|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trương vì nếu chúng cho rằng Mẫn đã chết thì sẽ mang người đi sớm hơn. Mẫn ở lại trong rừng, nhưng để phòng thú dữ nên Hướng Dương để nàng lên một cành cây cao cho an toàn. Dương hứa với Mẫn, nội trong ngày sẽ mang Lê Đạt trở về.
Dương quay trở về bên vực thẳm hôm qua hai người rơi xuống. Cô đoán không sai, quả nhiên bọn lính mang thêm rất nhiều người mới đang tìm đường xuống đáy vực tìm xác Mẫn. Còn Dương, do lúc cứu người tốc độ quá nhanh nên bọn chúng không thể nhìn thấy. Nhưng bọn chúng cũng không hồ đồ, sáng sớm nay đã xuống đáy vực xác thực xem Mẫn chết chưa. Dương cười nhạt, cứ tìm đi, cho tìm trong bán kính mấy chục km cũng chẳng tìm thấy đâu. Mặc kệ bọn chúng, cô tìm đường vào một làng nhỏ gần đấy. Khu rừng quả là rất rộng, phải mất một lúc Dương mới tìm được đường ra được bìa rừng.
Ngôi làng vùng bán sơn địa, nhà cửa thưa thớt, đường xá có vẻ hoang vu. Đường làng ngõ xóm vắng tanh, có lẽ người ta đã đi làm hết cả rồi, chỉ còn người già trẻ nhỏ ở nhà. Dương lẻn vào một ngôi nhà ước chừng cũng khá giả so với dân trong xóm, có nhà ngói cây mít, nhanh tay chớp được mấy bộ đồ đang phơi. Mang đồ ra ngoài rừng, Dương thay vào, vấn tóc lên, quàng lên đầu một chiếc khăn mỏ quạ, sau đó trở lại vào làng tìm một người hỏi đường đến thị trấn lớn nơi huyện nha đóng. Rất nhanh Dương đã đến nơi, trên đường cũng nhanh mắt tranh thủ quan sát được nhiều điều. Nơi đây là thị trấn cũng coi như là trung tâm đi nhưng mọi thứ trông thật nghèo nàn. Nhà cửa quán xá tuy đông đúc nhưng toàn nhà tranh vách nứa mái lá lụp xụp, chỉ có vài căn là trông còn tàm tạm, có lẽ với Dương sống đã quen ở thời hiện đại tân tiến và tiện nghi đã quen nên nhìn không vừa mắt, thực ra lại là điều rất bình thường ở thời phong kiến nghèo nàn lạc hậu này. Có lẽ đây cũng được coi là một thị trấn trung tâm của một huyện, dù không giàu có nhưng cũng khá đông đúc người qua lại. Dương đi loanh quanh xem xét một hồi, đi qua một vài quán ăn quán nước, dù sao đây cũng là nơi người ta qua lại tụ tập, có lẽ các thông tin sẽ lưu truyền nhanh hơn. Bây giờ đang là buổi sáng, khu trung tâm thị trấn hiện rất đông đúc nhộn nhịp, hình như là chợ phiên thì phải, nhiều người từ các làng đổ ra buôn bán đi qua đi lại tấp nập. Thật là nhiều đặc sản, có lẽ là vì gần rừng chăng, măng này, nấm này, thú rừng này, còn nhiều thứ Dương chưa từng nhìn thấy bao giờ nữa. Dương tranh thủ quan sát cũng như nghe ngóng được nhiều thông tin thật đáng giá. Các loại tiền, giá cả, các món ăn, tục lệ.. Các thông tin này nghe ra thật tầm thường nhưng lại khiến Dương hứng thú. Dù gì thì cô cũng là khách du lịch mà.
Trong quán cầy tơ đầu chợ, mấy chú lính trẻ ngồi chén tạc chén thù, chuyện nổ như ngô rang, thỉnh thoảng một chú lại vỗ đùi đánh bép một cái, khoái chí cười sằng sặc, xong gắp một miếng dồi chó quấn lá sung chấm mắm tôm nhét vào miệng nhai nhồm nhoàm, tay kia cầm chén rượu tợp một ngụm, khà một tiếng rồi lại hăng máu hứng chí tranh cãi. Mấy bà cô ngồi bàn bên len lén liếc một cái rồi lại cúi gằm mặt xuống bát bún chó trước mặt của mình, miệng lẩm bẩm “Đồ đàn ông dùi đục!”.
Một chú lính trẻ chợt nói:
-Các bác này, cả tháng nay đúng là có bữa nay anh em ta được nghỉ không phải đi lùng cái con mẹ bỏ trốn kia. Nghe nói nó là trọng tội, hôm nay lại có cả quan trên về đốc thúc với tra hỏi cái thằng đồng phạm của nó. Không biết tội gì mà lớn thế nhỉ? Tốn bao nhiêu lính đi truy nó rồi. Nghe nói ông quan kia là quan lớn trong triều đấy, cấp bậc anh em ta có ngửa cổ nhìn cả đời cũng không với đến cái gấu quần.
-Chú này! – Một bác lính khác lè nhè, có vẻ bác này đã say. – Tin bí mật đấy nhá, tao nghe lỏm được các quan trên nói chuyện khi đứng gác, hình như con mẹ kia là người nhà của … Vụ này ai chả biết nhỉ, gớm, chu di ba họ có phải tội nhỏ đâu! Còn tên bị giam trong ngục nha huyện là học trò của ông ta, dắt theo con mẹ chạy trốn, hức!.. Rốt cuộc cũng chả chạy đi đâu được, đang yên đang lành lại bị vạ theo, ngu ơi là ngu, hức..
Câu chuyện vẫn rôm rả, xung quanh không có gì thay đổi, chỉ có một cô gái đứng loanh quanh đầu chợ cách đó mấy hàng xén nãy giờ rời đi. Ra đến quãng đỡ đông hơn, cô kéo một chàng trai đi trên đường:
-Này anh, làm ơn cho tôi hỏi huyện nha đi đường nào!
Chàng trai trẻ tội nghiệp nhìn cô gái hỏi đường, kinh ngạc hồi lâu không nói lên lời. Cô gái nhíu mày hỏi lại lần nữa, lần này, tay anh ta run run chậm chạp chỉ về một hướng, mắt vẫn nhìn chằm chằm không dứt ra được.
-Cám ơn!
Cô gái mỉm cười, bước đi, bỏ mặc anh chàng đứng nhìn theo ngẩn tò te.
Một lát sau, tại quán cầy tơ đầu chợ. Một anh lính hớt hơ hớt hải từ hướng huyện nha chạy đến, cả hội đang định kéo vào thì anh ta lắc đầu quầy quậy:
-Thôi thôi, các bác các chú mau về ngay đi, cả nha huyện đang có việc khẩn cực kì quan trọng yêu cầu mọi lực lượng phải tập trung ngay lập tức. Mau đi thôi.
-Có việc gì vậy?
-Tù nhân giam kĩ trong ngục thất, vốn là quan lớn đang chuẩn bị vào tra hỏi thì phát hiện cai ngục mấy người đều bị đánh bất tỉnh, còn tù nhân thì đã biến mất.
Huyện nha nháo nhác báo động, một lát sau thì toàn thị trấn đều bị phong tỏa lùng sục dữ dội đến từng ngóc ngách. Lính tuần tra phát hiện ra mấy tên coi ngục đều nằm hôn mê trên mặt đất, trọng phạm đã biến mất. Những quan binh mang chức trách vẫn ở tại huyện đường cùng tri huyện nhanh chóng đến hiện trường điều tra và sai lính tỏa đi khắp chốn lùng bắt nhưng đào phạm như độn thổ vào lòng đất đã biến mất không một dấu tích.
Nhiệm vụ này thật quá dễ dàng, hệ thống an ninh quá thô sơ lạc hậu, thật không đáng so sánh với thời hiện đại, Dương nghĩ, thân hình lao nhanh trong rừng, trên lưng có một người đàn ông rách rưới đang hoảng sợ đến bất động. Dương chợt nảy ra ý định làm một đạo tặc, không, là nghĩa tặc như trong phim kiếm hiệp. Phải rồi, ý tưởng này thật hay.
Chương 5
Ads Thành Đông Kinh* 18 năm sau.
Tháng chín ta. Trời vào thu đã chớm lạnh. Tầng không phủ đầy những cụm mây trắng sữa nhàn nhạt lửng lơ làm cho không gian mang một vẻ trong sáng nhưng lạnh lẽo. Những làn gió mang hơi lạnh heo hút báo hiệu mùa đông sắp về thổi mạnh làm tung bay những tà áo cánh nâu giản dị của tầng lớp bình dân nghèo đi trên phố, thấp thoáng một vài vạt áo tía áo hồng mang thắt lưng màu thiên lý của các cô thiếu nữ . Đường phố thật đông đúc và mang hơi thở yên bình hơn so với mấy tháng trước đây. Triều đình đã yên, đức vua mới lên ngôi được các triều thần phù trợ đã ngồi ấm chỗ, ban hành nhiều chính sách mới có lợi, muôn dân cũng yên tâm tin tưởng mà làm ăn.**
Yên Hoa phường lớn nhất kinh thành.
Người người ra vào tấp nập không ngớt, đúng như câu ngựa xe như nước áo quần như nêm, nhưng không ai phải thất vọng vì đã bước vào. Yên Hoa phường có diện tích rất lớn, gấp mấy lần một cửa hiệu bình thường, giống như một trung tâm thương mại ở thời hiện đại. Nơi đây là một cửa hàng cực lớn, mặt tiền rất rộng, sâu vào trong là những gian hàng trưng bày các mặt hàng làm từ vải rất phong phú: vải vóc tơ lụa, chăn đệm quần áo, hàng thêu… Mỗi gian hàng lại có một cô thiếu nữ vận y phục được may với những kiểu dáng tuyệt đẹp làm nổi bật vẻ đẹp cơ thể mà vẫn hoàn toàn kín đáo đứng đó sẵn sàng tiếp đón cùng tư vấn cho khách hàng về mọi thắc mắc khi lựa chọn mặt hàng mà mình ưng ý. Chất lượng hàng hóa cũng có đủ loại, từ những phòng trưng bày mặt hàng thượng hạng quý hiếm chỉ bậc đại phú mới mua nổi cho đến những gian bán vải vóc bình dân giá rẻ cho những người thu nhập thấp. Mỗi năm đến mùa đông, Yên Hoa phường còn phân phát quần áo chăn đệm miễn phí cho những gia đình nghèo khổ để họ chống chọi qua mùa đông, dù không phải loại thượng hạng nhưng ai được phân phát cũng đều rất cảm kích, do vậy danh tiếng vô cùng tốt và được phổ biến rộng rãi trong dân chúng. Với các bậc quyền quý, Yên Hoa phường lại thu hút bằng những mặt hàng đặc sắc thượng hạng, mẫu mã thiết kế đặc sắc rất các bậc mệnh phụ, các tiểu thư quyền quý yêu thích. Nói chung là từ khi bắt đầu hoạt động cách đây nhiều năm, Yên Hoa phường đã đánh bật một cách tuyệt đối các đối thủ cạnh tranh, cùng với các chi nhánh khắp nơi của nó trở thành thương hiệu nổi tiếng độc nhất vô nhị của kinh thành, dĩ nhiên không cần phải nói đến doanh thu hằng ngày đều chảy vào ào ào như thác lũ.
Khu nhà phía sau Yên Hoa phường, trong một căn phòng lớn được bài trí đơn giản nhưng rất trang nghiêm đang diễn ra một cuộc họp quan trọng. Quanh chiếc bàn dài, toàn bộ ban điều hành Yên Hoa phường kể cả các chi nhánh trên khắp địa bàn Đông Kinh đều tập hợp tại đây, báo cáo kết quả doanh thu quý trước cùng các kế hoạch cho thời gian thu đông sắp tới. Ngọc Vân, người quản lí và cũng là bà chủ trên danh nghĩa của Yên Hoa trình bày cuối cùng, và thở phào nhẹ nhõm một hơi khi cô chủ, chủ nhân đích thực của Yên Hoa gật đầu tỏ ý hài lòng.
Hướng Dương ngồi ở vị trí chủ tọa cuộc họp. Cô mang trên người một bộ váy màu xanh lam giản dị gọn nhẹ, chất liệu bằng lụa thượng hạng mặc vào rất nhẹ và mát biểu thị một tác phong cao quý nghiêm túc, khuôn mặt mãi mãi trẻ trung xinh đẹp tuyệt thế không hề che dấu luôn làm người khác kinh diễm mỗi khi đối diện.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




