|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
hỏi.
Trời lúc sớm hồng hào tươi tắn là thế, giờ lại trở nên xám xịt báo hiệu một cơn giông sắp đến. Vi đã xong công việc, đi bộ thật nhanh ra bến xe bus để về nhà. Đang đi bỗng nghe tiếng gọi: “Chị ơi, rơi tiền kìa!”.
Chết! chết! Tiền của tôi. Hốt hoảng quay lại thì thấy một cậu con trai mặc đồng phúc cấp 3, một tay giữ xe đạp, tay kia chìa tiền ra cho cô. Trên tay hắn là tờ 200 ngàn.
Thế mà Vi cứ tưởng tờ 10 ngàn duy nhất của mình bị rơi chứ. Cô lắc đầu : “Không phải của chị”, nói rồi quay đi.
– Vậy làm sao với tờ tiền này bây giờ?
Cậu bé vừa đẹp trai lại thật thà, đáng quý quá! Vi cười nói : “Em cứ giữ lấy, giờ biết ai mà trả!” nói rồi lại quay đi.
Cậu bé đuổi theo Vi: “Hay mình chia đôi số tiền này chị nhé!”
– Em nhặt được mà, sao lại chia cho chị. Người thật thà như em giờ hiếm lắm, cứ coi đây là tiền thưởng cho sự thành thật đi.
– Như thế thì áy náy lắm. Hay là thế này nhé! Em chở chị về nhà, phải làm một việc tốt gì đó em mới đỡ áy náy.
Sao trên đời lại có một cậu bé ngoan đến thế! Mình mà là chủ tich nước nhất định sẽ đăng hình của cậu trên phạm vi toàn quốc để tuyên dương.(Hơi giống kiểu truy nã tội phạm thì phải).
Vi từ chối mãi không được đành leo lên xe để cậu bé chở về. Vừa về tới nhà trọ thì trời đổ cơn mưa rào. Vi lấy chiếc ô của mình cho cậu bé mượn, lúc đưa ô, cô phát hiện mu bàn tay phải của cậu được băng kín.
– Tay em sao vậy? Vẫn đi xe được chứ?
– Em còn chở được cả bà chị cơ mà. Thôi em về đây, mai em tới trả ô nhé!
– Ừ. đi cẩn thận!
Mai Thu
hớn hở ở cửa phòng hỏi dồn dập : “Làm sao mày tìm được hoàng tử vậy?”
– Hoàng tử gì?
– Anh chàng vừa nãy không phải hoàng tử bóng đêm của mày sao?
– Mắt bà có vấn đề hay sao mà không nhìn thấy người ta mặc đồng phục cấp 3. Đấy là Hàn Duy, em ấy mới học lớp 12 thôi.
– Vậy mà trông người lớn nhỉ? Đẹp trai dữ. Giờ đang mốt phi công trẻ lái máy bay bà già đấy nhé.
Hải Vi không hơi đâu mà nói với Mai Thu, cô húc đầu vào xoong cơm ăn cho nhanh để còn đi học. Thấy vậy Mai Thu bỗng im bặt, lao vào ăn với tốc độ nhanh không kém.
Hôm nay học ở giảng đường, sức chứa tới 300 nhân mạng. Hải Vi và Mai Thu tới hơi muộn, thầy giáo đã có mặt trong lớp. Đang cúi đầu lẻn nhẹ vào lớp thì nghe tiếng gọi lớn: “Hải Vi, ở đây nè”. Gần 600 con mắt nhìn tròng trọc vào hai đứa, nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt nhìn từ phía sau của vị giáo sư. Ông rất nhẹ nhàng nói: “Hai em ra ngoài đi, buổi này coi như hai em không đi học, đã đến muộn còn mất trật tự.”
Oan uổng quá thầy đại nhân ơi! Cái đứa mất trật tự là con Vân Oanh kia chứ đâu phải chúng em. Nhanh chư chớp, Hải Vi đã phóng ra ngoài giảng đường cho đỡ xấu hổ. Nhìn lại không thấy Mai Thu đâu, nó còn ở trong lớp làm gì không biết. Vi ghé tai lại gần cửa lắng nghe động tĩnh.
Giọng nói thảm thiết của Mai Thu vọng ra:
– Em thưa thầy, bọn em đang đi giữa đường thì xe bị thủng xăm, nên đến muộn ạ. Xin thầy mở lòng thương.
Con này nói dối à nha, lúc nãy xe bị tuột xích chứ bộ, nhưng nói thủng xăm có vẻ hợp lý hơn.
– Thưa thầy nhà hai bạn ấy ở xa trường 20 cây, hai người lại phải lai nhau bằng xe đạp nên rất vất vả, thầy tha cho các bạn ấy đi ạ.
Vân Oanh cũng thể hiện khả năng nói dối của mình.
– Ở tận đâu mà xa?- Thầy giáo hỏi.
Thôi chết rồi, con này nó không biết gì về địa lý, hỏi nó câu này khác nào cho học sinh dốt thi chung kết đường lên đỉnh olympya.
– Ở đâu đấy Mai Thu nhỉ?
Vân Oanh gắp lửa bỏ tay Mai Thu rồi, trình độ của nó cũng như Vân Oanh thôi. Thấy tình thế nguy cấp, Hải Vi đành mở cửa thò đầu vào bên trong để trả lời câu hỏi địa lý, chưa kịp nói thì “rầm!”. Từ phía sau Vi, một người bị mất đà lao về phía trước ngã sóng soài ra đất. Cả lớp phá lên cười. Thì ra lại là Thiên Vũ. Hắn đứng sau Hải Vi từ lúc nào mà cô không biết.
Nhờ màn hài kịch đó mà thầy giáo nương tay, cho cả 3 cô cậu đi muộn vào lớp. Thiên Vũ tới ngồi cạnh Hải Vi, một lúc sau thì thầm:
– Thì ra bọn mình học chung trường.
– Cậu biết mình à?- Hải Vi giả bộ ngạc nhiên nhìn Thiên Vũ.
– Đừng đùa, mình vừa gặp nhau hôm qua làm sao quên nhanh thế được.
– À, nhớ rồi, cậu bán vé số đây mà.
Mặt hắn nhăn lại :
– Quên thật à?cậu đã dựng xe hộ mình hôm qua đấy!
– Thế à, xin lỗi tại kiểu mặt của cậu phổ biến quá nên tôi không nhớ rõ. Giờ thì nhớ rồi. Vết thương ở đầu không sao chứ?
Hải Vi cười thầm trong lòng, xem hắn còn kiêu ngạo được nữa không.
Nhìn Vi ngao ngán, rồi gõ vào đầu cô một cái: “Đầu cậu bị làm sao thì có, tôi bị thương ở chân kia mà”
Vi gật gù một lúc rồi như chợt nhớ ra : “ À! Cậu là người mình đã dùng chiếc khăn lau mũi để buộc chân.he he nhớ rồi.”
Thiên Vũ hét lên: “Gì, khăn laumũi á?”
Ngay sau đó Hải Vi và Thiên Vũ bị thầy giáo hốt ra ngoài. Vi rất hối hận vì trò đùa của mình. Biết thế không thèm nói chuyện với hắn.
Hải Vi chán nản đi bộ ra bến xe bus. Chiếc xe máy của Thiên Vũ phóng qua đánh vèo một cái, rồi lại phanh kít phía trước cô một đoạn.
– Lên đây tôi chở về.
– Không cần đâu.
Mới nghe thế hắn đã phóng xe đi thẳng, làm cho Hải Vi đến là hụt hẫng. Nhìn cái kiểu đi xe của hắn, Vi đã hiểu ra tại sao hắn ngã xe mà không có ai lại giúp. Khi đó có khi họ còn bảo với nhau “đi xe ngông nghênh như thế ngã cho chết”.
Hôm nay nhớ lời cậu chủ dặn, Hải Vi mở từng ngăn tủ ra kiểm tra xem có rác không. Lúc cầm đống giấy vụn từ trong đó ra thì phát hiện : “A! rắn! rắn!” Không phải kêu kiểu mừng rỡ đâu nha, sợ chết khiếp đi được. Vi cố vẫy tay mà con rắn vẫn không rời khỏi tay mình. Thấy con rắn ngọ nguậy trên tay mà Vi phát khóc: “Cô ơi! Cứu cháu! Cô ơi!”
Cô giúp việc chạy lên, rất bình tĩnh cầm con rắn gỡ khỏi tay Hải Vi. Vi nhìn cô như nhìn thấy siêu nhân ngoài đời vậy. Cô cười nói: “Rắn nhựa thôi mà. Cậu chủ lại bôi cho nó ít nhựa dính nên nó mới dính vào tay cháu. Cậu ấy hay đùa kiểu này lắm!”
Hic. Hải Vi lau nước mắt. Thì ra hắn cố tình nói mình phải thu ngăn tủ là có ý này đây. Chỉ vì trót gọi nhầm hắn bằng chú mà bị đối xử như vậy. Lần sau mình phải đề cao cảnh giác mới được.
– Cậu Bảo Nguyên đã từng mang con rắn này bỏ vào cặp của cậu hai, bỏ vào nồi cháo tôi nấu, bỏ vào trong chăn của cậu ba. Có lần cậu ấy lấy đâu một con chuột nhắt còn sống bỏ vào hộp trang điểm của bà chủ, một lần thả con giun vào bát mỳ của ông chủ, làm cô bị mắng gần chết.- Cô giúp việc nhăn mặt kể lại.
– Haha. Từ nhỏ đã nghịch thế rồi cơ à.
– Đấy là những chuyện mới sảy ra đấy chứ, còn kể về ngày xưa thì biết bao nhiêu vụ tương tự.
– À, ra thế. Cậu ấy bị thiểm năng trí tuệ ạ?
– Người bị thiểm năng trí tuệ là người không biết phân biệt vui tính với thiểm năng là gì.
Hắn- cậu chủ Bảo Nguyên- lại xuất hiện bất ngờ làm Hải Vi giật mình. Sao bảo giờ làm việc của Vi không có ai ở nhà, mà hôm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




