|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nào cũng gặp hắn vậy. Nói xong câu đó, sợ Vi không hiểu hay sao, hắn còn lấy tay chỉ vào cô: “Cô mới là người bị thiểm năng”.
Vi cười, tự lẩm bẩm một mình: “Hóa ra người vui tính là như thế!”
“Cái gì? Cô dám bảo tôi ‘ngu thế’ à?” Bảo Nguyên nhìn Vi như kiểu đang bắn tia lade bằng mắt vậy.
Không biết hắn có bị thiểm năng trí tuệ không, nhưng bị thiểm năng về tai là chắc rồi.
Chiều nay học ca muộn, nên Vi có thời gian rảnh dỗi ngồi ngâm thơ:
Mỗi bước chân em đi, cánh hoa đào thắm đỏ
Gửi nỗi lòng vào gió, biết thổi về nơi đâu
Mình đã cách xa nhau bao mùa hoa như thế
Xuân về thêm tươi trẻ cả quả đất màu xanh
Chỉ có em và anh là già theo năm tháng
Người giờ nơi xa lắm em vẫn cứ đi tìm
Bởi vẫn một lòng tin rằng tình anh không đổi
Biết đâu anh lạc lối không tìm thấy đường về
Thế nên em cứ đi qua bao mùa xuân ấy.
“Bài này nghe được đấy, ai đã sáng tác vậy?
He he. Mày thấy tao xuất khẩu thành thơ có hay không?” Mai Thu cười toe toét- Có tâm trạng gì mà lại làm thơ thế cô nương?
– Sao mày biết là tao làm?
– Mới nghe giống một bài thơ nào đó mà nghe kỹ lại không phải, thêm tí chuôi chuối nữa là biết ngay.hehe.
Hải Vi chưa kịp đánh cho Mai Thu mấy cái thì chợt nghe một giọng nói vang lên:
– Bài thơ nghe buồn quá, không phải chị đang tương tư anh nào đấy chứ?
Hàn Duy đứng ngoài cửa nói vọng vào. Không mặc đồng phục cấp 3 trông cậu người lớn hẳn lên, khiến Thu và Vi không khỏi ngỡ ngàng vì vẻ đẹp nam tính của cậu. Thu ghé vào tai Vi nói: “Kiếp trước mày làm gì mà kiếp này gặp toàn người đẹp trai vậy?”.
Đã ghé vào tai người ta để nói rồi thế mà lại nói to như loa phát thanh của phường. Mai Thu sợ người ở cả cái khu này bị điếc hay sao ấy.
Hàn Duy cười, lấy chiếc ô một túi đựng vài gói bim bim trong giỏ xe đạp của mình đưa cho Hải Vi :
– Cảm ơn chị đã giúp!
– Nhóc khách sáo quá, có tiền phải tiết kiệm để nộp học chứ. Hôm nay không phải đi học thêm à?- Hải Vi áy náy nói.
– Dạ không, em chỉ học chính vào buổi sáng, không đi học thêm ở bên ngoài.
– Sao vậy? –Mai Thu hỏi.
– Học thêm ở ngoài đông người lắm như thế không hiệu quả mà lại tốn…
Hải Vi ngắt lời: “ừ. Tốn kém thật. Phí học thêm bây giờ đắt lắm, tự học ở nhà cũng được. Chăm chỉ là sẽ học giỏi thôi, em đừng lo”.
Hàn Duy cười : “Vâng, em cũng đang cố gắng .”
Mai Thu nhìn Hàn Duy mãi không rời mắt: “Trông em thế này chắc đã có bạn gái rồi hả?”
Người ta đang nói chuyện học hành thế mà con này nó lại nhảy bổ vào vấn đề tình yêu.
– Vâng! Tầm hơn 30 người.- Hàn Duy nghiêm túc nói.
– Nhiều thế cơ à? Không thể nào!-Mai Thu thốt lên.
Mai Thu nhiều lúc khôn như khỉ, vậy mà lại có lúc ngu như heo. Nghe là biết Hàn Duy nói về số bạn gái bình thường chứ không phải người yêu rồi. Hải Vi ra vẻ trưởng bối nói: “Lo học hành đi mới tí tuổi đầu yêu đương cái gì. Đỗ đại học đã rồi hẵng yêu nhóc ạ”.
– Thôi đi bà. Lạc hậu quá đi. Giờ người ta yêu từ mẫu giáo cơ. Có ai như bà năm thứ 2 đại học rồi mà vẫn không mảnh tình vắt vai.- Mai Thu ra vẻ am hiểu nói.
– Có mày đấy thôi. Cũng đã yêu cuộc nào đâu.
– Ít ra tao còn có vài anh tán tỉnh, mày thì…
Mai Thu làm Hải Vi tự ái, cô thấy rất mất mặt với Hàn Duy. Sao mình lại ế ẩm quá vậy trời?
Hàn Duy rất ngiêm túc nói:
– Em đồng ý với chị Hải Vi. Học hành mới là quan trọng. Chuyện yêu đương em thật sự không có hứng thú.
Câu nói của Hàn Duy làm Hải Vi tỉnh ngộ. Đúng vậy, giờ học hành mới là quan trọng, yêu đương chỉ là phù phiếm. Hàn Duy ơi, em là một đứa trẻ ngoan toàn tập, em đã truyền cho chị lòng đam mê học hành.
Hải Vi đang bừng bừng khí thế “học học nữa học mãi” , định khen Hàn Duy mấy câu , thì bỗng điện thoại của cậu ta đổ chuông. Hàn Duy nghe máy, giọng nhẹ nhàng:
“ Xin lỗi mình quên mất! Tối mai gặp nha. Cậu thích quà gì đây? Hoa, váy hay cái gì tùy cậu chọn đấy!”
Nghe xong những lời ấy, tinh thần học hành của Vi tiêu tan thành mây khói. Xem ra lúc nào Hàn Duy có vẻ ngiêm túc tức là cậu ta đang bỡn cợt người khác. Thất vọng! Thất vọng về giới trẻ quá đi. Sao chúng nóyêu sớm vậy. hic.
Gió thổi nhè nhẹ, Vi cùng Mai Thu đạp xe tới trường. Hai đứa đang thả hồn theo gió, lãng mạn là thế, thì bỗng nhiên một âm thanh vang lên làm cả hai giật mình suýt nữa ngã. Đó chính là tiếng lốp xe nổ.
– Chết rồi Vi ơi, gần đây không có quán sửa xe nào hết.
– Giờ người ta toàn sửa xe máy với ô tô thôi, quán sửa xe đạp hiếm lắm. Chắc phải dắt bộ dài dài rồi.
– Lại đi học muộn rồi, hôm nào cái xe chết tiệt này cũng giở trò, chết mất thôi.
Hai đứa nhìn nhau chán nản, bỗng nhiên có tiếng phanh xe gấp ngay phía trước.
– Sao không đi mà lại dắt xe vậy?
Nó hỏng chứ sao, hỏi gì ngu thế không biết. Thiên Vũ hỏi chứ ai, cái kiểu đi nhanh phanh gấp không cần nói cũng biết là cậu ta.
– Bục lốp, thủng xăm rồi. Chắc phải dắt bộ 2km nữa mới có quán sửa xe- Mai Thu trả lời.
Thiên Vũ xuống xe, tiến lại chỗ Hải Vi và Mai Thu, cậu nhấc bổng cái xe đạp lên nói: “Lên xe, tớ chở mọi người đi”
Tốt bụng à nha nhưng mà:
– Làm sao cậu chở hết cả tụi mình lẫn cái xe?- Hải Vi thắc mắc.
– Hai chuyến. Giờ tớ chở 1 bạn cùng với cái xe đạp trước, sau đó sẽ quay lại đón bạn còn lại sau.
– Không cần đâu, mình sẽ đi xe bus, cậu chở giúp Mai Thu nhé!
Sắp xếp xong đâu đấy, Thiên Vũ chở Mai Thu cùng chiếc xe đạp đi. Còn Hải Vi thì lững thững đi bộ tới bến xe bus. Đang đi thì thấy có 1 chiếc ô tô đi chầm chậm sát bên vỉa hè. Hễ Hải Vi đi nhanh thì nó đi nhanh, cô đi chậm thì
nó cũng chạy chậm, cô dừng lại nó cũng dừng lại.
Hải Vi nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu đen sang trọng ấy mà không thể nào nhìn xuyên được vào bên trong. Đoạn đường lúc này đang thưa người, tự nhiên Hải Vi cảm thấy sợ hãi, cô cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh trên vỉa hè. Nhưng …cô chạy tới đâu, chiếc ô tô săn theo tới đó.
Người đâu thể đua cùng ô tô được. Sức Hải Vi lại càng không nổi. Chỉ vài phút sau cô đã phải dừng lại vì bị trẹo chân. Hải Vi vừa đau vừa mệt, ngồi phịch xuống đất, miệng há to hết cỡ để thở, nhìn chiếc xe ô tô với ánh mắt hình viên đạn.
Từ trên xe ô tô bước xuống, một anh chàng rất điển trai, chính là… cậu chủ Bảo Nguyên. Hắn nhìn Hải Vi cười như kiểu vừa bắt được vàng.
– Cậu muốn gì đây?- Hải Vi bực tức hỏi
– Đùa tí cho vui thôi, trông điệu bộ cô sợ hãi thật buồn cười.
– Con nhà giàu có những sở thích thật quái lạ. Thấy người ta khổ sở anh vui lắm à?
Nhìn mắt Vi đỏ hoe, nước mắt lăn trên má, Bảo Nguyên hoảng hốt: “Tôi chỉ đùa tí thôi mà, làm gì mà cô nhát gan dữ vậy.”
Hải Vi không nói gì, nước mắt vẫn cứ chảy ra, cô lấy tay xoa xoa bàn chân bị trẹo, sưng lên đỏ tấy của mình. Bảo Nguyên tiến lại gần rồi bỗng nhiên nhấc bổng Hải Vi lên, bế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




