước mặt Dương, vừa than khóc vừa cầu xin Dương cứu Lê Đạt.

Dương còn đang suy nghĩ, thấy vẻ khổ sở đó của Mẫn liền kéo nàng đứng dậy, nhíu mày:

-Chị đừng làm vậy. Tôi không phải là tiên cô vạn năng việc gì cũng có thể làm được, nhưng nếu giúp được thì sẽ không ngại mà giúp đâu. Bây giờ chị vào lều nghỉ đi để tôi suy nghĩ một chút đã. Thức khuya không có lợi cho em bé đâu.

Mẫn đã ngủ say trong lều từ lâu mà Dương vẫn ngồi bên đống lửa, nhìn mảnh đá trên tay suy ngẫm mặc kệ sương xuống làm mái tóc mượt mà sắp thành ướt sũng. Vậy ra cô đã thực sự quay về quá khứ.

Chương 4

Ads Đêm tối bên ánh lửa bập bùng, Dương vẫn chưa ngủ được, nỗi lo âu mà cô cố dìm đi càng lúc càng hiện rõ.

Cô nằm ngửa trên một lớp lá lót, mắt vẫn săm soi mảnh đá kì lạ. Rốt cuộc thì nó là cái gì?

Dù đã xác định ở lại đây nhưng việc này đối với cô cũng thật bất ngờ. Thời cổ này người ta chưa tính năm theo dương lịch, cô có nghe Mẫn nói nhưng chỉ thấy ù ù cạc cạc chẳng biết là mình đã lạc về năm nào, chỉ biết rằng những sự kiện này thuộc thế kỉ XV, như vậy là dù cô có sống lâu tới bất tử đi chăng nữa thì cũng phải đợi tới 500 năm, cũng tức là 5 thế kỉ mới được gặp lại người thân gia đình.

Một khoảng thời gian quá dài. Năm trăm năm, lúc đó trông cô sẽ như thế nào? Cô biết có những vampire đã sống rất lâu tới hàng ngàn năm, nhưng một vampire lai mang nửa dòng máu con người như cô dù sống lâu cũng chưa ai kiểm chứng được là sẽ lâu tới mức nào. Cô không sợ chết, nhưng cô yêu gia đình mình, do đó lần đầu tiên cô bị nỗi lo lắng về tuổi thọ ám ảnh.

Trong cơn xúc động, bàn tay vô thức nắm chặt lại, siết vào mảnh đá, không để ý trên mặt đá màu bạch ngọc dần xuất hiện những vệt nứt nho nhỏ.

-Dừng lại!!!!

Một tiếng rống to chợt vang lên làm Dương giật thót mình nhưng rồi bình tĩnh lại ngay. Giữa rừng khuya hoang vắng là ai đã hét to tới như vậy?

-Ai vậy? – Cô lên tiếng, nhìn quanh quất, nhưng không thấy bóng ai cả, các giác quan nhạy bén cũng cho cô biết xung quanh đây ngoại trừ cô và Mẫn ra không có người thứ ba.

-Dừng lại, đừng nắm chặt tay như thế, ngươi bóp nát Linh Ngọc của ta mất!

Giọng nam trầm lại vang lên, Dương giật mình nhìn xuống tay, nhận ra mảnh đá hình bán nguyệt có một vài vết nứt, là do cô vô thức không chú ý điều khiển lực tay, nhưng cũng thật kì lạ, nếu là đá thường, cho dù có cứng như kim cương đi chăng nữa lẽ ra cũng chẳng cần đợi cô dùng sức đến như thế đã nát vụn ra như cám rồi. Mảnh đá này cứng một cách bất thường. Không những thế, còn thần kì đến nỗi những vết nứt như sợi chỉ dần dần tự liền lại rồi biến mất không còn dấu tích. Giọng nói bí ẩn lại tiếp tục, lần này cô nhận ra nó không phát ra từ đâu cả mà chính là hiện hữu trong đầu mình, rất giống cảm giác đang đeo headphone.

-Từ khai thiên lập địa tới nay ngươi là người đầu tiên suýt nữa hủy đi Linh Ngọc của ta. Nói đi, ngươi là ai mà có sức mạnh cường đại như vậy?

-Ông..là ai?

-Ta là ai à? Ngươi hãy trả lời câu hỏi của ta trước đi đã.

-Ông là ai?

-Hừ! – Giọng nói thấy Dương bướng bỉnh không chịu trả lời bèn nói – Ngươi không nói ta cũng có cách biết được.

Mảnh đá hơi sáng lên, Dương có cảm giác như có một luồng khí lạnh từ bàn tay lan ra khắp cơ thể, nhưng cảm giác này chỉ tồn tại rất ngắn. Sau đó giọng nói lại vang lên:

-Ôi chao, độc đáo, thật là độc đáo!

-Ông muốn nói gì?

-Cơ thể ngươi cấu tạo thật độc đáo, bề ngoài thì mềm mại thực chất lại vô cùng vững chắc. Nếu so ra thì đá của cột chống trời cũng chưa chắc đã bền vững được như vậy!

-Ông … thăm dò cơ thể tôi? – Dương thấy hơi bực.

-Ấy ấy, đừng nóng, ta chỉ thăm dò tâm mạch của ngươi thôi, đừng nghĩ linh tinh. Ta đã có đôi có

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT