|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cặp rồi, ngươi đừng bôi nhọ lòng chung thủy của ta.
-Vậy nói xem, ông là ai, tại sao không hiện nguyên hình ra mà cứ bí bí ẩn ẩn như thế?
-À, nếu ngươi cứ nhất quyết muốn xem thì được thôi!
Từ trong không khí, dường như sương đêm đang dần tụ lại, dần dần hiện thành một người đàn ông, vẻ bề ngoài làm Dương kinh ngạc mở tròn mắt.
Ông ta, không, phải gọi là anh ta thì đúng hơn, tại sao, tại sao lại giống cô đến như vậy?
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mái tóc dài màu nâu buộc túm lại trông có vẻ phong trần, trái ngược nhưng lại hòa hợp kì lạ với làn da trắng như cẩm thạch, đôi mắt tinh tế sắc sảo, chiếc mũi cao thẳng, chỉ có góc cạnh trên khuôn mặt là những điểm duy nhất khác Dương càng tăng thêm cho người đó vẻ nam tính. Vóc người cao to tựa vào một thân cây, nét mặt hơi nghiêng nghiêng về phía đống lửa bập bùng, trông anh ta giống như một người mẫu siêu đẹp trai đang trong một quảng cáo đã được chỉnh sửa hoàn chỉnh bằng các phương tiện kĩ thuật số.
Giống như một phiên bản ngược giới tính của cô.
Dương ngạc nhiên:
-Ông..
Người đàn ông mỉm cười đáp trả, lực sát thương tạo ra tuyệt đối không kém một vampire quyến rũ nhất:
-Ta là Vô Cực nam thần.
-Vô Cực nam thần? Là thần gì vậy?
-Ha ha, là thần thôi, nhưng không làm gì cả, phiêu diêu tự tại. Ta đang du hành qua các không gian thời gian tìm một nửa còn lại của mình thì bị cô vô tình tìm thấy rồi cuốn theo luôn.
-Tình cờ thật. Còn nửa kia là nửa còn lại của mảnh đá sao?
-Cũng không hẳn, ta tìm người sở hữu mảnh còn lại.
-Còn vẻ ngoài của ông?… Rất…kỳ lạ.
-Đơn giản thôi, ta là kẻ yêu cái đẹp. Ta vốn không có một ngoại hình cố định, trước nay không ra ngoài thì không sao, nhưng vì ngươi đã yêu cầu, nên ta sẽ lấy một ngoại hình đẹp nhất trước nay ta từng thấy làm bộ dạng của mình, chính là ngươi. Và dĩ nhiên cũng có biến đổi chút ít cho thích hợp với giới tính, ngươi thấy thế nào? – Vô Cực nam thần đắc ý hỏi.
Dương chẳng biết trả lời gì cho phù hợp, bèn quay lại vấn đề chính:
-Thôi được rồi. Chuyện này bỏ qua. Nếu đã đưa tôi đi thì hãy giúp tôi quay trở về. Tôi còn có bố mẹ ông bà, tôi muốn gặp lại gia đình mình!
Vô Cực nam thần có vẻ mất hứng, lắc đầu:
-Không thể được!
-Cái gì? Tại sao lại không thể?
-Xuyên qua thời không vốn là một việc sai lầm không được phép. Ta đã sai một lần, không thể sai lần nữa. Dù cho cô có cầu xin hơn nữa thì ta cũng không thực hiện đâu.
Dương tức giận:
-Nhưng chính sai lầm của ông đã đưa tôi đến đây. Nếu ông đã tự xưng là một vị thần thì phải chịu trách nhiệm sửa chữa sai lầm chứ.
-Cơ thể cô vốn rất tốt, sẽ sống được rất lâu, thời gian dần trôi rồi cũng sẽ gặp được gia đình mình thôi, có sao đâu?
-Sao lại không sao? – Dương phản bác – Ông biết tôi sống lâu nhưng là bao lâu mới được? Những 500 năm, bao nhiêu thời gian ông có biết không? Tôi lại chẳng phải là tiên hay yêu quái gì, có chắc tôi sống được tới từng đó không? Có chắc tuổi trẻ của tôi còn lại tới lúc đó được không?
-Được rồi được rồi! Ta sẽ chịu trách nhiệm. – Vô Cực nam thần bịt tai nhăn mày đầu hàng – Cô lo rằng mình sẽ không sống tới lúc đó chứ gì? Ta có một cách rất ổn đây, cô hãy bái ta làm sư phụ đi!
-Bái ông làm sư phụ?
-Đúng vậy, cách này rất ổn. Cô theo ta tu tiên, khi đạt tới thành tựu thì sẽ trường sinh bất lão, trẻ mãi không già. Thế nào, vừa đạt yêu cầu của cô lại không bắt ta phải lặp lại sai lầm lần nữa. Cô đồng ý rồi chứ? Nên nhớ từ khai thiên lập địa ra các thế giới đến nay ta chỉ duy nhất nhận cô làm học trò thôi đấy. Cô nên hãnh diện mới phải.
Dương chống tay lên cằm ngẫm nghĩ, cuối cùng nhìn vị thần vẻ dò xét:
-Có thể ông đúng là một vị thần thật, nhưng làm sao để tôi tin được lời ông nhỉ? Ông là thần, bản lĩnh cao cường, biết đâu lúc nào đấy ông bỏ đi thì tôi biết làm thế nào?
-Ôi trời ơi. – Vô Cực nam thần tỏ vẻ bất lực – Ta lấy danh dự của Vô Cực thượng thần ta đây ra mà thề, là lời thề độc nhất rồi đấy!
Dương vẫn lắc đầu:
-Lời nói gió bay!
-Vậy cô muốn thế nào mới chịu tin đây? – Haizz, ai bảo ông ta là thần cơ chứ, lại là một vị thần vô cùng có trách nhiệm nữa. Đã gây ra họa thì phải gánh chịu thôi.
Dương nhướn mày:
-Nếu muốn tôi tin thì trước hết hãy truyền cho tôi ít bản sự trước đi, rồi tôi sẽ xem nó có đáng giá để mà tin không.
Vô Cực nam thần nghẹn họng, nhìn trân trân người trước mặt:
-Thì ra cô đã sớm tính kế.
-Không đâu. – Dương lắc đầu – Tôi đã nói rằng phải xem xét trước đã còn gì? Ông không chịu? Nếu ông muốn nhận tôi làm đệ tử thì đằng nào chả vậy? Hay là ông định nuốt lời không muốn chịu trách nhiệm nữa?
-Không không. – Vô Cực nam thần bị tấn công dồn dập vội lắc đầu quầy quậy, nuốt nước bọt. – Vậy cô muốn truyền bản sự gì?
-Ông có món gì lợi hại? Kể ra xem!
-Nhiều lắm. Phóng lửa, phun nước, cân đẩu vân, tàng hình, biến hình..
Dương nhíu nhíu mày:
-Sao nghe giống ảo thuật rạp xiếc quá..
-Giống sao được? Ảo thuật chỉ là trò lừa bịp còn đây là hàng thật giá thật hẳn hoi. Khi đã thành thục rồi còn có thể dùng pháp thuật tạo ra vũ khí bảo hộ thân mình.
-Uhm.. – Dương ngẫm nghĩ, nếu như sống trong thế giới phương Đông này, có vẻ như ngoại hình mình quá nổi bật – Vậy, nói về phép biến hình xem sao.
-Phép biến hình cho phép cô thay đổi hình dạng bề ngoài với bất cứ bộ dạng nào trong bao lâu cũng được, rất dễ điều khiển với điều kiện ngươi đã tu luyện đủ pháp lực.
-Cái gì, nói như vậy thì bây giờ ông dạy tôi cũng bằng không sao? Vậy còn nói chuyện gì nữa.
-Ài, cái này cũng là lẽ tất nhiên mà, cô phải có pháp lực thì mới từ pháp lực đó mà tạo ra phép thuật chứ.
-Nhưng tôi muốn có bằng chứng chứng minh rằng ông đáng tin ngay bây giờ. – Dương nhắc lại rõ ràng.
Vô Cực nam thần suy đi nghĩ lại một hồi, cuối cùng cắn răng, ngẩng mặt lên nói:
-Được rồi, vì sai lầm của ta, sẽ phá lệ giúp cô một lần.
Ông ta truyền vào người Dương một luồng linh lực rút ra từ Linh Ngọc, là linh lực nguyên gốc bản thể thuần khiết nhất trong các loại pháp lực. Linh Ngọc vốn là thánh vật độc nhất vô nhị được sinh ra từ xa xưa trong hỗn mang khi các thế giới đang bắt đầu hình thành, linh lực của nó qua rất rất nhiều năm đã trở nên thuần nhất, tinh khiết và lợi hại hơn bất cứ loại pháp lực nào khác như Tiên pháp hay Ma pháp.. Một chút linh lực ấy vừa thâm nhập vào người Dương đã lập tức hòa tan vào mọi ngóc ngách trong cơ thể và linh hồn cô tạo thành tiên căn, trở thành một phần không thể tách rời trong chính bản thân cô, cũng tựa như tủy sống không thể thu hồi. Nhưng có được linh lực ấy, tuy rất nhỏ thôi nhưng cũng trở thành một căn cơ vô cùng vững chắc mà những người tu chân khi đã thành tiên mới tạo thành được, lại vô cùng an toàn không vướng mắc bất cứ tai kiếp gì dù không phải tự mình tu luyện được, một phần do loại linh lực này hoàn toàn thuần khiết, cũng một phần là do cơ thể cô rất hòa hợp với loại linh lực như vậy. Tiên căn chính là cái gốc của tiên nhân, người tu tiên đầu tiên phải tu luyện được cái gốc này rồi mới nói đến việc học cùng sử dụng các loại phép thuật khác. Nói cách khác là cô đã “được trở thành tiên” tuy rằng chưa thể sử dụng bất cứ loại phép thuật gì, bởi những cái đó không phải muốn là được ngay, phải tu luyện lâu dài. Dương cũng khá thỏa mãn, tuy rằng cô chưa thực hiện được pháp thuật gì, nhưng cái tiên căn này cũng giúp cô thực hiện được phép biến hình cơ bản đủ duy trì hình dạng trong một thời gian ngắn. Dù sao cô cũng không vội, còn rất nhiều năm trước mắt nữa kia mà.
Sáng hôm sau, chiếc đồng hồ năng lượng mặt trời trên tay đã chỉ 6h30’ sáng. Dương nhìn vào trong lều thấy Mẫn đã tỉnh dậy. Cô mỉm cười:
-Chị dậy rồi à? Nhanh lên rồi đến ăn sáng đi.
Nhìn theo bóng dáng mảnh mai yếu đuối của Mẫn bước về phía con suối, trong lòng Dương lại thêm hưng phấn. Đã có người giúp cô giải quyết vấn đề thời gian, vậy cô cũng sẽ vui vẻ mà ở lại thế giới này. Có rất nhiều việc thú vị có thể làm. Tu luyện pháp lực là một thử thách, nhưng đồng thời quá khứ này cũng đáng để tò mò lắm chứ. Cô vốn có tính ưa khám phá cùng thử thách, chuyến đi về quá khứ này sau khi suy nghĩ lạc quan hơn thì lại thấy khá thú vị, là một cơ hội hiếm có trên đời mà có lẽ chỉ duy nhất mình cô có được, coi như là một chuyến tham quan lịch sử mà không cần đến viện bảo tàng đi. Kế hoạch đầu tiên của Dương là cô biết rằng thời gian hỗn loạn sẽ không kéo dài, trước mắt sẽ giúp đỡ mẹ con Mẫn tồn tại. Nếu để họ sống một mình sẽ rất nguy hiểm, mà chẳng phải lịch sử đã ghi lại rằng con trai Anh Vũ của Nguyễn Trãi sẽ thay cha nhận sự bù đắp của vua Lê hay sao. Coi như Dương góp một phần cho lịch sử vậy.
Dương nhận lời với Mẫn đi cứu Lê Đạt. Theo miêu tả của Mẫn, Lê Đạt tầm 30 tuổi, khuôn mặt sáng sủa thanh tú khá dễ coi. Cả hai bị phát hiện tại một thôn nhỏ gần với địa điểm vách núi hôm qua nơi Mẫn bị vây khốn. Lê Đạt đánh lạc hướng bọn lính cho nàng chạy thoát nên bị bắt. Hướng Dương đoán vì chưa bắt được Mẫn nên bọn lính sẽ chưa đưa Lê Đạt đi, nhưng cũng phải khẩn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




