watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5625 Lượt

nữa à?”

Thẩm Đình sa sầm mặt kể lại cuộc gặp gỡ ban nãy. Cao Hiểu Vi rất hiếu kỳ, hỏi liên tục, rồi bảo: “Nói ra thì khả năng quan sát của hắn giỏi một cách bất bình thường, có mấy giây đã nhìn ra cậu là gái ế.”

Thẩm Đình đau buồn kêu lên: “Này, nghe trọng điểm, nắm bắt trọng điểm, thầy cô không dạy cậu thế à?”

“Được rồi được rồi, tớ biết, có phải là khuyết điểm tính cách hay ám ảnh quá khứ không nhỉ, mà hắn lại chuyện bé xé ra to như thế. Nhưng cậu phải đi xem mắt cho tớ, không được phá hoại, nếu không thì coi chừng ế cả đời.”

“Biết rồi biết rồi, đừng lải nhải nữa, chẳng phải em còn có anh sao, chồng yêu.” Thẩm Đình cố ý nũng nịu, cũng chỉ khi trước mặt Cao Hiểu Vi cô mới làm thế, đến chính cô cũng thấy choáng váng.

Quả nhiên, Cao Hiểu Vi mắng một tiếng “thần kinh!” rồi cúp máy.

Tiếng gọi “chồng yêu” tình cảm tràn đầy của cô vừa hay bị một người đàn ông đứng sau nghe thấy, anh chàng khựng lại, thì ra cô nàng không phải là gái ế, mà là có bạn trai rồi, phán đoán của anh đã sai. Cô gái trước mặt anh lắc lắc tay anh, anh mới sực tỉnh, cô gái đó e dè nói: “Anh tha thứ cho chị em một lần nhé, được không, lúc đó chị ấy thật sự không rõ trái tim của mình.”

Chàng trai cười lạnh lùng: “Cô ta đã nói là không có tim mà? Mọc ra từ lúc nào vậy?”

Thẩm Đình nghe giọng nói đó khá quen tai nên cũng vừa định đi vệ sinh, cô vừa quay lại đã phát hiện ra Sao Chổi ngồi ngay sau lưng mình.

Thần thánh ơi, cứu con!!!

Cô gái ngồi với anh ta có mái tóc dài ngang vai, dáng vẻ thanh tú trong sáng, đôi mắt long lanh nước, vẫn cầu xin rất khổ sở: “Một lần thôi, được không?” Ai nghe giọng nói van xin đáng thương như thế cũng sẽ mềm lòng.

Lúc Thẩm Đình đi ngang cô nàng, thì nghe giọng nói vô cảm của anh chàng kia giống như cơn gió lạnh lướt qua: “Không thể, quên đi!”

Trẻ trung như thế, tuyệt tình như thế, bảo cậu là Sao Chổi thì quá lời cho cậu rồi. Thẩm Đình cau mày.

Thẩm Đình quay về chỗ ngồi với vẻ nghĩ ngợi, ở chỗ anh chàng kia ngồi ban nãy chỉ còn lại hai ly trà nguội lạnh, xem ra cô nàng kia đã bị Sao Chổi đưa đi rồi. Thẩm Đình mừng thầm trong lòng.

Vừa về đến chỗ cũ, đang định ngồi xuống thì Sao Chỗi kia đã đột ngột hiện ra trước mặt cô như có phép thuật. Người như Thẩm Đình cũng giật thói mình, khí thế tạm thua người ta, cô lắp bắp hỏi: “Tóm lại cậu… cậu muốn gì…” Cô tưởng anh ta lại ở đây đợi cô vì mối thù cũ vặt vãnh kia, mà nếu thế thì đúng là biến thái thật.

Sao Chổi cũng ngờ vực: “Chị ngồi đây à?” Lúc nãy thấy cô bỏ đi thì anh tưởng có người khác ngồi chỗ này.

Thẩm Đình hoang mang trả lời: “Đúng thế!”

Sao Chổi vẫn vẻ mặt lạnh lùng, không biết được là đang nghĩ gì: “Vậy thì chị tên Thẩm Đình?”

Tim cô đập thót một cái, rồi bỗng vỡ lẽ với vẻ tuyệt vọng: “Cậu là Thẩm Nhân Kiệt?” Đối tượng xem mắt của cô, mà lại cùng họ nữa. Chúa ơi, có phải khi người bị đóng đinh trên thập tự giá, đã bị thương tai và mắt, nên mắt mù tai điếc, không nghe thấy tiếng kêu gọi cầu cứu chân thành yếu ớt của một phụ nữ yếu đuối?

Sao Chổi cười nhạt hai giây, còn kinh khủng hơn là không cười: “Xem ra chúng ta có duyên.”

Hôm nay ai cũng

có duyên với cô hết: “Nghiệt duyên.” Thẩm Đình tức tối đáp lại.

Anh

cầm menu lên, cũng chẳng buồn hỏi ý kiến cô, cứ tự tiện chọn món, Thẩm Đình nghĩ xem mình phải dùng cách gì để đào tẩu đây.

Dặn dò phục vụ xong, anh quay lại: “Nghe nói nghề nghiệp của cô cũng khá, là phóng viên chuyên đề? Đương nhiên, bây giờ những người viết được dăm ba chữ đều nghĩ mình là đại văn hào.” Những lời bất mãn được phun ra bằng giọng điệu khinh khi, cho dù là một con heo nặng ngót nghét hai tạ cũng tức điên lên mà chết.

“Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Nhân Kiệt, hừ!” Thẩm Đình phản kích lại không chút khách sáo, “Chắc lúc bố mẹ cậu đặt tên này có ôm ấp niềm hy vọng đó chăng, cái tên này đúng là châm chích thật, hy vọng vào cậu to tát như thế, chắc bố mẹ cậu bây giờ buồn chết đi được, xấu hổ chả dám ra khỏi nhà nữa.”

Sao Chổi không tỏ ra bị chọc tức, vẻ mặt thờ ơ bất cần như thể Thẩm Đình đang nói đến tin tức những vị lãnh đạo ở tận châu Mỹ xa xôi, khi phục vụ mang bít tết lên, anh ra hiệu cho cô ăn trước.

Thẩm Đình hờ hững: “Ngại quá, tôi không ăn thịt bò.”

Sao Chổi nhún vai tỏ vẻ sao – cũng – được, sau đó lạnh lùng hỏi: “Phụ nữ như chị tại sao lại đến xem mắt? Ngoại tình à?” Cuộc đời anh ghét nhất là những chuyện trái đạo đức.

Thẩm Đình không hiểu câu anh nói là ý gì, cứ tiến hành phản kích trước: “Còn cậu thì sao, đồng tính luyến ái hả?” Khắc nghiệt, lạnh lùng, đẹp trai, quan trọng nhất là không thích phụ nữ, phù hợp mọi “triệu chứng”. Mà chỉ có hai người phụ nữ, môn xác xuất thống kê có thể bỏ qua không tính.

Sao Chổi vẫn tự biên tự diễn: “Người như chị, đi xem mắt chắc chỉ có hai lý do, một là, dù sao cũng chẳng ai mời, chi bằng đi xem mắt cho vui, tiện thể ăn ké một bữa cơm, đó cũng là một cái nghề! Nguyên nhân thứ hai là, bạn trai chị ở nhà có tốt mấy cũng chỉ xem như là đồ dự bị, cứ đến xem thử có câu được rùa vàng hay không, nếu có người tốt hơn thì đá bay anh kia đi là xong!”

Nghe lời bình luận khinh bạc của anh, Thẩm Đình giận tới mức tái xanh mặt mày, tay cũng run lên không kiềm chế nổi, tại sao cô lại phải chịu để một người mặt người dạ thú như anh ta sỉ nhục chứ? Những lời sỉ nhục cô phải chịu cả ngày hôm nay lẽ nào vẫn chưa đủ? Sao anh ta có thể thốt ra những lời đó với vẻ bình thản như thế, bây giờ nếu tìm được câu nói nào ác độc nhất thế gian này, cô sẽ dùng nó để hỏi thăm anh mà không chút nương tình! Tại sao tướng mạo xuất sắc đến thế cao quý đến thế mà mồm miệng lại độc địa đến thế!!!

Quần áo? Đúng rồi, một chiếc áo gió kaki rất đẹp! Thẩm Đình đứng lên, cầm ly trà trên bàn tạt vào người anh, sau đó cười bảo: “Làm sao giờ, nếu chị đây không nhìn nhầm thì là quần áo của Versace nhỉ, ngại quá!”

Chàng trai không ngờ cảnh “kinh điển” trong phim lại xảy ra với mình, sắc mặt tái nhợt, phục vụ vội đưa khăn tay đến khắc phục tình hình.

Thẩm Đình nhấc chiếc túi trên ghế lên: “Người cao quý như cậu, chị đây không trả tiền nổi, đi trước đây.” Nghe hai chữ “trả tiền”, cô phục vụ ngây thơ nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.

Thẩm Nhân Kiệt đi như chạy đuổi theo cô, Thẩm Đình đang thanh toán tiền, cô cố ý nói với nhân viên phục vụ cho Sao Chổi nghe thấy: “Tôi không muốn ăn bất cứ bữa cơm nào của quý ông cao sang kia, sợ vấy bẩn hồi ức của mình.”

Thẩm Nhân Kiệt đang định đuổi theo thì nhân viên phục vụ vội gọi anh lại.

“Chuyện gì?” Thẩm Nhân Kiệt bực bội.

“Xin lỗi, phần của anh chưa thanh toán, chị kia nói hai người tự trả tiền, chị ấy chỉ thanh toán phần của mình.”

Thẩm Đình lái xe lung tung, vừa bực vừa buồn, tâm tư rối bời, cũng không biết phải đi đâu để chữa trị vết thương hôm nay của mình. Ngọn đèn đường trắng toát trên đường tỏa sáng cô đơn, e dè và do dự, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, đợi người ta ngước lên nhìn, giống như một mặt trăng nhỏ bé.

Cao Hiểu Vi gọi điện đến, câu đầu tiên là: “Sao, khó khăn lắm tớ mới giúp cậu tìm ra hàng cao cấp tài mạo song toàn, không biết tại sao cậu ta lại muốn xem mắt để cậu tóm được, ngạc nhiên vui sướng chưa!”

Thẩm Đình tức tối: “Ngạc nhiên, nói cho cậu biết, kinh ngạc thì có, vui mừng thì không!”

Cao Hiểu Vi nghe thế thì truy hỏi đến cùng.

Thẩm Đình kể lại chuyện phát hiện Sao Chổi lại chính là người mà cô xem mắt, và kể luôn những lời nói còn ác độc hơn cả ác quỷ của anh chàng ấy cho Cao Hiểu Vi nghe, sau khi kể xong, cơn tức giận của Thẩm Đình mới tan biến.

Cao Hiểu Vi nghe xong mới cảm nhận được sâu sắc sức mạnh của ngôn ngữ, chẳng trách Lỗ Tấn tiên sinh từ bỏ y học để theo nghiệp văn, dao thì làm sao sắc bén bằng một phần vạn của ngôn ngữ. Sao Chổi ấy cũng lợi hại thật, từng câu từng chữ đều đẫm máu.

Thẩm Đình thả lỏng tâm tình rồi mới nói: “Bà đây vì hắn mà đến cơm tối cũng chưa ăn, thịt bò bít-tết quỷ quái gì mà đắt thế, xót tiền chết được. Hôm nay vì hắn mà bà đã cạn kiệt tiền tài cả. Đói tới nỗi dạ dày đau quá.”

Tẩm Đình vốn định đến quán ăn gần đó để lót dạ, nhưng thấy có vẻ trời sắp mưa, từ đây về đến nhà cũng phải gần tiếng đồng hồ nên mua bánh mì cho xong, vừa vào cửa hàng tiện lợi thì mưa đã đổ ào ào như trút nước, giữa trời và đất sao mà hài hòa thế.

Thẩm Đình lấy chiếc ô cuối cùng trong cửa hàng, một người đàn ông ướt sũng lao vào, hỏi: “Xin hỏi gần đây có tiệm sửa xe nào không?” Xem ra giữa đường xe gặp trục trặc, nhân viên cửa hàng lắc đầu tỏ ý không biết.

Thẩm Đình đang định đến quầy thanh toán, gần như chấn động bởi cảnh tượng mình nhìn thấy.

Thần thánh ơi, con thừa nhận con nói Người mắt mù tai điếc là con sai, bây giờ Người đã chứng minh lời bịa đặt của con rồi, nhưng có nên trùng hợp đến thế không cơ chứ?

Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi: “Vậy có ô không?” Chiếc áo khoác Versace của anh đã ướt đẫm, đang rỏ nước tí tách. Thẩm Đình thấy đó là chiếc áo khoác đẹp nhất từ lúc cô sinh ra tới nay, không, phải nói là áo mưa mới đúng!

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT